Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013
♥ Tình yêu của một PlayGirl ♥
* sẽ khóc đấy * 1 TY đẹp
Buzz!!
Quân : Gì thế con hâm?
Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.
Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I xê thế
Trang : Tâm thần cái ** mày
Quân : ** cái thằng bố mày, * yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl
Trang : Tao xấc mày khó chịu à
Quân : * khó chịu nhưng ngứa * vl
Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à
Quân : * đùa đâu, mày nói thật lòng à? :s:s
Trang : Mày tin à
Quân : Biết ngay mà, * bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ
Trang : Sao mày không thể yêu tao?
Quân sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Quân out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Quân để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.
Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Quân biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Quân đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Quân giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi . Trang không phải là rất xinh, nhưng xinh sắc xảo, nói chuyện có duyên, khiến những người đến trước đám cưới 1 hôm như Quân và mấy thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai Trang cũng nói chuyện thân mật, gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..
Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Quân chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Quân có nghe nói tên Trung này rất hám gái Mà thôi, Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”
Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Quân ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn bước đến :
- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?
Người đó quay lại, Quân sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Quân, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.
- Em không ngủ à?
- Em gọi anh là mày, tao nhé!!
- ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:
- Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.
- Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!
Quân ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Quân đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :
- Tại sao lại thế? – Quân vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.
- Thì thích thế, mày không ngủ à?
- Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Quân vẫn nói trống không
- Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?
Câu nói của Trang khiến Quân tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?
- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?
- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách
- Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho ***.
Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Quân cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!
- Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được
- Thế nào là giữ chừng mực???
Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?
- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.
Quân giật mình, im lặng.
- Không, tao là gái ngoan đấy Chúng nó gọi tao là *, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông
- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.
Quân dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Quân nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : - Cảm ơn anh!!
Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Quân cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Quân say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :
- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!
- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ
- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.
- Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Quân, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Quân đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.
- Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Quân tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:
- Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?
- Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :
- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl
Quân nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Quân chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Quân là bạn của Trang.
- Trung, mở cửa phòng cho em.
Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Quân xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Quân kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Quân tức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời ** rủa Quân, nhưng bất lực không đánh trả được Quân, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.
- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Quân.
Quân ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường
- Đừng để tao gặp mày lần nữa!
- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:
- Cô đang làm gì vậy?
- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.
- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?
- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.
- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?
- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.
- Được rồi!
Quân về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.
*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn của Quân đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.
- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?
- Anh có thể chăm sóc nó.
- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.
- Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.
- Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?
- Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.
- Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.
- Thử khác biết!!!
Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Quân biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Quân và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you
Yh của Quân im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :
- Tao tỏ tình rồi!
- Như thế nào? Nó trả lời sao?
- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.
- Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.
- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.
- Nếu thế thì, chờ đi!
Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Quân.
Cánh cửa quán café mở ra, Quân bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa mở cửa ra, Quân đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Quân không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Quân :
- Alo! Tiếng Quân vang lên trong điện thoại, và cả quán café.
- Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?
- Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!
- Đi chơi với người yêu à – Câu nói của Trang, khiến Quân giật mình.
- Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :
- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.
Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Quân là người yêu nó, đau khổ khi Quân phản bội nó. Nhưng, Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Quân cũng đến, và theo sau là cô gái đó.
- Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.
- 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.
Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.
Quân lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Quân quay lại :
- Sao không đưa nó về!
- Nó đi taxi về rồi.
- Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.
- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !
- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.
Như không chịu nổi, Quân kéo Trang ra ngoài, bàn tay Quân xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:
- Đ.c.m mày điên à?
- Ừ, anh đang điên đây!
Quân ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Quân:
- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.
- Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.
Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:
- Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.
- Ai đùa giỡn, điên à?
- Thôi ** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.
Trang im lặng, cúi đầu. Quân chán nản quay đi.
- Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.
Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Quân xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :
- Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.
Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Quân chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.
Im lặng, im lặng, và rồi….
- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.
Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :
- Anh…thật sự…anh không có…ý đó!
- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.
Trang hất mạnh tay Quân, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.
Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, không chơi bời.
2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp Quân ở Club, Trang như thay đổi. Đến bố mẹ cô sung sướng đến phát điên, vì thành tích học tập của con gái cưng, tự dưng vượt trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP trong trường. Ngoan ngoãn đến mức khó tin.
- 2 tháng nay, mày như con điên ý.
Ly vứt cái cặp lên giường, nằm dài ra :
- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.
- Vui không?
