Cô kêu anh Kỳ về đi, anh ấy chinh phục kiểu này đúng là
lãng mạn tuyệt vời nhưng nguy hiểm lắm, tính mạng bao người...
>> Oái, quả ớt phồng
>> Hai người khác giới bên nhau trong sáng
>> Cô đơn không có gì đáng sợ
>> Oái, quả ớt phồng
>> Hai người khác giới bên nhau trong sáng
>> Cô đơn không có gì đáng sợ
Hồi còn làm báo, nhân tòa soạn đăng một bài về Kỳ Duyên, mình
được các bạn share cho một link có hồi ký của bà Đặng Tuyết
Mai - vợ cũ của tướng Nguyễn Cao Kỳ, mẹ của cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên. Hồi ký không
dài (vì bà còn đang viết dở) nhưng rất hay. Chủ yếu kể về chuyện ông Kỳ (lúc đó
mới phụ trách lực lượng không quân, chưa lên tướng và trở thành phó Tổng thống
Việt Nam Cộng hòa như sau này) mở cuộc tổng tấn công bà trên mọi mặt trận ra
sao.
Thực ra đọc truyện đàn ông cưa cẩm đàn bà luôn hấp dẫn, nhất là
một người đàn ông đầy quyền lực và một người đàn bà tuyệt thế giai nhân, đẹp đến
mức không biết dùng tính từ gì để mô tả nữa (thời ấy được coi là Hoa khôi Sài
Gòn). Nhưng sao chuyện của những quý ông quyền lực và những quý bà nhan sắc
tuyệt trần bây giờ nó cứ chán chán thế nào ý. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là
chàng tặng nàng nhà cửa, xe hơi, nhẫn kim cương, quần áo, giày dép túi xách đồ
hiệu... và nàng sung sướng tận hưởng những thứ đó, thế là xong một chuyện tình.
Trong khi đọc truyện ông Kỳ - bà Mai chỉ còn biết chẹp chẹp "cưa như này mới gọi
là cưa chứ, ước gì...".
Truyện thứ nhất (chính là truyện mình được đọc hồi xưa): hôm ấy
là trung thu, tướng Nguyễn Cao Kỳ mời cô Đặng Tuyết Mai (khi đó đang là tiếp
viên hàng không của Air Vietnam, một trong 4 flight attendant đầu tiên
của hãng này, được tuyển chọn cực kỳ nghiêm ngặt chứ không dễ dãi như VNA của
chúng ta bây giờ đâu ạ), đi dạo chơi ngắm cảnh trên một chiếc... máy bay. Chàng
bảo nàng: "Hôm nay là trung thu, có trà, có bánh đây rồi, vậy anh đưa em đi
du ngoạn bầu trời, uống trà, ăn bánh và thưởng trăng nhé!". Choáng tập
một!
Truyện thứ hai (chuyện này mới đọc được, cũng từ cái tật ham làm
"bà tám" trên mạng mà ra): Tướng Nguyễn Cao Kỳ còn nổi tiếng về vụ tán cô Mai
bằng cách cùng người bạn thân - đại tá Lưu Kim Cương - mỗi người lái một chiếc
trực thăng bay theo máy bay cô Mai đang phục vụ khách rồi thi nhau nhào lộn hai
bên, mỗi bên 3-4 vòng, hành khách nhìn qua cửa kính "ồ à" hết cả lên. Phi công
phải gọi cô Mai lên nói, đại loại: "Cô kêu anh Kỳ về đi, anh ấy chinh phục
cô kiểu này đúng là lãng mạn tuyệt vời quá nhưng nguy hiểm lắm, tính mạng bao
nhiêu con người...". Choáng tập hai!
Thật ra nếu để bàn luận về ông Nguyễn Cao Kỳ thì mình là kẻ hậu
thế nên không dám đưa ra đánh giá nhận định gì về cuộc đời binh nghiệp và sự
nghiệp chính trị của ông. Nhưng chỉ xét trên phương diện một người đàn ông thì
quá tuyệt, "cưa gái" như này đòi hỏi đâu chỉ quyền lực và tiền bạc. Bảo sao bà
Mai xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, kém ông Kỳ tới mười mấy tuổi, danh sách
những người theo đuổi dài dằng dặc (không thiếu những người quyền thế và giàu
có) mà vẫn quyết yêu người đàn ông đã có vợ và 5 con, rồi sau khi ông Kỳ ly dị
thì đàn con này cũng do bà một tay chăm sóc, nuôi nấng. Thật là khâm phục và
ngưỡng mộ!
Khánh Hương
Khánh Hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét