Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

chuyện tình của anh chàng 'bám váy' mẹ

.

Cao ráo, đẹp trai, có học thức, gia đình lại có điều kiện, ngỡ tưởng Huy sẽ là chàng trai trong mơ của nhiều cô gái, thế nhưng khi tuổi đã "băm" mà anh vẫn "chưa mảnh tình vắt vai"...

So với bạn bè cùng trang lứa, Huy nổi bật bởi ngoại hình hoàn hảo với chiều cao 1m75, nước da trắng trẻo, khuôn mặt đẹp trai. Anh lại là thạc sỹ du học châu Âu, gia đình cũng thuộc loại khá giả nhưng đến giờ, gần 30 tuổi anh vẫn chưa mảnh tình vắt vai và bị xếp vào “hàng ế”.

Huy cũng đem lòng yêu một vài cô gái, những cô gái Huy thầm thương trộm nhớ đều xinh đẹp, giỏi giang và hơn cả là vừa ý mẹ anh. Thế nhưng tình cảm của Huy thường chỉ là tình cảm đơn phương, hoặc nếu có ai đáp lại thì cũng chỉ dừng ở mức cảm mến chứ không ai dám tiến quá sâu.

Người ngoài nhìn vào không khỏi ngạc nhiên, thế nhưng, với những người quen thân với Huy thì chẳng có gì lạ. Thậm chí, mấy người độc miệng còn tuyên bố, "có con bé nào vô phúc mới lấy thằng Huy". Tất cả cũng bởi bà mẹ "Võ Tắc Thiên" của Huy và bản tính "bám váy mẹ" của anh chàng.

Mọi việc lớn bé anh đều nhất nhất nghe lời của mẹ. Mẹ là người quyết định và chọn lựa cho anh mọi thứ, từ việc anh mặc đồ gì, đi xe gì, đi chơi mấy giờ về, thậm chí cả việc nên yêu ai và được ai yêu. Có lẽ bị phụ thuộc vào mẹ quá lâu nên sau bốn năm đi du học xứ người, anh vẫn không thể thoát ra khỏi cái bóng quá lớn của bà. Trước khi Huy lên đường đi du học, mẹ anh đã dặn không được yêu đương mà chỉ được tập trung vào việc học, khi nào về nước, mẹ anh sẽ chọn cho anh một cô ưng ý. Huy làm đúng những gì mẹ anh muốn. Anh luôn đứng đầu lớp và còn nhận được bằng khen của Đại sứ quán vì có thành tích học tập xuất sắc.

Mẹ anh cũng giữ đúng lời hứa, giới thiệu cho anh Thu Ngân, là con gái của đồng nghiệp làm cũng cơ quan đồng thời cũng là hoa khôi của một trường đại học có tiếng. Biết tiếng Ngân xinh đẹp, giỏi giang, mẹ Huy đã tìm cách để con trai mình có cơ hội làm quen. Ban đầu Huy làm theo lời mẹ tình nguyện đến dạy ngoại ngữ cho Ngân. Anh nhanh chóng có cảm tình với cô. Rồi sau đó anh rủ cô đi chơi. Những lần đi chơi với Huy, Ngân để ý cứ khoảng 30 phút mẹ của Huy lại gọi điện cho anh để hỏi xem anh đang ở đâu, đang làm gì và bảo anh về nhà sớm.

Hôm nào Huy và Ngân đi chơi đâu đó xa hoặc bị tắc đường về muộn hơn mọi khi một chút là mẹ của Huy lại gọi điện liên tục để giục anh về. Nhiều lúc ngồi sau Ngân cũng cảm thấy rấy khó chịu. Cô thầm nghĩ mình là con gái mà bố mẹ chưa gọi điện giục về thì thôi, vậy mà Huy là con trai nhưng mẹ anh lại quan tâm thái quá giống như một đứa trẻ con vậy. Ngân có hỏi thì Huy chỉ gãi đầu thỏ thẻ: “Mẹ sợ anh mới về nước chưa quen với giao thông ở Việt Nam nên hỏi xem đi đường thế nào”.

Ngân nhớ có lần đến nhà Huy chơi, cô tỏ ý muốn giúp Huy rửa bát đĩa nhưng anh bảo: “Em không biết úp bát đúng vị trí, về mẹ anh sẽ không hài lòng”. Sau đó Ngân còn phải ngồi đợi Huy lau nhà sạch sẽ rồi mới được đi chơi với cô.
Chưa hết, nếu hai người có đi ăn uống ở đâu thì Huy cũng thường ăn rất cầm chừng, bởi vì mẹ anh vẫn phần cơm ở nhà, nên anh muốn để bụng còn ăn cơm mẹ nấu.

Những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy đã khiến Ngân dần mất cảm tình với Huy. Cô không muốn hẹn hò với một anh chàng chỉ thích làm theo lời mẹ. Ngay đến việc đi chơi cũng không tự chủ được giờ giấc, rồi ăn uống không thoải mái. Đấy là chưa kể nhiều lần cô mua đồ tặng cho Huy như quần áo, giày dép nhưng không thấy Huy dùng. Hỏi ra mới biết mọi đồ dùng cuả Huy đều do mẹ anh lựa chọn nên bà không đồng ý cho anh dùng đồ tặng vì không giống với loại mình mua. Mối tình chưa kịp thành đã nhanh chóng tan như bong bóng xà phòng.



Ngay cả quần áo, giày dép, thậm chí cả bàn chải đánh răng cũng do một tay mẹ lựa chọn cho Huy. Ảnh minh họa.

Cô gái tiếp theo mà Huy yêu cũng là một cô gái xinh xắn và giỏi giang không kém tên là Ngọc Bích. Vì mẹ Huy chưa biết Ngọc Bích nên trước khi “tán”, Huy phải mang ảnh của cô về cho mẹ xem rồi tìm hiểu về gia thế của cô. Khi mẹ đồng ý rồi, anh mới nghĩ đến chuyện yêu đương.

Có lợi thế làm cùng cơ quan nên thỉnh thoảng Huy vẫn đến đưa đón Bích đi làm. Thế nhưng cũng chính từ việc đó mà Huy mất điểm trong mắt Bích. Bạn bè Bích thường chê cách ăn mặc của Huy lạc hậu và không phù hợp với một cô gái xinh đẹp và hợp thời trang như cô.

Không ít lần cô thấy xấu hổ vì bạn bè chê bai cách ăn mặc của Huy. Cô bạn thân của Bích chê thẳng thắn: “Con trai mà lại đeo khẩu trang màu hồng, quần áo như đồ của bố mình vậy”. Bích có góp ý về cách ăn mặc của Huy thì anh bảo: “Quần áo của anh là do mẹ chọn, dù biết không hợp với tuổi lắm nhưng anh vẫn mặc vì sợ mẹ buồn”. Huy còn kể mẹ anh thích được tự tay sắm đồ cho con, nên hầu hết mọi đồ từ quần áo, giày dép đến những thứ nhỏ nhặt như tất hay bàn chải đánh răng cũng do mẹ anh mua.

Bích còn phát hiện ra thêm nhiều điều "thú vị" về Huy như một tuần anh phải có ít nhất bốn buổi tối ăn cơm ở nhà, nếu Huy đi ăn ở ngoài với bạn bè thì sau đó về vẫn phải ăn cơm mẹ phần vì bà sợ anh đói. Nếu anh có uống bia hay uống rượu với bạn bè thì trước khi về nhà, Huy thường nhai kẹo cao su hoặc ngậm một lát chanh mỏng để bớt mùi hôi hoặc nếu mẹ có kiểm tra thì cũng chỉ nghĩ anh uống ít.

Anh kể, cũng có một vài lần anh quá chén, sau những lần ấy mẹ anh cấm đi uống bia rượu mất một tháng. Nếu Huy có lấy lý do vì công việc cần phải tiếp khách thì mẹ anh lại lấy lý do là bị mệt và muốn anh ở nhà chăm sóc. Không chỉ Bích mà ngay cả bạn bè của cô cũng nhận thấy Huy là một anh chàng “bám váy mẹ”.

Bạn bè Bích có người còn thẳng thắn: “Mẫu người này ở nhà thì bám váy mẹ, đến khi lập gia đình thì chuyển sang bám váy vợ”. Chẳng phải đợi đến khi nghe được những lời chế giễu ấy, Bích đã quyết định chấm dứt mối tình mới chớm nở với Huy. Huy cố níu kéo nhưng ngay cả khi anh giữ cô lại, Bích biết đó cũng là vì mẹ anh muốn như vậy.

Người ta vẫn thường nói, một người phụ nữ thông minh sẽ chọn cho mình một người đàn ông để làm chỗ dựa, chứ không bao giờ chọn một người đàn ông để mình làm mẹ, lại càng không bao giờ chọn người đàn ông chỉ biết "mẹ anh bảo...". Nói như vậy không có nghĩa một người đàn ông nghe lời mẹ là xấu, nhưng khi anh ta bị thụ động và không có chính kiến của mình thì sẽ khó lòng có thể trở thành một bờ vai vững chắc cho người bạn đời của mình.

HẢI YẾN

Theo Infonet

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Một chuyện tình

http://laothayboigia.multiply.com/journal?&=&page_start=100

Một dạo y thuê xưởng vẽ ở khu Thành Công, vốn chỗ đấy trước là bãi rác của thành phố nằm dọc đoạn sông Tô Lịch tù hãm. Ở đây, y gặp U Mẳn. U đẹp lão, tính hay chửi, hay cười. Nhìn chung là người dễ chơi.