- Đáng sống hơn trước kia.
- Mà mày không liên lạc với thằng Quân à, mấy lần nó gọi cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho nó số mày, vì sợ mày không thích. Nhưng mà * yêu thì thôi, cần đếch gì phải xa lạ với nhau thế.
- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ, mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi với mấy đứa play girl như tao vs mày đâu.
Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu được nguyên nhân.
- Hôm nay là sinh nhật thằng Quân đấy.
- Tao biết.
- Mày đi không?
- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua cuộc chơi nào được
Trang cười, nụ cười cay đắng.
- Happy birth day mày.
Trang bước vào Club, đặt túi quà lên bàn, Quân lặng người, sau 2 tháng, gặp lại Trang, dường như, Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.
- Cảm ơn!
Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà tán được, đâu phải thằng nào cũng dám bỏ thời gian để cưa cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt tình. Trang ngồi xuống, cái Ly cất xe ở ngoài xong, bước vào :
- Chúc mừng sinh nhật anh
- Quà đâu – Quân cố nói đùa, mong không khí vui nhộn hơn chút :
- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết, em để quên ở quán rồi.
- Vậy thì ra lấy đi!
- Nhưng có tiền người ta mới cho lấy.
Cả đám cười ầm lên, cô gái đó cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé môi.
- Anh này, tuy đã tặng quà, nhưng em vẫn muốn tặng anh thêm 1 món quà nữa. – Cô gái đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt tò mò nhìn Trúc:
- 28 này, e sẽ biểu diễn trong đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô đấy!
- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân như tràn đầy hạnh phúc, Quân ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi khó chịu :
- Thật không em. Cuối cùng, em cũng vượt qua được rồi.!
Đám bạn Quân vỗ tay rào rào, Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay nó lại:
- Đi đâu vậy, mày không chúc mừng người yêu tao à?
- Đm mày điên à, quà sinh nhật mày chứ tao * đâu, chúc cái gì. À…., chúc em biểu diễn thành công nhé!
Trang cười rạng rỡ, Quân hơi đau lòng, nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.
- Giờ mày bỏ tay tao ra được chưa?
- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao mà mày định bỏ đi thế à?
- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl, tao không bỏ 1 cuộc vui nào đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây, * có ai ôm, ngứa mắt lắm
Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….thằng bạn Quân cũng đứng dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ muốn tạo không gian riêng cho Quân và Trúc.
- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ” của Trang tiến đến gần, vừa nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh, vì tính nó rất thằng thắn, tuy là “ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng Linh có cái tôi rất cao.
- Thì sinh nhật thằng Quân mà, nhảy cho nó xem. Hahaa….
Trang chỉ vào bàn chỗ Quân đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.
- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc hay sao?
Trang quay lại, Linh biết người yêu của Quân ư?
- Mày biết nó à?
- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó đúng là nhục cả mặt. Đm có thai với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng Khang đưa nó về nhà. Con đấy phá thai, ở cùng thằng Khang, thế mà cái bản tính ** của nó * chịu nằm im, hôm thằng Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị họ, nó dám dẫn trai về nhà thằng Khang, Fang nhau trên cái giường mà thằng Khang vs nó đã từng làm thế
- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật mình, Ly cũng dừng lại, không nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng, Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt tức giật. Trang kéo Trúc đứng dậy:
- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?
Quân giật mình trước hành động và lời nói của Trang, Quân hất mạnh tay Trang khỏi tay Trúc, quát lớn :
- Mày nói cái gì vậy con điên này.
- Đm mày yêu phải **** rồi.
Trang gào ầm lên, Quân run rẩy quay nhìn Trúc, Trúc sững người. Lắp bắp :
- Chị…chị nói gì vậy?...em, em không hiểu!
- Còn giả nai à, Linh, có phải con tró này không?
Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt Trúc, Linh gật đầu:
- Đúng rồi, mày là người yêu thằng Khang “ngựa” mà, sao lại ôm anh Quân. À mà, mày phá thai rồi, sợ cái * rì nhỉ?
Trang cấu tay Linh, ra hiệu không nên nói quá. Linh biết ý, im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai Trúc:
- Có phải thật không?
- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý nhìn nhầm người rồi. Chị à….- Trúc quay sang Linh, thần người : - Chị ơi, em mới về nước được 2 tháng rưỡi mà, có phải, chị nhìn nhầm người rồi không????