U Mẳn ngoài bẩy mươi, buổi trưa nhà u bán cơm bụi, chiều bán nước. Ở cái loại hình dịch vụ đậm chất hè phố này, được gọi "u" cũng là sự khẳng định tính chuyên nghiệp. Y thường ăn cơm hàng u. Nhiều bữa ghi sổ, cũng vô tư.

Chồng mất đã ngoài năm năm, u vẫn ở vậy, quyết thủ tiết. Y nịnh u: "Đời nay ong ve cám dỗ nhiều, còn ngon nghẻ như u mà có cái đức chính chuyên là quí lắm!". U bảo: "Tổ cha mày, tao xây nhà sáu tấm, rồi lấy chồng khác luôn!"

U Mẳn có cô cháu gái xinh, ngoài đôi mươi, vẫn phụ u bán cơm. Mắt em dài, làn môi mảnh mọng. Y nói với em "Cái môi này là chúa nhẹ dạ!". Em cười, mắt nhóng nhánh, say say, em bảo: "Kệ!". Y ỡm ờ: "Nhưng ai ăn son trên môi này thì lại ngọt". Đuôi mắt em thoắt quăng vào y. Em cong môi bảo: "Điêu". Ôi! Cái miệng em duyên tệ! Thoáng phải lòng sao yêu yêu...!!!

Y ăn cơm đĩa. Cứ mỗi miếng, y lại thổm miệng về phía em đớp đớp. Y bảo: "Cắn tí hình ảnh em, là cho thêm mì chính, tí ớt". Em kéo mắt lại phía y. Đuôi mắt em và y ngoắc cứng. Cộc ngón tay vào trán y, em bảo: "Ghét cái miệng họa sỹ tẩm đường!". Y hỏi: "Nhà em đang giã cua à?". Em ngơ ngác: "Đâu!". Y nói: "Rõ là có tiếng thình thịch!". Em cãi: "Tiếng đâu mà tiếng?". Y chợt ôm ngực, bảo: "Ồ nhầm! Được em gõ đầu, nên tim anh nó đập như loa thùng, anh tưởng...!". Em che miệng cười. Đuôi mắt dài thêm, đan vào đuôi mắt y như lưới.

U Mẳn ngồi nghe. U cười. Cái mẩu tình nhỏ vụn trong veo veo...

Một ngày, gặp em, y chìa tờ đơn, y bảo "Em kí nhé". Em ngước mắt hỏi: "Kí gì cơ?". Y bẽn lẽn: "Đọc thì biết!". Em mở, em xem:


Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

ĐƠN XIN ĐƯỢC YÊU

Kính gửi em!

Tên anh là Nguyên. Làm nghề bôi mầu.

Sau một thời gian rình rập đeo bám, khi chủng chẳng, khi quyết liệt, anh viết lá đơn này để bày tỏ tình yêu đối với em...

Giấy ngắn tình dài, bút cùn mực cạn, tả sao xiết nỗi!

Mà em nhận lời thì kí vào đây cho một chữ, coi như cái tình mình được văn bản hóa. Kính mong!".

Em cười, vẩy vẩy đánh y. Mắt em thíp thịp, mọc hàng trăm cái đuôi.




Trời ơi! Lòng đàn bà giả dối khôn lường. Đành rằng hôm ấy em không sẵn bút để kí, nhưng em cũng dí cái ngón tay dính mỡ gà điểm chỉ vào đơn! Thế mà hóa em đã thủ sẵn từ trước một kẻ để lấy làm chồng. Kẻ đấy lại không phải là y!

Em sang sông...

Y thẫn thờ, nhìn dòng Tô Lịch bé như con mương tù. Nếu không vì cái biển "Cấm đổ rác", có lẽ y đã nhẩy tòm xuống, cho đời biết mối tình y oanh oanh liệt liệt.

Người mộng xa. Em theo chồng, em có nhớ...




Ngẩn ngơ. Rồi đột nhiên y thấy cay cú. Y hận em. Mà không hận làm sao được. Em đã nhận lời yêu y. Có giấy trắng mực đen làm chứng.

Không! Quyết vụ này phải làm ra nhẽ. Gáo hay muôi thì cũng cần rõ ràng. Y lục lá đơn mang đến hàng u Mẳn.

Gặp u, giọng y sẵng: "U! Bắt đền!".

U hỏi: "Đến gì?"

Y chìa lá đơn xin yêu còn lưu vết điểm chỉ mỡ gà, y nói: "Cháu gái u lừa của con cục tình!"

U bảo: "Có mà có cái mặt mày, tao phải gả cháu tao đi cho sớm ý!"

Y xấn xổ: "Kệ! Thằng này không biết. U có bắt đền không thì nói!"

U cười, rõ cái kiểu cười trừ, cười cho qua chuyện. U đưa y chén nước: "Thằng dở hơi! Đền đấy, uống đi!"

Đời nào y chịu. Dễ mà bỏ qua! Y bảo: "Không uống! Đền tình cơ!"

Đoạn, y tóm chịt tay u Mẳn đang chìa chén nước. Rồi nói nhanh, nói dài, nói say đắm:

"Mẳn em... à mà quên! Mẳn u! Hôm nay con chính thức ngỏ lời yêu u. Con muốn cùng u tính chuyện trăm năm, nên duyên cầm sắt!...Đời kiếp này con xin nguyện cùng u son sắt, má áp vai kề, chia ngọt xẻ bùi, chia củ hành, chia củ tỏi..."

Đáp lại lời y, u cười nhằng nhặc. U chửi: "Tổ cha mày!".

Rồi u ho...

Y hiểu lắm, ho là cái thẹn của ái tình!!!

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

7 đứa con đẩy cha mẹ già ra đường ăn Tết với cỗ quan tài

http://nld.com.vn/20120128033258583p0c1030/7-dua-con-day-cha-me-gia-ra-duong-an-tet-voi-co-quan-tai.htm

Đó là bi kịch của vợ chồng cụ Nguyễn Văn Quý (84 tuổi) và cụ Nguyễn Thị Chén (82 tuổi), ngụ thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội. Tám năm bị con cái đẩy ra đường là tám cái Tết buồn của cặp vợ chồng bất hạnh.

Ảnh minh họa

Những đứa con “trời đánh”

Tìm đến thôn Đồng Lư hỏi thăm vào ngôi chùa có vợ chồng cụ già phải tá túc, mọi người đều biết chính xác: “Chắc cô chú tìm ông bà Quý hả? Tội nghiệp ông bà ấy lắm cô chú ạ, hiền lành, chịu thương chịu khó nhưng về già mất phúc. Con cái thì đông đúc, giàu có mà có đứa nào chịu nuôi bố mẹ đâu”. Rồi không kịp để khách hỏi thêm câu nào, mọi người tranh nhau kể tội mấy đứa con bất nhân của hai cụ: “Mấy hôm trước chúng nó lại vừa hành hung bố mẹ”.
 
Cụ bà Nguyễn Thị Chén đang cầm chổi quét sân chùa, tuổi già, mắt kém nên lẩy bẩy lia từng nhát chổi chậm chạp, cứ vài phút lại dừng tay đấm lưng. Trời Hà Nội những ngày cuối năm lạnh đến dưới 10 độ C nhưng bà cụ cho biết ông lão chồng mình từ sáng sớm đã ra đồng mò cua bắt ốc.

Nghe có người muốn đến hỏi chuyện bi kịch của mình, khóe mắt nhăn nheo của bà cụ trào nước mắt: “Một đời chúng tôi vì con vì cái, nuôi nấng dựng vợ gả chồng cho chúng, không để nợ một đồng một cắc nào cho chúng. Vậy mà giờ chúng đối xử với vợ chồng tôi thế này đây”.
 
Cách đây 60 năm, ông bà quen nhau trong một lần đi làm thuê ở miền sơn cước rồi nên duyên vợ chồng. Về sống với nhau, ông bà lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng trong hoàn cảnh khó khăn nghèo túng. Lúc vợ chồng ra ở riêng tài sản chỉ có duy nhất 20 cây tre để dựng căn nhà làm nơi tá túc tránh mưa tránh nắng.
Ông bà lần lượt sinh hạ được bảy người con, ba trai, bốn gái.
 
Cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn, khi bảy đứa con lần lượt chào đời thì cuộc sống càng túng quẫn hơn. Để nuôi được bảy người con thành người, ông bà đã phải chịu trăm ngàn cực nhục. Ông đi làm thuê làm mướn hùng hục suốt ngày, còn bà thì tối ngày cắm mặt trên mấy thửa ruộng kiếm miếng cơm manh áo nuôi con.
 
Căn nhà nhỏ cũ nát đêm mưa không có chỗ nằm, ông bà nhường cho các con chỗ khô ráo, còn mình thì chịu trận giữa mưa gió. Bữa no bữa đói, nồi cơm độn sắn ngô không đủ cho đàn con đông đúc, có bữa ông bà phải nhịn ăn nhường con.
 
Xã hội ngày càng càng phát triển, cuộc sống rồi cũng bớt khó khăn. Rồi ông bà dựng vợ gả chồng cho mấy đứa con lớn, mấy đứa nhỏ thì do cuộc sống khó khăn quá nên ông bà dắt lên vùng kinh tế mới ở Tiến Xuân thuộc huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình (nay là xã Tiến Xuân, huyện Thạch Thất, thành phố Hà Nội). Đến vùng kinh tế mới, do chịu khó làm ăn nên cuộc sống gia đình đã thoát khỏi cảnh túng quẫn. Lúc này ông bà dựng vợ gả chồng nốt cho mấy đứa nhỏ.

Tuy không bằng ai nhưng ông bà vẫn cố gắng lo lắng cho con cái chu đáo, 3 người con trai thì cho mỗi anh một dinh cơ khi lấy vợ, không để nợ một xu một đồng cho đứa con nào. Khi người con trai thứ ba của ông bà lấy vợ xây nhà, đứa con xui ông bà bán đất ở vùng kinh tế mới để lấy tiền xây nhà cho mình, ông bà cũng nghe theo vì cha mẹ nào chẳng “cá đuối đắm đuối vì con”.

Những bữa cơm chan nước mắt
Bà cụ giơ tay gạt dòng nước mắt rồi tiếp tục câu chuyện. Sau khi dồn hết tiền làm nhà cho anh con trai thứ ba, ông bà về ở với người con trai cả khi trong tay ông bà không còn tiền. Người con cả khi đó đã hậm hực hắt hủi ông bà với lý do: “Bao nhiêu tiền cho thằng thứ ba hết, tôi không được gì”, trong khi chính anh ta thừa hưởng mảnh đất trước đó cha mẹ cho.

Sống với người con cả, vợ chồng cụ phải làm như người đi ở. Hàng ngày hai cụ phải lấy bèo nuôi bảy con lợn, cày cấy gặt hái, đi làm sớm về muộn mới được miếng cơm để ăn. Đến mùa vụ, có khi cụ bà đi gặt được mấy gánh lúa thì con dâu mới ra đồng. Cực nhục là vậy nhưng với bản tính hiền lành chịu thương chịu khó, ông bà cắn răng không kêu nửa lời cho vừa lòng vợ chồng con cả. Nhưng cũng chẳng được bao lâu thì anh con cả tuyên bố thẳng thừng: “Ông bà cút khỏi nhà này, đi đâu thì đi”.

Vợ chồng cụ đành lẳng lặng ôm quần áo tìm đến nhờ vả anh con trai thứ ba. Những tưởng trước đây mình đã lo lắng bán nhà đi lấy tiền cho nó xây nhà thì con sẽ tốt với mình, thế nhưng trái lại người con này cũng không kém phần tệ bạc với cha mẹ và tỏ rõ “quan điểm”: “Ông cả không tử tế với ông bà thì tôi việc gì phải tử tế?”.

Ở đây, cảnh khổ không kém gì con cả khi đã không những phải làm lụng vất vả, họ còn năm lần bảy lượt bị con đuổi đi. Nhục nhã nhất là những bữa cơm chan nước mắt. Bữa ăn nào cũng vậy, người con trai bắt bố mẹ phải cung kính mời… vợ chồng con cái mình ăn cơm bằng câu: “Mời ông bà ăn cơm, mời các cháu ăn cơm”.
 
Có những người làng xóm thấy vậy thì bực mình thay và phẫn nộ: “Ông bà hiền quá để nó bắt nạt, mình là bố mẹ đến bữa thì sao phải mời chúng nó”. Thử một lần “phạm thượng”, tối đó hai cụ không mời thì bị con trừng mắt nạt nộ: “À, cái nhà này ăn cơm không ai mời ai à”. Sợ ông “trời con”, ông bà run rẩy “trở về nếp cũ”: “Mời ông bà…”.
 
Nhẫn nhịn bao lâu những mong yên thân nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng dừng”, đến một hôm gã con trai thứ ba giơ tay đấm vào mặt mẹ, vác dao kề cổ bố xua đuổi: “Bước mẹ chúng mày ra khỏi nhà, không tao cho nhát dao bây giờ” (nguyên văn lời của cụ Chén - PV). Thấy bố mẹ lủi thủi ôm mớ quần áo rách bước đi, gã còn thẳng thừng tuyên bố: “Còn quay về đây thì đập chết”.

Vẫn còn một niềm hi vọng nữa là người con trai thứ. Biết bố mẹ phải lang thang ngoài đường, anh này đón ông bà lên ở cùng nhưng cũng được vài hôm. Phải sống trong cảnh những lời nói móc máy của cô con dâu ra rả trong nhà suốt cả ngày, ông bà cảm thấy sống còn khổ hơn chết.
 
Nước mắt lưng tròng, không còn nơi nương tựa vợ chồng cụ lang thang đây đó, đến khi không còn chỗ nào nữa đành phải vào ở nhờ nhà chùa.

Tám mươi năm cuộc đời vất vả làm lụng, gia tài các cụ có trong tay là bảy đứa con bất hiếu và bất lực, sau miếng ván dùng để đóng áo quan khi chết cùng 3 bao tải đựng lá khô dùng đun nấu. Người làng thấy vậy liền thương tình người cho cái bát, người cho manh chiếu, người cho cái giường cũ để các cụ dựng thành cái “tổ ấm” cuối đời.
 
Rơi lệ nghe những kỷ niệm buồn
3 người con trai thì vậy, những người con gái cũng không “khá khẩm” gì hơn. “Mấy đứa con gái thì một đứa lấy chồng ở Xuân Mai, một đứa lấy ở trại  Bà Nhà, một đứa ở Cố Đụng (đều là những địa điểm gần nơi ông bà đang ở nhờ - PV), còn đứa út thì lấy chồng ở làng Đồng Lư này thôi”, bà lão nhẩm đếm. 3 đứa con gái của cụ theo lời kể của bà lão tội nghiệp thì kinh tế đều khá giả, chỉ có cô út lấy chồng ở làng thì nghèo “rớt mồng tơi”.

Chẳng biết giàu sang cỡ nào nhưng mấy đứa con gái hàng năm không ngó ngàng tới bố mẹ, năm thì mười họa mới mua cho ông bà mấy viên thuốc, Tết nhất may ra cho được túi kẹo cái bánh. Riêng cô con út cùng làng thương cha mẹ già thì thỉnh thoảng ghé qua nhưng nghèo quá, nuôi còn chưa nổi nói gì lo cho cha mẹ già.
 
Trở lại câu chuyện những người con trai. “Sòng phẳng” mà nói thì lúc ra nhà chùa ở, hai cụ vẫn chưa đến nỗi không còn “miếng đất cắm dùi” vì vẫn còn một sào ruộng để cấy lúa sinh nhai. Thế nhưng tài sản cuối cùng này cũng bị đứa con trai cả tranh cướp. Đã mấy lần cô út đi giúp bố mẹ già làm ruộng thì bị vợ chồng anh cả vác cuốc đuổi đánh, không cho làm hộ vì “đó là ruộng của tao, mày đừng có động vào”.

Chưa hết, mấy năm trước hai cụ đến tuổi thượng thọ nên được hưởng chính sách của Nhà nước, theo quy định thì phải có sổ hộ khẩu, chính quyền mới có thể làm giấy tờ chúc mừng, làm chế độ. Vẫn đứng tên trong hộ khẩu gia đình con trai cả, ông bà lủi thủi về van vỉ con cho mượn cái sổ hộ khẩu để làm giấy tờ cũng bị đứa con từ chối thẳng thừng.

Khi người cha về van vỉ: “Con cho bố mượn sổ hộ khẩu một lát, bố chỉ mang đi photocopy rồi trả ngay” thì đứa con nại ra lý do “Sổ đang ở nhà trưởng thôn”. Lóc cóc tìm đến nhà trưởng thôn thì được biết rằng con đã lừa mình, ông lão lại lộn trở lại nhịn nhục xin mượn lần nữa thì con trai – con dâu đùn đẩy nhau. Uất ức, người cha gạt nước mắt lủi thủi quay đi và thề “không bao giờ bước chân đến đây nữa”.
 
Cũng có những lúc ông bà lão 80 này được những đứa con “đối xử tử tế” một cách bất thường. Đó là những lúc chúng cần các cụ làm “con ở”. Thằng con trai thứ ba của họ là một ví dụ, khi vợ sinh nở thì người này tới đón vợ chồng cụ vào. Đã “cảnh giác” sau nhiều lần bị lợi dụng nên cụ ông không đi vì nghĩ “nó chỉ đạo đức giả”, riêng cụ bà thương con thương cháu nên theo vào chăm sóc, giặt giũ, làm lụng “phục vụ” gia đình con.

Lời ông cụ đã đúng khi đứa cháu đã cứng cáp, vợ chồng đứa con lại đuổi bà đi: “Bà đi làm lấy mà ăn, không được ở đây nữa”. Gần 10 năm nay thấy ông bà lão chui rúc trong căn lều rách, nhiều người hàng xóm khuyên: “Hai cụ đi ở nhờ đình chùa làm gì cho khổ, về làm một túp lều ở góc vườn nhà thằng con mà ở”. Phong phanh nghe thấy, đứa con ngang ngược nói bóng gió: “Về tao không cho làm, tao “băm” chết”.
 
Với những “kinh nghiệm xương máu” từ những đứa con, bà cụ thành thật: “Chẳng biết rồi khi chúng tôi chết chúng có để ý đến bố mẹ không, hay lại phải nhờ cậy đến chính quyền, đến dân trong làng”. Những đứa con trai chưa từng một lần đến xem túp lều nơi cha mẹ trú thân, chưa từng một lần ngó ngàng để ý bố mẹ còn sống hay chết.
 
Táng tận lương tâm hơn, chúng còn cấm tiệt các con không được chào hỏi, không được ra chơi với ông bà. Những đứa con dâu “rách giời rơi xuống” thì đã đành, nhưng những đứa cháu có lẽ đã được bố mẹ “huấn luyện” nên có gặp ông bà hay cô út ngoài đường chúng cũng “bơ” đi như người dưng nước lã.