Quân quay sang Linh, ánh mắt hi vọng:
- Mày điên à, mắt tao sáng lắm, nhìn mặt mấy *****, Còn sáng hơn, thế đây có phải ảnh mày chụp với thằng Khang trên mạng không?
Linh giơ điện thoại ra, cho Quân và Trúc xem hình. Đúng là Trúc, và cái thằng được gọi là Khang “ngựa”. Quân ngồi phịch xuống ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống ôm chặt Quân :
- Anh, anh phải tin em, em không phải loại con gái đó. Em sang Đức mới về nước, anh cũng biết mà. Không phải đâu.
Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến Trúc ngã nhoài xuống đất, đám bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt lấy chân Quân:
- Anh, tất cả không phải sự thật. Là bịa đặt!
Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi theo, đám bạn Quân vây lấy Trang, lo lắng hỏi sự việc.
*) Tại nhà Wc nữ Night Club:
- Linh, tôi có chuyện cần nói với cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang trang điểm lại.
- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt rồi, quay sang trả thù tao à?
- Tôi đâu phải người như thế. Có phải, ai đó đã xui cô làm phải không?
- Mày thông minh đấy, chà, có muốn biết không? – Linh cất đồ trang điểm vào ví, mỉm cười tiến đến gần Trúc, Linh càng tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi Trúc đã sát vào cửa ra vào của nhà Wc.
- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói cho mày nghe nhé ! M phải biết là, chỉ có chị Trang, mới xứng với anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m , nên chị ý đã tin tưởng, giao cho tao nhiệm vụ này đấy.
Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:
- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm bẩm:
- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh không ngờ Trang lại là con người như thế, anh phải làm rõ chuyện này mới được. – Quân chạy ra bên ngoài.
Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:
- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó
Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one. – Linh cười lớn, bỏ ra ngoài.
Hóa ra, tất cả là kế hoạch của Trúc.
Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị ra về, thấy Quân vội vã chạy ra, Trang lo lắng hỏi:
- Mày bình tĩnh được chưa?
- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn rồi. Mày * phải chơi trò thuê người để dựng lên chuyện vu oan cho Trúc, từ bây giờ, mày đừng bao giờ, xuất hiện trước mặt tao nữa!! Tao * muốn nhìn thấy con người mày. CON **!!!
Quân chỉ thằng mặt Trang, ** to, Trang mở to mắt, nhìn Quân. Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi bất ngờ cười, cười hả hê, sung sướng:
- Tao chẳng bao giờ phải dựng chuyện. Mày tin người yêu mày, tao chẳng trách. Tao cũng không muốn làm phiền mày nhiều nên 2 tháng qua tao đã không gặp mày. Nhưng….mày đã chấm dứt tất cả, những kỉ niệm, tình cảm, cảm xúc giữa tao và mày bằng 2 từ CON **.. Tao không hiểu mày nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng nếu mày muốn, tao sẽ biến mất, cút khỏi cuộc sống của mày.
Trang chua xót nói, giọt nước mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo. Mấy thằng bạn của Quân lắc đầu :
- Dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng, mày tin nhầm người rồi. Con Trang, không bao giờ thấp hèn đến thế đâu – Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân, vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng Ly và Trang. Đám bạn kia cũng bỏ đi theo Mạnh.
Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống, uống cạn ly rượu trước mặt, nước mắt miễn cưỡng chảy ra :
- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân nhỏ bé vang lên vô vọng giữa tiếng nhạc ồn ào.
*) 1 tháng sau
Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại 1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc sống của Quân. Bọn bạn Quân cũng không thường đi chơi cùng Quân nếu có mặt Trúc, Quân chẳng hiểu tại sao? Trang là người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao mọi việc, cứ như, Quân là người sai hoàn toàn….
Quân ngồi giết thời gian ở quán café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm trời của Trúc, cuối cùng cũng được thực hiện :
- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện, phá vỡ không gian của Quân.
- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra lạnh nhạt với Ly.
- Tình cờ thôi!
- Vậy sang bàn khác ngồi đi.
- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à? Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu rồi?
- 9 tháng!
- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước, nó mới xuất hiện mà?
- 2 năm trước, anh quen Trúc, và anh thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi trở thành người yêu, Trúc là người yêu lí tưởng. Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã rất hận Trúc, và lao vào, lăng nhăng, trả thù lũ con gái bọn em. Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm. Trúc theo học múa, 1 lần trong lúc tan học, vô ý ngã cầu thang, khiến chân chấn thương khá nặng. Trúc phải sang Đức điều trị nếu muốn tiếp tục múa, không muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc rất hối hận, và bảo anh quay lại, nếu chưa có người yêu. Và anh đồng ý!
- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ tình với anh hả?
- Ừ – Quân hạ giọng.
- Anh điên con mẹ nó rồi, anh còn yêu nó không? Từ khi quen con Trang, anh đã không còn yêu ai, lăng nhăng với ai, anh…..* biết còn chất xám đọng lại trong đầu không nữa.
- Em vẫn cái kiểu động đâu văng tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl, anh không thể và không yêu nổi.
- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít ra, nó cũng * như con người yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa từng qua tay thằng đàn ông nào! Anh biết chưa?
- Thế nào là k như ny anh! Em nói năng cho cẩn thận đi. Trang, không thể nào bằng Trúc được đâu.
- Đm, * nói với loại bị ny tẩy não như anh nữa. 2 tiếng nữa, Trang sẽ sang Pháp. Anh biết chưa?
- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à, đang giữa năm học cơ mà!! – Quân ngạc nhiên.
- Là du nhưng là “du học” chứ không phải “du lịch”. Và đây, tặng anh, toàn bộ sự thật!
Ly đứng dậy, ném máy ghi âm và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi bỏ đi. Quân sững người, sao tự dưng, đang yên lành, nhà không ở đi du học làm gì. À đâu, Quân quên mất, đâu còn yên lành nữa. Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức ảnh Trúc chụp cùng 1 người con trai, hình như chụp trong nhà nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp xuống, để 1 dòng chữ mặt sau hiện lên. 1 đường link blog, bên dưới là dòng chữ của Ly : Blog của người yêu anh đấy!
Quân vội vã cầm hết những thứ Ly đưa, thanh toán tiền và phi xe đến quán internet gần nhất. Link truy cập blog được điền vào, Quân bình tĩnh ấn enter, sau khi load 15 giây, 1 trang web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc, có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm qua và khoe Quân khi Trúc mặc bộ quần áo mới. Bên dưới là rất nhiều ảnh của Trúc, và người con trai khác. Quân như không tin vào những bức ảnh, nhỡ là trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì sao? Quân chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai nghe vào, và load mp đầu tiên. Mà đúng hơn, là mp duy nhất, dài 47 giây:
““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one.””
- Tiếng của Trúc và 1 người con gái khác. Quân chợt hiểu ra tất cả. Quân kéo xuống comment blog của Trúc, thấy comment của 1 người có nickname là “Trang 0”. Đó là biệt danh của Trang, Quân lặng lẽ đọc comment:
“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị, nhưng, Quân lại rất yêu em, mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho Quân và yêu Quân thật sự. Từ trước đến giờ, Quân rất coi thường, những đứa Play girl, và đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống như việc Quân đã ghét và khinh bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp, chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật lòng chúc phúc cho 2 người.”
Tất cả như 1 tiếng sét, đánh trúng vào người Quân. Khiến nó như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không còn sống trong những lời nói dối và giả tạo của Trúc. Quân hổi hận, vì đã vội vàng kết tội Trang, vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy đến mức, thốt ra 2 từ không đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó đã, đang, và sẽ làm tổn thương Trang rất nhiều.
Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn mưa trong trận gió mùa đông bắc, lạnh đến tím cả da thịt. Quân dầm mưa, phi xe với tốc độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả lại.
Đánh giá 1 con người, kết tội 1 người con gái, mà chính Quân, đã yêu rất sâu đậm, tha thiết. Trang nào biết chứ, Quân rất yêu Trang, nhưng vì Trang cứ luôn coi nhẹ người yêu, nên Quân không đủ can đảm, để yêu và bất lực trước tình yêu của Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ, Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự trọng của 1 dân chơi, của 1 đại gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu, là rất lớn……….
*) 7 năm sau.
Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt Nam đáp xuống phi trường, 1 người phụ nữ quí phái bước ra, trước sự chào đón cả 1 đại diện tập đoàn Sông Đà:
- Chào mừng Giám đốc về nước!!
Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng chữ, chào mừng giám đốc về nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi, vẫn đẹp như xưa, nhưng không còn quậy phá, ngang tàng nữa, mà đã thành người đáng kính trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc Trần.
- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi không muốn ở lại đây lâu.
Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước vào trong xe, kí ức của 7 năm trước trở lại, bóp nghẹt trái tim bà.
- Woa!! Trông già như bà mẹ dân chơi anh hùng rồi đấy! – Ly bước vào Club, nơi Giám đốc Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng không phải những bộ quần áo công sở lịch sự, mà là bộ váy dài quyến rũ :
- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống đầu đàn chó sói hoang quá rồi – Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực hiện được ước mơ, là nhà tạo mẫu cho công ty người mẫu NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play girl của 7 năm trước, đã là người phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.
- Xin chào người đẹp ! – Mạnh, bạn thân của Quân bước vào chen ngang câu chuyện, Mạnh cũng đã là Trưởng phòng phát triển của 1 công ty nước ngoài đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm không gặp, cũng như Trang và Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.
Ly và Trang đứng dậy, lịch sự bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm lên. Thói quen công việc của họ đã không còn phù hợp với nơi loạn lạc như thế này.
- À, đây là Giám đốc của công ty mình, Phan Khánh, còn đây là Giám đốc quảng cáo tập đoàn sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu của công ty NWG.
Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh bước vào, Trang và Ly giật mình, nhưng cũng lịch sự bắt tay chào hỏi Khánh trước khi thắc mắc với Mạnh :
- Thế này là thế nào? – Trang lên tiếng.
- Thế nào là thế nào, chỉ giống thôi, chứ không phải Quân đâu. – Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang thất vọng nhìn Khánh. Khánh giống Quân quá, từ vóc dáng, đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có chi tiết trên mặt là khác thôi. Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi( Mạnh nói thế), vì thế, trông Khánh rất già dặn.Đôi mắt Khánh cương quyết và lạnh hơn của Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn chưa quên được Quân, quên được hình bóng và tình yêu đấy.
- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi, mai là 28 rồi. Khánh như không hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :
- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều gì đặc biệt!
- À, là ngày quan trọng, của bạn em, anh có muốn đến không? – Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh vui vẻ gật đầu. Trang im lặng, cũng nên giới thiệu cho Quân, 1 người giống Quân như thế này chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được gặp Quân.
*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh và Khánh đứng trước cửa nhà Quân. Trang và Ly mặc váy đen dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với bộ vest đen trông thật lịch lãm. Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà Quân, tiếng vang giữa tay người và tấm đá vang lên. Trang đặt bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi nhà không cao, nhưng chắc Quân sống rất thoải mái. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Trang, cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di ảnh chứa khuôn mặt người con trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy khăn giấy trong ví, cẩn thận lau từng dòng chữ dưới di ảnh. : “ Hoàng Khánh Quân – Mất ngày : 28.12.2004. Hưởng dương : 19 tuổi”.
Quân đã ra đi trong cái ngày mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang rời khỏi Việt Nam. Ngay trước cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa và bị văng mạnh, đầu đập vào vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2 ngày Trang khóc đến cạn nước mắt và gục trước cửa phòng cấp cứu. Trang gào thét như điên, đập phá mọi thứ khi bố mẹ Trang nhốt cô, không cho cô đi dự đám tang của Quân. Sau 3 tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm, 1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1 chiếc nhẫn.
“ Trang à, anh xin lỗi vì không được ở bên cạnh em, anh đã tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi, để cố gắng viết cho em những dòng chữ này. E phải mạnh mẽ lên, đừng có trẻ con nữa nhé, thế giới này, e không thể tin ai ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn bánh mì cua biển kẹp salat nhá, biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm quá em toàn quên thôi. Đừng uống rượu nữa, dễ hại em lắm đấy. E sống thay cho anh nhé, hãy thành công thay cho cả anh nữa. E đã ước mơ được làm điều gì đó to lớn mà, anh cũng thế, nên thực hiện hộ anh đi nhé. Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như quà anh tặng trước cho em, mừng trước ngày em thành đạt. Điều cuối, anh muốn nói với em : 584-1314-520”
Và người ta coi đó là, di chúc cuối cùng của Quân.
Trang xót xa khi nhớ lại, cô nghẹn ngào nói trước mộ Quân :
- Em không phải người thất hứa đâu nhé. Em đang sống hộ cho cả anh nữa đây, em trờ về gặp anh rồi này, anh chào em chưa. Người ta gọi em là Giám đốc Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn của anh, em dám cá, chẳng ai đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng mà, rốt cuộc, anh ngang lắm. Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu em gì cả. Nhưng không sao. Em sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào anh nói với em câu nói đấy, em sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh không chạy được đâu.
Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7 năm rồi, Trang đã trưởng thành hơn, nhưng sự ra đi của Quân, như vết sẹo hằn trong trái tim Trang.
- Những lúc trống vắng thấy cô đơn
Anh mới nhận ra anh đã mất em thật rồi
Còn không em ơi tháng ngày bao êm đềm
Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi....
Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối em
Chìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêm
Tại vì sao người không một câu trách than
Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi
Khánh chợt cất tiếng hát, khiến Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên, bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang ngừng khóc, im lặng lắng nghe. Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt Trang, ánh mắt hi vọng, mà Trang từng nhìn thấy ở Quân:
- Nếu em là Quân, và Quân là em, Quân không muốn như bài hát này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!
Trang mỉm cười, rất thanh thản. Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên khi Trang xúc động đến vậy. Trang bước đến cạnh Khánh :
- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh im lặng, Trang thơm nhẹ lên má Khánh, nước mắt Trang lại chảy dài. Trang thì thầm vào tai khánh :
- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và bây giờ, em đi tìm anh để bắt anh nói yêu em đây, bắt anh rước em về đây.
Trang gục ngã trước mộ Quân. Khánh lặng người, cả 3 người hoảng hốt, vội vàng bế Trang đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy trước phòng cấp cứu, Trang đã uống thuốc độc trước mộ Quân. Trang đã chọn con đường “chết” để đi tìm Quân.
- Anh xin em, anh sai rồi, đừng đi Trang ơi, sao em ngốc thế chứ. Em nghe thấy giọng hát này mà em không nhận ra anh sao? Anh không thử thách em nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô đơn của anh, sao vẫn chưa khiến anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà đi, làm sao, anh sống được đây.
- Uống đi. Anh đừng khóc nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café trước mặt Khánh, Khánh run rẩy nhận lấy ly café, anh đau đớn nói khẽ :
- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không nên biến mất như thế. Nhẽ ra, anh phải cùng Trang sang Pháp. Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm Trang về nước, trước mặt Trang, với Quân của ngày xưa, thì cô ấy, đâu có làm điều dại dột thế này!!
- Anh điên 7 năm chưa đủ hay sao? Đừng có tự trách mình như thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói anh chính là Quân, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc, cái Trang không trách anh đâu. Vì anh chỉ muốn tốt cho cái Trang thôi mà.
Im lặng….
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, đặt bàn tay hi vọng lên vai Khánh, à không, Quân mới đúng :
- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của ông già này đấy!!
Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi, chiếc giường bệnh được kéo ra khỏi phòng cấp cứu và đến phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh, và Quân đi theo. Trông Trang trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã qua cơn nguy hiểm.
2 ngày đầu tiên, phòng bệnh tràn ngập mùi hoa, hoa xếp chống cả lên ghế ở phòng đợi ngoài hành lang của phòng. Giám đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh oang oáng ở công ty là, vợ tương lai của Giám đốc nằm viện, thêm cả nhân viên của “Khánh” đến thăm, Trang đã hôn mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:
- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần trăm là từ Mạnh mà ra)
1 nhân viên nữ bước ra khỏi phòng bệnh, thở dài :
- Nghe nói trước đây, giám đốc và vợ chưa cưới trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau.
- Nghe cứ như trong phim Hàn Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô đơn, chúng ta sẽ có cơ hội. Haizzz
Đám nhân viên của “Khánh” than thở.
- Em nghe thấy gì không? Người ta ghen tị với em đấy. – Quân vừa nói vừa cất gọn quà của Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có khi, phải đặt thêm 1 cái phòng bệnh nữa, đề đựng quà thăm bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà xem, nhanh lên, em vẫn là người gây ra rắc rối như ngày nào.
7 năm trời, Trang đã nói chuyện 1 mình, với Quân, và bây giờ, Quân đang trả qua cảm giác của cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay lên che mắt 1 cách mệt mỏi :
- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! – Cứ làm phiền người ốm thế này!
Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy khiến Quân giật mình. Quân sung sướng, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, xiết chặt tay Trang :
- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!
- E có làm gì đâu mà ngốc.
- Em đi tìm anh khi anh ở ngay trước mặt em, thì chả ngốc, thì sao!
- Có người còn ngốc hơn, chơi trò chơi trốn tìm với 1 người ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi người ngốc đấy.
- Thế em yêu phải cái người ngốc hơn em rồi nhé!