Chúng tôi hỏi tại sao hai cụ không nhờ chính quyền địa phương can thiệp sự việc, ít nhất nếu con cái không nuôi cha mẹ thì cũng phải trả các cụ mảnh ruộng cho các cụ kiếm gạo chứ? Cụ bà nghẹn ngào: “Chính quyền cũng không làm gì được mấy thằng con tôi. Ở đây chúng nó chửi nhau hết với họ hàng rồi đến hàng xóm, sống một mình mà không chơi với ai cả”.

Chị út khi đó vừa đến thăm mẹ cũng gục đầu nức nở: “Trước kia khi anh tôi kề dao vào cổ bố dọa chém, chính quyền và dân quân có đến bắt anh ta viết giấy cam đoan không được hành hung bố mẹ nữa nhưng chỉ hôm trước hôm sau lại đâu vào đấy. Tôi thì cũng đau lòng lắm nhưng “lực bất tòng tâm” các anh chị ạ, muốn nuôi bố mẹ mà sức không nổi vì nghèo, lại lấy chồng nên phải lo nhà chồng”.
 
Sống khổ hơn chết
Góc nhà nơi ông bà lão “trời đày” này trú ngụ rộng khoảng dăm m2, chiếc giường xin được ở đâu nên hai chân còn, hai chân phải lấy gạch kê lên. Người già đã khó ngủ, đêm mùa đông càng khó ngủ hơn khi gió cứ len lỏi qua cửa sổ thốc vào nhà dù hai cụ đã cẩn thận nhét đầy ni lông, giẻ rách vào các khe hở. “Nghĩ cực lắm, chúng tôi có làm gì nên tội đâu mà lại bị đày đọa thế này.

Nhưng vợ chồng tôi cũng kiên gan lắm đấy, nhiều khi cũng muốn phát điên hay cắn lưỡi mà chết, nhưng bây giờ mà chết thì chính quyền với làng xóm lại khổ nên sống được ngày nào cứ cố sống. Đêm nào cũng nước mắt chảy xuôi, cụ Chén nói.

Đọc đến đây, nhiều người sẽ thắc mắc ông bà lão sinh sống bằng gì. Bà cụ cho biết ngoài việc ông lão ngày ngày đi mò cua bắt ốc, người trong làng còn mỗi người giúp một chút, hôm thì cho lon gạo, hôm thì cho ít muối, mà người già ăn ít, chẳng có nhu cầu mua sắm gì nên ông bà vẫn cầm cự được. “Năm nay là cái Tết thứ tám vợ chồng tôi ở đây rồi, Tết nhất chẳng có gì, cứ nhìn nhà người ta con cái sum vầy thì mình lại khóc. Mình có đến bảy đứa con, hàng chục đứa cháu mà lại khốn khổ khốn nạn nhất cái làng này”, cụ Chén khóc.
Rồi cụ bà ngóng ra ngoài xem cụ ông đã về đi mò cua bắt ốc về chưa, chép miệng thương chồng: “Khổ thân ông ấy, tôi thì ốm đau nên mọi việc đều phải ông ấy làm. Sáng nay tôi bảo trời vẫn rét lắm, đừng đi ra đồng lặn lội nữa mà ông ấy vẫn gạt đi, bảo là Tết đến nơi rồi phải kiếm mớ ốc con tép bán kiếm tiền mua nén nhang cúng tổ tiên. Trời rét thế này tôm tép cũng trốn sạch, có khi mình còn chết rét ấy chứ”.

Cụ bà kể lại cụ ông ngày may mắn thì cũng kiếm được vài con ốc bán lấy dăm ngàn, có ngày đi từ sáng đến tối mới về mà tay không vì “tay đưa thìa cháo lên miệng còn run, mắt kèm nhèm thì làm sao bắt được tôm tép. Có ngày bắt được nửa giỏ ốc về nhưng đổ ra tôi mới thấy quá nửa toàn là… vỏ ốc". Những ngày không có gì ăn hay gần hết cái ăn, hai cụ phải nấu cháo húp dằn lòng, hoặc cố đi nhặt nhạnh rau dại ăn trừ bữa. Chùa cũng không có nước, hàng ngày cụ ông lọc cọc kéo xe bò từ giếng làng về để dùng sinh hoạt.

Ấy là mấy hôm trước ông lão vừa đi viện về, vậy mà vừa xuất viện hôm trước hôm sau lại đã lọ mọ ra đồng tìm cái ăn. Nhắc đến chuyện này, bà cụ lại rưng rưng nước mắt nhớ “bạn”. “Bạn” của bà là một con chó gầy giơ xương, tám năm nay lủi thủi quanh quẩn cùng ông bà, lúc ông đi kiếm ăn thì bầu bạn với bà, cho bà vỗ về.

Vậy nhưng hôm ông lão ốm, nhà làm gì có đồng nào xu nào nên bà chạy nháo nhác khắp làng hết vay rồi xin cũng chỉ được vài chục ngàn. Bà lão đành gọi lái chó đến bán “bạn” mình đi. Bà vỗ về “bạn” trước khi người lái chó thòng dây vào cổ con chó ốm: “Mày thông cảm, hoặc là chồng tao chết, hoặc là mày chết. Thôi “mày” đi thay ông ấy”. Không rõ con chó lẽ cũng hiểu tình cảm của bà lão, hay vì đói quá nên chẳng còn sức ăng ẳng kêu như những con chó khác khi bị bán, chỉ mắt long lanh nước nhìn bà chủ ngoảnh mặt đi.
 
Trong cuộc đời này không nỗi buồn nào buồn bằng nỗi buồn con bất hiếu – cha mẹ bị hắt hủi. Ai cũng có mẹ có cha nên chạnh lòng trước thảm cảnh của hai cụ, chúng tôi cũng muốn khóc nhưng phải cố dằn lòng vì khóc không  giúp được gì cho hai cuộc đời khổ sở cùng cực này, chỉ mong thông qua mặt báo chuyển tải đến hàng triệu bạn đọc trên cả nước lời khẩn cầu có một sự đóng góp nhỏ giúp đỡ hai cuộc đời này.

Lẩn thẩn nghĩ lại thấy hai cụ ngày xưa đã nghèo, nay còn nghèo hơn nữa: 60 năm trước khi lấy nhau các cụ còn có mơ ước về những đứa con là “của để dành” và 20 cây tre làm nhà; nay cuối đời các cụ còn gì ngoài sự thất vọng về đạo lý làm người và 6 miếng gỗ mới chỉ đủ làm một chiếc áo quan, lại động chạm đến nỗi áy náy của bà cụ: “Hai người chết chung thì còn chôn một hòm được, nếu không chết cùng nhau thì chẳng lẽ một người lại… bó chiếu?”
Theo Pháp luật Việt Nam
 

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

những phong tục cưới khiến bạn không muốn làm cô dâu

http://bocau.net/blog/bocaunews/11792-9-phong-tuc-cuoi-khien-ban-khong-muon-lam-co-dau.html

Cưới xin là việc trọng đại nhất trong cuộc đời của mỗi người. Ngày nay, tục lệ cưới hỏi có vẻ đã đơn giản hơn trước , nhưng ở một số nơi trên thế giới vẫn tồn tại những tập tục khá phức tạp. Tuy nhiên, nó thể hiện bản sắc văn hóa khác nhau của mỗi nước.

1. Trao thân cho 20 người đàn ông trước khi cưới ở Tibet


Trang phục cưới của cô dâu Tibet

Người Tibet quan niệm, việc lấy gái còn trinh làm vợ là điều không tốt. Nếu bị phát hiện thì cặp vợ chồng đó sẽ bị đuổi khỏi làng.

Người Tibet cho rằng, người phụ nữ được ngưỡng mộ khi cô gái đó vẫn được nhiều đàn ông để mắt, và bất cứ cô gái nào cũng phải có kinh nghiệm trong ‘chuyện ấy’ trước khi làm đám cưới. Điều này đòi hỏi cô gái phải quan hệ với 20 người đàn ông để lấy kinh nghiệm trước khi về nhà chồng. Phong tục  này thật quá khó bởi trong điều kiện ít người như vùng Tibet, thì việc trao thân cho 20 người đàn ông không phải là dễ dàng.

2. Chân, tay và răng của cô dâu đều nhuộm đen ở Mali

 

Tại Mali, màu đen tượng trưng cho sự hoàn mỹ. Vì thế, trong đám cưới, các cô dâu thường bôi màu đen lên chân tay và răng để mình đẹp hơn.

Phụ nữ ở vùng này thường dùng lá cây và hoa để chế ra loại nước có màu đen rồi xoa lên tay, chân.

Trước khi nhuộm răng đen, cô dâu thường dùng kim châm vào răng để chảy máu, sau đó mới xoa lên chỗ chảy máu. Điều này có ý nghĩa cô dâu sẽ can tâm tình nguyện hy sinh vì chồng. Sau khi hoàn tất quá trình bôi đen chân, tay và răng, cô dâu tiến hành tắm gội, xịt nước hoa và mặc lễ phục đẹp nhất, đội khăn che mặt và đợi chú rể đến đón.

Đặc biệt, trong lễ đón dâu của người Mali, vào buổi tối khi tổ chức hôn lễ, chú rể sẽ lên kế hoạch cùng bạn đột nhập cướp cô dâu đi, mặc cô dâu có la hét và khóc cũng không được thả. Theo đó, một người bạn của chú rể sẽ vác cô dâu chạy về hướng nhà chú rể.

3. Vợ phải tìm cách “quyến rũ” khách từ nơi xa đến ở Ấn Độ

Ở  miền Bắc Kamchatka (vùng Viễn Đông của Nga), người chồng luôn muốn vợ mình tỏ ra thật hấp dẫn trước mặt khách. Thậm chí, nếu người vợ sinh con với khách, cả làng sẽ ăn mừng.
Bởi người Kamchatka cho rằng, những đứa trẻ sinh ra do quan hệ cận huyết ở đây thường không sống được. Do vậy, việc tình cờ sinh con với người khách từ nơi khác đến là điều may mắn cho một đứa trẻ mới chào đời.

4.Tiếp khách bằng ‘chuyện ấy’ ở bộ lạc Arunt, Australia

Ở bộ lạc Arunt, Australia, người ta thường coi việc chia sẻ vợ với người khác như một sự tôn trọng nhau. Tuy nhiên, bản thân người đàn ông được chia sẻ phải thực sự thích người phụ nữ kia. Nếu khách từ chối, người chồng coi đó là biểu hiện không tôn trọng mình và gia đình.

5. Cô dâu càng bẩn càng tốt ở Scotland

 
Người Scotland quan niệm, trong ngày cưới, cô dâu càng bẩn càng tốt. Vì vậy, trước khi đón cô dâu về nhà chồng, những người thân trong gia đình chú rể sẽ ném thức ăn thừa, bột mỳ hoặc cái gì đó đang bốc mùi lên người cô dâu. Mặc dù trước đó, bạn bè và người thân của cô dân đã ném đủ các loại sửa hỏng, trứng thối… lên cô dâu.
 
Sau đó, cô dâu tương lai bị bôi bẩn sẽ phải đi diễu qua nhiều khu phố để mọi người nhìn thấy.

6. Tập tục cấm tắm ở Malaysia

Malaysia: Không được tắm trong vòng 72 giờ

Những cặp vợ chồng sắp cưới ở Tidon, Malaysia, sẽ không được phép tắm hoặc đi vệ sinh trong suốt 72 giờ trước đám cưới. Họ sẽ bị bỏ đói và chỉ được uống một chút nước. Những người thân trong gia đình sẽ đứng canh cô dâu – chú rể.
Sau đó, nếu hai vợ chồng này vẫn khỏe mạnh bình thường thì chứng tỏ họ có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Người dân Tidon tin rằng phong tục này sẽ khiến cho cuộc hôn nhân kéo dài, hạnh phúc và viên mãn.

7. Cô dâu phải cắn đứt vòng cổ giải cứu chú rể ở Hy Lạp

Ở Hy Lạp, một đám cưới sẽ được bắt đầu với việc cô dâu phải ôm chặt chú rể và dùng răng cắn đứt vòng cổ được làm bằng bánh để “giải cứu” chú rể. Sau đó, chú rể sẽ đưa cô dâu về nhà mình. Trước đó, cánh cửa nhà chú rể đã được dội mật ong và các chất kết dính khác. Trước khi vào nhà, cô dâu sẽ phải ném một quả lựu vào cánh cửa này. Nếu hạt lựu dính vào cửa, thì đó được coi là điềm báo rằng đôi vợ chồng trẻ này sẽ có con trai.

8. Nhà trai quỳ lạy trước cô dâu ở Nigeria

Ảnh: minh họa
Tại Nigeria, trong ngày cưới,  chú rể và bạn bè của mình sẽ phải quỳ trước cô dâu.

9. Phong tục xé váy cô dâu tại Ý.

Theo phong tục xưa, khách mời sẽ cố gắng xé rách quần áo của cô dâu để nhận được thật nhiều may mắn. Tuy nhiên, tục này đã được điều chỉnh lịch sự hơn đó là xé rách mạng che mặt của cô dâu thay vì xé quần áo. Trong ngày cưới, cô dâu và chú rể sẽ cùng nhau đập vỡ một lọ hoa hoặc chai rượu, sau đó đếm số mảnh vụn, mỗi mảnh tượng trưng cho một lời chúc hạnh phúc.
 

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012

Đánh cắp 'con giống' của chồng


http://www.eva.vn/eva-tam/danh-cap-con-giong-cua-chong-c66a87500.html

Trẻ đẹp như Hương mà cũng đang bị ông chồng già giàu có dọa bỏ vì tội ăn cắp. Thứ bị đánh cắp không phải tiền, vàng mà là… tinh trùng của ông ta.
 
Những vấn đề về hôn nhân, gia đình, công sở,… sẽ được phản ánh trong chuyên mục Eva Tám. Eva tám là nơi tin cậy để chị em chia sẻ những tâm sự, những nỗi niềm, kinh nghiệm sống của mình. Đón đọc vào tất cả các ngày trong tuần tại Eva.vn
Của chồng thì cứ đường đường chính chính mà xài, cớ sao phải trộm? Ấy vậy mà nhiều bà vợ phải lao tâm khổ tứ “ủ mưu” để đánh cắp chút “tinh binh” của ông xã.

“Giăng bẫy” chồng già


Ăn tiêu hoang tàng thế nào cũng được, muốn đốt tiền hay vác tiền về nhà ngoại cũng không sao, tóm lại là nếu làm vợ Trung, Hương thích gì ông cũng chiều, trừ chuyện có con. Đó là giao hẹn của ông trước khi họ cưới. Ông đã có 4 đứa con cả trai lẫn gái, đứa bé nhất cũng là sinh viên rồi, nên không muốn có thêm con nữa. Hương suy nghĩ rồi quyết định nhận lời. Cô nghĩ, nếu sống sung túc thì không có con cũng chả sao. Vả lại biết đâu cô có thể thuyết phục Trung đổi ý. Giàu như như ông ấy, có nuôi thêm chục đứa trẻ cũng chẳng vấn đề gì.

Rồi Hương nhận ra mình nhầm về cả hai điều. Một: Ba năm sau khi cưới, nỗi thèm khát làm mẹ của cô mãnh liệt hơn bao giờ hết; cuộc đời mình sẽ là số không nếu không có một đứa con. Hai: Trung không bao giờ nhân nhượng trong cam kết về con cái. Năn nỉ không được, Hương quyết định lừa chồng để có thai, nghĩ rằng đứng trước sự đã rồi, chẳng ông bố nào nỡ cự tuyệt con mình.

Cô tuyên bố dùng thuốc tránh thai, lại còn cẩn thận yêu cầu chồng tiếp tục dùng bao cao su trong những ngày mới dùng thuốc. Trung khoan khoái vì không còn bị mấy cái bao làm phân tâm. Nhưng sau 5 tháng, ông điếng người khi vợ báo có bầu: “Em quên uống mấy ngày, không ngờ lại dính”, cô thanh minh.

Ngay lập tức, ông chồng chiều vợ biến mất, thay vào đó là một ông chủ giận dữ. Trung biết thừa là bị cô vợ trẻ giăng bẫy: “Cô mà lại đòi bịt mắt tôi dắt đi sao? Cô mà không bỏ nó đi thì đừng có trách. Tôi có cách để cô ra khỏi nhà tôi với hai bàn tay trắng đấy”.

Ủ mưu lừa chồng trẻ


Nghe người yêu năn nỉ mãi, Cường đành đồng ý cưới khi cả hai mới ở tuổi 24, nhưng giao hẹn: “Ít nhất ba năm nữa mới có con nhé. Anh phải có sự nghiệp, có tiền để con không khổ”. Loan đồng ý.

Nhưng cưới được một năm, thấy bạn bè đứa báo có bầu, đứa khoe có con, Loan bắt đầu “thèm”. Bố mẹ, bạn bè, người quen ai cũng cũng hỏi han, giục giã, khuyên nhủ, khiến cô càng sốt ruột. “Mày phải làm luôn một đứa đi, rồi đẻ nốt đứa nữa trước tuổi 30, như thế  con mới khỏe mạnh thông minh, mẹ cũng nhanh lấy lại sắc vóc. Chả nhẽ mấy năm nữa chồng mày chưa có sự nghiệp thì mày nhịn đẻ à?”, câu nói của cô bạn thân làm Loan đi đến quyết định. Cô sẽ có con. Cường sẽ được thông báo khi đã “lên chức”.

Một khi phụ nữ đã muốn thì không có gì là không được, nhất là trong “chuyện ấy”. Loan chỉ cần nói dối về “ngày an toàn” của mình, biết chắc anh chồng vô tâm sẽ chẳng có mảy may nghi ngờ nào để mà chú ý. Thế là cô có thai sau vài chu kỳ. Cường nhăn nhó, sợ hãi, nhưng chẳng hề nghĩ bị vợ “cho vào tròng”, vì khi tính ngày thì vỡ kế hoạch là chuyện thường. Đề nghị phá thai của anh dĩ nhiên bị gia đình hai bên phản đối kịch liệt.

Chồng của Dương thì cẩn thận hơn. Không chỉ  kém vợ một tuổi, Huy còn kém vợ cả về điều kiện kinh tế của gia đình. Vì thế, anh rất kiên quyết “ kế hoạch”, chừng nào chưa mua được nhà riêng thì chừng đó chưa có con. “Cho anh 5 năm. Khi đó vợ chồng mình cũng mới 31, 32 tuổi. Em sẽ đẻ liền hai đứa luôn”, Huy nói.