- Ai yêu anh???
- Lần sau, đừng như thế nữa nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! – Quân ôm chặt lấy Trang, thì thầm. Trang mìm cười hạnh phúc:
- Anh có yêu em đâu, sao em phải ở bên cạnh anh cơ chứ!
- Ai bảo không yêu nào.
- 7 năm trước, trước cái giây phút bắt đầu lừa em, sao anh không nói anh yêu em cơ chứ!
- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!
- Làm gì có!
- Hóa ra em không biết 584-1314-520 là gì à?
- Không!
- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách nói lái dựa theo phát âm của Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh xin thề, trọn đời, anh yêu em.
- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm được anh rồi. Trò chơi trốn tìm kết thúc!
Và 1 tình yêu thật sự thăng hoa, khi 2 người như 1 , hiểu và quan tâm cho nhau. —
Khi yêu con trai cũng dễ... gặp nguy
http://tintuc.timnhanh.com/suc-tre/20130111/35ACE5FB/Khi-yeu-con-trai-cung-degap-nguy.htm
Nhiều người tin rằng khi yêu, chỉ con gái là dễ bị lừa gạt hay gặp nguy. Nhưng sự thật thì có vẻ ngược lại đấy nhé!
Con gái mà đã giăng “bẫy”, con trai khó bề thoát thân
Những cô gái chủ động
luôn biết cách xác định điều mình muốn và những “bước” trong kế hoạch
cần làm. Lần lượt từng bước, họ tạo ra những cách tiếp cận chính xác
khiến các chàng trai khó có thể né tránh.
Minh Phương (Gia Lâm,
HN) đã chia sẻ: “Hồi tớ học lớp 12, tớ “được” một cô bạn lớp bên để ý và
thường xuyên tặng quà. Bạn ấy thi thoảng lại tạt qua lớp và chủ động
bước đến nói chuyện như thể tớ và bạn ấy thân quen lắm.
Bạn ấy còn nhờ đám bạn
thân nói giúp khiến tớ ngại đến mức không biết phải làm thế nào. Dạo
đó, tớ cảm nắng cô bạn cùng lớp. Nhưng nàng đó né tránh tớ chỉ vì nghĩ
rằng tớ và cô bạn kia có tình ý với nhau.
Cũng tại tớ không dám
thẳng thắn từ chối hay tỏ rõ quan điểm. Nhưng sự thật thì tớ vẫn thích
những cô gái có phần e dè và “bị động” hơn!”

Khi gánh nặng trách nhiệm đổ lên vai
Hoàng Nam (Nam Định)
gặp phải một tình huống oái oăm như thế này. Cậu bạn yêu một bạn gái
đang học cao đẳng trong thành phố, qua sự giới thiệu của bạn bè. Một
lần, Nam tới chơi nhà người yêu, ở tỉnh khác, được gia đình nàng tiếp
đón nồng hậu, thậm chí còn mời ở lại ăn cơm tối.
Cậu được ông anh trai
của nàng “tiếp rượu” nhiều đến mức say không biết trời đất là gì. Buổi
sáng tỉnh giấc, cậu chỉ lờ mờ nhớ ra là sau khi uống xong, mẹ nàng đã
sai anh nàng đưa cậu vào... phòng của nàng.
Ngay khi lơ mơ và chưa
hoàn hồn, mẹ nàng đã tỉnh bơ gọi Nam ra và khéo léo khuyên nhủ rằng hai
người tốt nhất nên cưới nhau trong năm nay. Nam sợ hãi vâng dạ rồi về
nhà thưa với bố mẹ.
Ông bố tức giận nhưng
cũng nhờ vài người bạn điều tra về gia cảnh nhà cô gái kia. Mới phát
hiện ra trước đây, nàng có “tiền sử” làm... “gái”! Nam vừa “cay” vừa bực
chính mình mà vẫn chưa tìm ra cách giải quyết nào thực sự phù hợp!
Con gái và “ngón đòn” mang tên “nước mắt”
Con gái với đặc điểm
yếu đuối, cũng như mau nước mắt đôi khi lại trở thành nỗi sợ hãi của hội
con trai. Tại sao ư? “Tớ đã mất hơn 3 tháng trời mới có thể chính thức
chia tay bạn gái cũ. Mặc dù tình cảm đã kết thúc trước đó khá lâu rồi.