Hiểu rõ khao khát có con của vợ nên Huy khá cảnh giác. Anh rất “tỉnh” trước những màn yêu đương lãng mạn do vợ bày ra. Dù đê mê cỡ nào trước những chiêu quyến rũ của Dương, anh cũng đủ sức để lôi cái “áo mưa” khỏi hộc tủ, không bao giờ tặc lưỡi đồng ý với câu chèo kéo “kệ đi anh” của vợ, kể cả khi Dương bảo đang là ngày an toàn. Ấy thế mà rồi vợ anh cũng có thai. Thấy chồng căn vặn bằng vẻ mặt nghi ngờ, Dương bảo: “Có lẽ anh mua phải bao cũ hoặc dởm nên bị rách. Mà anh nhìn em kiểu gì thế? Nghi ngờ em à? Nếu nghi thì đẻ con xong cứ đi thử AND”.
Thấy vợ làm dữ, Huy đổ quạu. Vì anh biết không có chuyện bao cao su tự nó rách, mà phải có người làm cho nó rách.

Cơn giận của “nạn nhân”

Giận dữ là cảm giác của phần lớn đức ông chồng khi biết vợ “qua mặt” mình để “kiếm” một đứa con khi họ chưa đồng ý. “Cô ấy làm như chồng chỉ là công cụ gieo giống không bằng”, Huy lý giải cho sự phẫn nộ của mình. Để trừng phạt cho tội “tự tung tự tác” của vợ, anh mặc cô với cơn ốm nghén đến sống dở chết dở suốt mấy tháng trời, rồi cũng kệ Dương tự đi siêu âm, khám thai. Dương biết lỗi nên cam chịu, nhưng không tránh khỏi cảm giác tủi thân, và đôi khi rớm nước mắt trách chồng. Huy nói mát: “Em còn cần anh cơ à? Tưởng em lấy được ‘nó’ thì anh hết vai trò rồi?”. Mãi đến khi cái thai đã lớn, đạp bụng vợ uỳnh uỳnh, anh mới dẹp “mối thù”.

Một ông chồng khác cũng từng bị vợ “bỏ bom” chia sẻ: “Vợ không muốn mà chồng bắt đẻ thì bảo coi vợ là máy đẻ. Chồng không muốn mà vợ lừa để đẻ thì coi chồng là máy gì?  Con cái là chuyện quan trọng, hai vợ chồng đều có quyền quyết định như nhau. Thế mà cô ấy tước cái quyền đó của chồng. Không tức sao được”.

Dù giận dữ, đa số ông chồng cuối cùng cũng bỏ qua cho vợ và yêu thương đứa con bé bỏng. Tuy nhiên, không phải ông chồng nào cũng chấp nhận, đó là trường hợp của Hương. Ông chồng già vẫn kiên quyết bắt cô chọn giữa con và chồng. Sau ít ngày suy nghĩ, dù tiếc cảnh giàu sang – lý do cô lấy Trung – nhưng Hương chấp nhận ra đi để được làm mẹ. Có thể đứa bé đã thành hình từ sai lầm của cả hai người, nhưng Hương đã lựa chọn rằng chính mình, chứ không phải đứa con, là người trả giá cho sai lầm đó.

"Xin lỗi chị! Em mới là vợ của anh ấy"

http://www.eva.vn/eva-tam/xin-loi-chi-em-moi-la-vo-cua-anh-ay-c66a87735.html

Dù chị là người chồng em đã từng rất yêu và đang đi lại lén lút. Nhưng em vẫn muốn nói với chị rằng, em mới là vợ của anh ấy…
 
Những vấn đề về hôn nhân, gia đình, công sở,… sẽ được phản ánh trong chuyên mục Eva Tám. Eva tám là nơi tin cậy để chị em chia sẻ những tâm sự, những nỗi niềm, kinh nghiệm sống của mình. Đón đọc vào tất cả các ngày trong tuần tại Eva.vn
Chị trở lại làm đảo lộn cuộc sống của vợ chồng em với vẻ mặt đáng thương của một kẻ bị chồng bỏ rơi. Chồng em đã chạy theo chị, vì trong trái tim anh ấy, sự ra đi của chị đã gây ra một vết thương trầm trọng. Em biết anh ấy vẫn lén em xem ảnh của chị, vẫn lén em nhắn tin, gọi điện cho chị. Em im lặng không phải vì em sợ chị, mà vì em nghĩ, em nên tin chồng mình. Rằng đó chỉ là những phút giây yếu lòng của anh ấy.

Chị liên tục tìm cách quấy rối hạnh phúc gia đình em. Chị nói với em: “Chị mới là người đến trước và anh ấy chỉ yêu mỗi mình chị, dù đã cưới người khác nhưng chồng em luôn nói rằng, anh ấy không yêu em, anh ấy chỉ nhớ về chị”. Em choáng váng trước những lời nói của chị, có một thoáng nghi ngờ hiện qua trong trí óc, nhưng em vẫn tin chồng mình. Em phải tin chồng vì trước một người đàn bà không biết phải trái gì như chị, chỉ có cách ấy em mới giữ được hạnh phúc.

Chị kiếm cớ đau ốm để bắt chồng em phải thương tình. Em biết, anh ấy đã lén em đi lại với chị. Nhưng em nghĩ rằng, trước sau gì em và con vẫn là tất cả đối với anh ấy. Em không cấm chồng, vì em hiểu, nếu chồng em đã muốn ngoại tình, thì chẳng có gì có thể cấm cản bước chân anh ấy. Em muốn xem anh ấy sẽ cư xử như thế nào trước tình thế tréo ngoe này.

Gia đình em đã trải qua những giây phút nghiêng ngả từ khi có sự hiện diện của chị. Chồng em lúc nào cũng im lặng và ưu tư. Em biết anh ấy đang phân vân giữa những lối rẽ. Thời gian đó, em không gần gũi chồng vì bản thân em cũng thấy khó chịu bởi những mối nghi ngờ. Nếu là một người biết điều và có lòng tự trọng, đáng ra sau khi trở về chị không nên đến gặp chồng em. Chính chị đã tự nguyện rời xa anh ấy, đã bỏ rơi anh ấy với vết thương lòng khó có thể hàn gắn. Và giờ đây, khi sa chân lỡ bước, chị lại ngang nhiên trở về đòi chồng em nối lại tình xưa.

Chị có biết trong thời gian chị bỏ đi, chồng em đã đau khổ và suy sụp như thế nào không? Khi đó, chính em mới là người nâng anh ấy dậy. Chị bảo chồng em không yêu em bằng chị, em không chắc điều đó có đúng không bởi gia đình em đã rất hạnh phúc, chồng em đối xử với em rất tốt và em cảm nhận được những tình cảm chân thành mà anh ấy dành cho mình.


Quả thật, em cũng đã rất mệt mỏi khi thấy chồng mình vẫn dành tình cảm cho chị. Anh ấy lén lút đi gặp chị. Em không biết giữa hai người đã có những chuyện gì. Em cũng đã nói thẳng với chồng em rằng, nếu muốn sống với chị thì hãy ly dị với em trước, em không bao giờ chấp nhận một cuộc hôn nhân nửa vời. Và em muốn thông báo với chị rằng, khi nghe đến hai từ “ly dị”, chồng em đã lắc đầu, anh ấy cam đoan rằng, chưa bao giờ có ý định ấy và cũng sẽ không có chuyện ấy xảy ra.

Vậy nên, chị đừng phí công tìm cách quyến rũ chồng em nữa. Dù chồng em có lén lút đi lại với chị thật đấy, nhưng đó là vì anh ấy thương hại chị, vì anh ấy là người sống có tình nghĩa, anh ấy không phải loại người bội bạc như chị. Chị đừng nhầm tưởng sự thương hại với tình yêu. Em nghĩ tình yêu ấy đã từng tồn tại, nhưng đó đã là quá khứ mà thôi.

Em muốn nhắc cho chị biết rằng, dù anh ấy đã yêu chị nhiều như thế nào thì em mới là vợ của anh ấy. Em mới là hiện tại của anh ấy, mơi là người sống cùng anh ấy, vun đắp hạnh phúc với anh ấy, sinh con cho anh ấy, phụng dưỡng bố mẹ anh ấy. Chị hãy từ bỏ kế hoạch cướp chồng của em và tìm một cuộc sống mới cho mình. Em nghĩ, đó mới là lối thoát cho chị.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Lấy chồng bằng tuổi bố đẻ thật hạnh phúc!

http://www.eva.vn/eva-tam/lay-chong-bang-tuoi-bo-de-that-hanh-phuc-c66a82497.html


Lương quyết định lấy người chồng bằng tuổi bố đẻ mình không vì tiền, vì danh vọng như người ta vẫn nghĩ, đó là vì tình yêu...

Lương đã suy nghĩ rất lâu, nghĩ về tương lai của mình. Cô không biết việc mình sắp làm sẽ có tác động lớn thế nào đến cuộc đời, là trái ngang hay hạnh phúc. Nhưng cô vẫn làm đến cùng.

Lần đầu tiên trong đời Lương mở miệng cầu hôn một người đàn ông bằng tuổi bố. Người ta sẽ cười vào mặt cô, cười vào sự trớ trêu khi cô yêu thương và muốn làm vợ một người đàn ông bằng tuổi bố mình.

Không sai, đó đích thị là tình yêu, không chút toan tính, không chút vụ lợi cá nhân. Lương yêu ông, yêu bằng trái tim trong sáng và chân thành bởi ở ông toát ra một vẻ điềm đạm, nghiêm túc, một con người hiểu biết, một tâm hồn đồng điệu vì người, vì đời. Có lẽ trong tình yêu ấy có sự ngưỡng mộ và thán phục.

Lấy chồng bằng tuổi bố đẻ thật hạnh phúc!, Eva tám, chồng già vợ trẻ, lay chong gia, lay chong giau, lay chong giau sang, vo chong, hanh phuc, hon nhan, gia dinh, chồng bằng tuổi bố
Lần đầu tiên trong đời Lương mở miệng cầu hôn một người đàn ông bằng tuổi bố.
(ảnh minh họa)

Bao nhiêu tháng ngày qua cận kề bên ông cũng khiến Lương hiểu ra một điều, ông thật sự là người quan trọng với cuộc sống của cô. Cô không do dự, không phân vân khi quyết định nói ra lời yêu thương ấy. Bởi cô biết, ông cũng yêu cô nhưng ông không bao giờ và có lẽ sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ. Ông không muốn làm khổ cô, muốn để cô rơi vào hoàn cảnh khó xử với gia đình.

Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt và họ đến với nhau. Cứ lặng thầm quan tâm nhau, chia sẻ những vui buồn, ngọt đắng. Tất cả chỉ dừng lại ở những câu chuyện,  những lời nói ân cần, những triết lý nhân sinh nhưng đó lại là tình yêu của họ. Có lẽ đối với họ thế là đủ để có một tình yêu bền vững.

Khi Lương nói ra câu nói ấy: “Ông làm chồng em nhé?”, người đàn ông giật mình như tỉnh cơn say tình. Ông choàng ôm lấy cô, lau những giọt nước mắt còn lăn trên gò má cô chưa kịp khô. Họ ôm lấy nhau trong quán cà phê vắng ấy, không quan tâm bên cạnh có ai, và những ai đang nhìn họ.

Lấy chồng bằng tuổi bố đẻ thật hạnh phúc!, Eva tám, chồng già vợ trẻ, lay chong gia, lay chong giau, lay chong giau sang, vo chong, hanh phuc, hon nhan, gia dinh, chồng bằng tuổi bố
Khi Lương nói ra câu nói ấy: “Ông làm chồng em nhé?”, người đàn ông giật mình như tỉnh cơn say tình. (ảnh minh họa)

Có lẽ mọi người sẽ cho rằng họ khùng điên, rằng Lương là một cô gái lẳng lơ, cặp bồ nhưng cô không bận tâm điều đó. Bởi cô biết yêu là phải hết mình, yêu là phải dũng cảm đối diện với tình yêu mình đang có và vượt qua mọi thử thách. Cô biết, mọi người sẽ coi thường thậm chí phỉ báng cô khi cô chấp nhận ông, người cô chọn làm chồng.

Ngày Lương lên xe hoa, không có nhiều người đến dự. Bố mẹ cô ra sức ngăn cản con gái nhưng họ không thể làm gì được. Cô quyết tâm lấy người mình yêu, lấy người bằng tuổi bố mình bởi cô nghe con tim mình mách bảo thế. Cô chấp nhận sự hắt hủi, chấp nhận số phận nếu sau này có khổ. Cô đang sống trong hạnh phúc, trong niềm vui sướng tột độ khi được làm vợ người mà cô yêu thương.

Hôm nay đây, trong đám cưới nhỏ nhoi thưa thớt bóng người, Lương đã khóc rất nhiều. Cô khóc không chỉ vì sự tủi thân, vì mọi người không hiểu mình mà còn bởi vì cô đang hạnh phúc. Cô hi vọng một ngày nào đó họ sẽ hiểu được cô, hiểu được tâm ý và sự chân thành của cô. Cô đang phải đấu tranh, phải sinh tồn với hạnh phúc của mình, để chứng minh cho thiên hạ biết rằng, tình yêu không phân biệt tuổi tác và cô đã không chọn lầm người.

Tuyệt chiêu của chồng

http://www.eva.vn/eva-tam/tuyet-chieu-cua-chong-c66a84121.html


Nhìn con gái nhăn mặt: “Người mẹ có mùi ghê quá” rồi chạy biến ra chỗ cô giúp việc ngồi, Thủy mới giật mình nhận ra cô dường như đang mất dần vị trí trong gia đình.

Bé Thảo trước giờ quấn mẹ như hình với bóng. Ai cũng bảo nó bén hơi mẹ rồi sau này chẳng dứt ra được đâu. Đúng là như thế thật, Thủy làm gì con bé cũng bám chặt lấy. Nhưng từ ngày Thủy chuyển tới công ty tư nhân làm việc, bé Thảo dường như chẳng còn thích mẹ nữa. Nó xa lánh, thậm chí là trốn tránh Thảo.

Thảo từng làm ở một doanh nghiệp Nhà nước nhưng với năng lực của mình cô muốn có được cơ hội tốt hơn, kiếm được nhiều tiền hơn nên khi nhận được lời mời của người bạn cũ, cô không đắn đo chuyển qua công ty tư nhân để làm. Ngày đó, Tuân – chồng Thủy đã từng khuyên: “Quyết định thế nào là tùy thuộc ở em thôi. Anh nghĩ, làm Nhà nước tuy có lương thấp hơn một chút nhưng có thời gian để chăm sóc gia đình và con cái em ạ. Cái gì cũng có giá của nó cả”. Trước mức lương hấp dẫn được đưa ra, Thủy vẫn quyết định chuyển nơi làm.

Bước vào một môi trường năng động hơn, Thủy đi tối ngày. Mọi việc trong gia đình cô để ùn ứ lại. Quần áo có khi tới 4, 5 ngày không giặt. Cơm nước thì khỏi phải nói, Tuân thường tự phải nấu bởi nếu đợi vợ về thì bữa cơm có vẻ sẽ được bắt đầu vào lúc 10 giờ tối. Biết vợ bận và chưa quen với công việc nên dù trong lòng khó chịu Tuân cũng cố gắng thay vợ làm mọi việc để vợ có thời gian thích ứng. Sáng, anh dậy sớm, vệ sinh cá nhân cho bé Thảo, cho con ăn sáng, đưa đi học. Chiều, anh là người đón con, tắm rửa cho con và nấu cơm. Ngày nào cũng vậy, Tuân xong xuôi mọi thứ cùng con gái ngồi xem tivi và một mâm cơm đậy lồng bàn chờ vợ.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Nhiều hôm Thủy đi làm về với nồng nặc mùi rượu, cô bỏ bữa không ăn vì đã quá mệt và say. Chính Tuân lại phải là người dìu cô lên giường, lấy khăn ướt rửa mặt cho vợ trong khi Thủy chẳng còn đủ tỉnh táo. Không phải Thủy không biết như thế là không nên, nhưng vì quá bận rộn với công việc lại không thấy chồng nói năng gì thành thử cô mặc kệ. Ngay cả chuyện “chăn gối” vợ chồng cô cũng sao nhãng vì quá mệt mỏi.

Quá bận bịu với việc nhà, Tuân thuê một cô giúp việc. Thủy cũng cảnh giác với cảnh “ôsin – chủ nhà” nên cô không đồng tình. Tuân thủng thẳng nói: “Anh cũng chẳng muốn thuê, vừa tốn tiền lại vừa có người lạ trong nhà mất tự nhiên. Nhưng anh không thể kham hết mọi việc được. Nếu em không muốn thì ở nhà làm đi”. Thủy ấm ức nhưng cũng chẳng biết làm thế nào đành gắng gượng chấp nhận với hi vọng sẽ không có chuyện không hay xảy ra.

Cũng nhờ có cô giúp việc đảm đang tháo vát mà mọi việc trong nhà được chu toàn hơn và Thủy cũng đỡ đau đầu vì phải lo lắng cho chồng con. Bé Thảo quấn cô giúp việc ra mặt. Nó không còn nhõng nhẽo vòi mẹ bế vào lòng, xoa lưng hay kể chuyện cổ tích cho nghe trước khi ngủ nữa. Thay vào đó, lúc nào nó cũng ở lì trong phòng cô giúp việc mà bi bô nói chuyện. Ban đầu Thủy thở phào nhẹ nhõm bởi lẽ Thủy có nhiều thời gian hơn cho công việc.

Nhiều đêm nằm bên chồng, Thủy cũng muốn dành chút thời gian tâm sự, chia sẻ với chồng nhưng một ngày mệt nhoài khiến mắt cô díp lại. Kết quả, Thủy ngủ lúc nào không hay. Nhiều lần như thế, Thủy nghĩ Tuân sẽ gắt mắng cô hoặc chí ít cũng phải nói cho cô biết mặt. Nhưng không, Tuân hoàn toàn bình thường. Sự bình thường đó làm Thủy lo sợ.

Thủy lấy làm lạ và tự hỏi chính bản thân mình tại sao Tuân lại có thể dễ tính đến vậy trước sự thiếu trách nhiệm của cô với gia đình. Không kịp tìm cho mình câu trả lời, Thủy đã lại bị đủ thứ công việc cuốn đi. Thủy cảm thấy trong lòng bất an. Dạo gần đây, Thủy để ý thấy không chỉ bé Thảo mà ngay cả Tuân cũng quân tâm tới cô giúp việc nhiều hơn. Thủy thấy ghen tị khi con tỉ tê: “Ba Tuân ơi, cô Hương bị ốm đấy ba ạ”. Vậy là ngay lập tức, Tuân lục tung tủ thuốc tìm cho kì được vỉ thuốc cảm rồi sốt sắng: “Con vào đưa cho cô uống nhé”.

“Chẳng nghi ngờ gì nữa, đích thị là có tình ý gì mờ ám rồi” - Thủy đinh ninh điều đó. Thoạt đầu, cô đã định về nhà, chửi cho "cái đồ" có ý định cướp chồng người khác ấy một trận rồi dằn mặt chồng cho cả hai biết tay. Nhưng suy đi tính lại, chưa có gì làm bằng chứng, nếu Thủy làm thế chỉ vô tình đẩy Tuân ra xa khỏi mình nhiều hơn, Thủy bình tĩnh lại tìm một cách giải quyết khác.

Hơn một tuần nay, Thủy thấy tâm trạng bồn chồn không yên. Nỗi lo sợ mất chồng, mất tổ ấm hạnh phúc cứ bủa vây lấy Thủy. Cho tới giờ này cô mới nhận ra gia đình thực sự quan trọng như thế nào. Thủy quyết định đề nghị với lãnh đạo công ty, chỉ xin làm nhân viên bình thường, chấp nhận mức lương thấp hơn miễn là cô có thể có nhiều thời gian hơn cho gia đình. Phải mất khá nhiều công sức cô mới thuyết phục được họ đồng ý. Thủy trở về nhà trong tâm trạng lâng lâng.

Chiều tối, Tuân về tới nhà. Anh ngạc nhiên vì người ra mở cổng cho mình lại là Thủy mà không phải cô giúp việc. Như đoán được suy nghĩ của chồng, Thủy đon đả: “Anh vào tắm rửa rồi chuẩn bị ăn cơm. Hôm nay em làm cơm, chia tay chị Hương, mai chị nghỉ. Giờ công việc của em có nhiều thời gian hơn rồi, em sẽ chăm lo cho anh và con”. Tuân không nói không rằng, anh chỉ tủm tỉm cười.

Bữa cơm tối qua đi, cô giúp việc về phòng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi căn nhà. Tối đó, hai vợ chồng Thủy nằm bên nhau, cô thấy Tuân khẽ đưa tay ôm choàng lấy vợ từ phía sau: “May mà vợ nhận ra kịp thời nhé, không thì anh giận vợ thật luôn đấy”. Thủy quay lại véo vào mũi Tuân: “Có phải anh có ý định phản bội em đúng không?”. Tuân cười khì khì: “Không đâu, đó là chiêu để dụ em thôi. Chị giúp việc đó là họ hàng xa dưới quê của nhà anh. Anh phải làm thế để em thấy rằng em nên dành thời gian cho tổ ấm của mình hơn đấy”. Thủy nằm gọn trong vòng tay Tuân, giọt nước mắt lăn dài trên má cô: “Cảm ơn anh đã cho em hiểu ra điều đó và cho em cơ hội giữ hạnh phúc của chúng mình”.


Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Tôi đã tha thứ cho chồng như thế…

http://hn.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/toi-da-tha-thu-cho-chong-nhu-the-c64a260658.html

Hôm nay là sinh nhật chồng tôi. Tôi quyết định về sớm hơn để chuẩn bị một bữa tối đặc biệt. Tôi rẽ qua siêu thị mua bánh ga tô và nguyên liệu làm món mỳ Ý sốt kem mà chồng yêu thích.


Khi tôi vẫn đang chọn đồ trong siêu thị thì chồng điện thoại: “Em à, mấy người bạn trong phòng bất ngờ tổ chức tiệc sinh nhật cho anh, anh sẽ không về ăn tối được, anh về muộn một chút nhé”.

Tôi hơi hẫng nhưng chẳng có lý do gì để nói không. Tôi vẫn mua bánh ga tô và nguyên liệu nấu mỳ với suy nghĩ, “bánh dành cho cậu nhóc năm tuổi ở nhà còn món mỳ Ý sẽ nấu vào cuối tuần”.

Chồng tôi về nhà lúc 10 giờ, trông anh vô cùng vui vẻ và tươi tắn. Anh xách trên tay một chiếc túi nhỏ trong đó có chiếc áo len mỏng và nói là quà đồng nghiệp tặng. Khi chồng tôi treo áo len lên mắc, tôi bất ngờ thấy một mẩu giấy nhỏ trong đó rơi ra. Chồng tôi không nhìn thấy còn tôi đã nghĩ nó là mác áo nên nhặt lên. Đó là một tấm thiệp bé xíu, trên đó ghi dòng chữ:  “Mừng sinh nhật cưng - Yêu!”.

Choáng váng và bất ngờ, tôi giữ chặt mẩu giấy trong tay, chạy vào bếp, đóng cửa và đọc lại tấm thiệp. Hàng chữ nhỏ nghiêng nghiêng trên đó rõ ràng là chữ con gái và nó dành cho chồng tôi. Vậy nghĩa là chồng tôi có bồ? Và anh ấy vừa đón sinh nhật cùng với cô gái đó? Anh ấy đã nói dối tôi? Hàng loạt câu hỏi chạy lướt qua đầu tôi. Tôi đã định làm cho ra nhẽ nhưng suy nghĩ lại, tôi cất tấm thiệp đi và quyết định sẽ tự tìm hiểu kỹ hơn về vấn đề này.



Đêm hôm đó, khi đi ngủ, tôi ôm lấy chồng nhẹ nhàng hỏi: “Tối nay sinh nhật với bạn thế nào?”. Chồng tôi nói: “Bình thường thôi, ăn lẩu Thái”. “Em thấy hôm nay lúc về nhà trông anh vui lắm”, tôi nói tiếp. Chồng tôi cười và nói: “Em để ý cả thái độ trên gương mặt anh cơ à?”. Tôi trả lời: “Em để ý hết, cái gì em chẳng biết, em có nói ra hay không thôi. Thôi chúng mình ngủ nhé”.

Kỷ niệm 7 năm ngày cưới của chúng tôi chỉ sau sinh nhật chồng tôi đúng 10 ngày. Do trong giai đoạn “để ý” chồng, tôi phát hiện ra anh cất một chiếc hộp nhỏ trong túi áo vest treo ở tủ quần áo mùa đông. Tôi mở hộp thì thấy trong đó sợi dây chuyền bạch kim mặt trái tim xinh xắn khắc dòng chữ I Love You. Tôi thực sự chờ đợi và hi vọng món quà đó anh ấy dành tặng tôi nhân kỷ niệm 7 năm ngày cưới. Nhưng món quà tôi nhận được trong dịp đó lại là một lọ hoa pha lê. Tôi đã hiểu ai là chủ nhân của sợi dây kia.

Tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện ngoại tình của chồng, nhưng tôi không thể tìm ra lý do. Vợ chồng tôi ít cãi cọ, con cái ngoan ngoãn và nhìn bề ngoài, chúng tôi rất hạnh phúc. Vậy lý do gì khiến chồng tôi như thế? Nghĩ lại ngày còn yêu nhau, chồng tôi dễ bị “say nắng” bởi những bóng hồng khác, nhưng chỉ một thời gian ngắn rồi thôi. Tôi nghĩ mình phải cố gắng giải quyết vấn đề của vợ chồng một cách êm đẹp.

Chiều thứ Sáu ấy, khi chồng tôi rời cơ quan sớm và lấy xe phóng vội đi, tôi đi xe ôm theo sau, thấy anh dừng ở một quán cà phê rất đẹp. Để chồng vào trước, tôi vào sau, may mắn có một chỗ ngồi có thể quan sát chồng rất rõ. Chồng tôi ngồi đó chừng 5 phút thì cô gái lạ mặt kia đến. Đó là một cô gái trẻ, có vẻ như là sinh viên và trông khá hiền lành. Hai người nói chuyện chừng nửa tiếng (và thậm chí còn hôn nhau một cái) thì cô gái kia rời bàn đi vào nhà vệ sinh. Tôi lập tức bám theo.

Tôi gọi cô gái trẻ và giới thiệu luôn: “Chị là vợ anh K. Chị không biết hai người có chuyện gì nhưng chị hi vọng em biết anh K có vợ và con rồi. Một người trẻ đẹp như em mà “giao lưu” với đàn ông đã có vợ thì vô cùng đáng tiếc. Chị mong em nhận ra điều đó. Chào em”.

Bỏ lại cô gái trẻ với gương mặt ngỡ ngàng và sợ hãi, tôi về thẳng nhà chờ chồng. Chồng tôi về sau chừng một tiếng, gương mặt có vẻ căng thẳng, bực bội nhưng tôi lặng im không nói gì chờ xem phản ứng của anh.

Tôi đã tha thứ cho chồng như thế…, Bạn trẻ - Cuộc sống, chồng, tha thứ, say nắng, có bồ, im lặng, ngoại tình
Tôi đã tha thứ cho chồng như thế, vì biết chúng tôi còn yêu nhau...

Chồng tôi cũng không nói gì, chúng tôi chỉ nói chuyện học hành của con.

Hôm sau, đến cơ quan, tôi quyết định chat với anh ấy:
- Em biết vẫn còn những người đàn ông “say nắng” sau khi có gia đình...
(Im lặng)
- Em cũng không nghĩ những cơn say nắng ấy cần làm to chuyện, đó đâu phải là ngoại tình, đúng không?
- Em nói gì?
- Anh thực sự không biết sao?
(Im lặng)
- Em thấy cô gái ấy quá dại dột.
- Anh...
- Em biết chuyện từ khi anh mang chiếc áo len về nhà, rồi sợi dây chuyền. Em mừng là mới chỉ gặp hai người ở quán cà phê chứ không phải nhà nghỉ.
- Em đã làm gì cô ấy?
- Em chỉ nói chuyện. Anh biết đấy, em và con luôn yêu anh.
- Anh xin lỗi... Anh thật ngớ ngẩn... Nhưng sao em không nói chuyện với anh ở nhà mà lại chat thế này?
- Em muốn anh cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với em. Hơn nữa em cũng không muốn để con nghe được.
- Anh sẽ không như vậy nữa đâu em.
- Cái này thì để thời gian trả lời. Em làm việc đây. À, tối nay anh muốn ăn gì?

Tôi đã tha thứ cho chồng như thế, vì biết chúng tôi còn yêu nhau. Đó chỉ là một cơn say nắng.