Tớ biết cô ấy cũng
không còn yêu tớ. Nhưng thói quen được chăm sóc và có người yêu, cô ấy
chưa thể và chưa muốn bỏ. Cô ấy luôn tìm đến níu kéo, khóc lóc, thậm chí
dọa chết. Tớ đã khổ sở giải thích để cô ấy hiểu. Nhưng nói sao cô ấy
cũng không nghe.
Chỉ khi có một chàng
trai khác bước tới và... may mắn là cô ấy có chút cảm tình sau đó yêu
chàng đó, tớ mới có thể vững tâm bước ra và không lo bị làm phiền nữa.
Trước đây, tớ từng yêu
cô ấy vì cô ấy yếu đuối, tớ luôn cảm thấy muốn được che chở cho cô ấy.
Nhưng khi chia tay mới biết, nó là một rắc rối to đùng khi bạn dính
phải nước mắt của hội con gái”, Tuấn (tự nhận là một chàng trai dễ mềm
lòng) tâm sự!
Thế mới biết, làm con trai đâu phải lúc nào cũng an toàn, đúng không nào?
Theo Mực Tím
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
"Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng"
http://tintuc.timnhanh.com.vn/doi-song/gia-dinh/20121217/35ACD9E2.htm
Những lời dặn dò ý nghĩa chan chứa tình thương của người mẹ lo lắng cho cô con gái sắp xuất giá đang được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và diễn đàn. Bằng tất cả kinh nghiệm, tình thương và sự lo lắng cho cô con gái bé bỏng sắp phải tự mình bươn trải cuộc sống, người mẹ đã dặn dò con gái từng chi tiết nhỏ nhặt. Việc nhà thu vén ra sao, ứng xử với chồng như thế nào, dạy con thế nào cho tốt…, dường như người mẹ đã nhìn thấy trước tất cả khó khăn mà con gái yêu quý sẽ phải đương đầu.
Lời mẹ dặn con gái trước khi đi lấy chồng được lan truyền trên mạng
Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.
Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.
Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?
Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.
Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.
Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”
Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.
Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.
Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.
Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.
Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.
Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?
Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.
Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.
Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.
Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.
Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
Lời khuyên của người mẹ hiểu biết gây sốt cộng đồng mạng
Không ai biết tác giả thực sự của "lời mẹ dặn trước khi đi lấy chồng", chỉ biết rằng nó bắt đầu xuất hiện và được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội Facebook từ khoảng cuối tháng 2 năm nay và ngay lập tức nhận được hàng trăm lượt like. Đa số cư dân mạng đều bày tỏ sự xúc động khi đọc được những lời khuyên từng trải của người mẹ hiểu biết.
Những lời dặn dò ý nghĩa chan chứa tình thương của người mẹ lo lắng cho cô con gái sắp xuất giá đang được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và diễn đàn. Bằng tất cả kinh nghiệm, tình thương và sự lo lắng cho cô con gái bé bỏng sắp phải tự mình bươn trải cuộc sống, người mẹ đã dặn dò con gái từng chi tiết nhỏ nhặt. Việc nhà thu vén ra sao, ứng xử với chồng như thế nào, dạy con thế nào cho tốt…, dường như người mẹ đã nhìn thấy trước tất cả khó khăn mà con gái yêu quý sẽ phải đương đầu.
Lời mẹ dặn con gái trước khi đi lấy chồng được lan truyền trên mạng
Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.
Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.
Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?
Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.
Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.
Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”
Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.
Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.
Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.
Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.
Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.
Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?
Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.
Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.
Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.
Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.
Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
Lời khuyên của người mẹ hiểu biết gây sốt cộng đồng mạng
Không ai biết tác giả thực sự của "lời mẹ dặn trước khi đi lấy chồng", chỉ biết rằng nó bắt đầu xuất hiện và được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội Facebook từ khoảng cuối tháng 2 năm nay và ngay lập tức nhận được hàng trăm lượt like. Đa số cư dân mạng đều bày tỏ sự xúc động khi đọc được những lời khuyên từng trải của người mẹ hiểu biết.
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012
Đàn bà thông minh có thật sự thú vị?
http://vn.nang.yahoo.com/n-b-th-ng-minh-c-th-t-053100456.html
Nhưng có thực sự là sống với phụ nữ thông minh sẽ thú vị?
Đã qua rồi cái thời phụ nữ ngoan
ngoãn và khờ khạo được cánh đàn ông tôn vinh là "nữ hoàng hậu phương".
Giờ đây họ kháo nhau, phụ nữ thông minh mới là hậu phương vững chắc, bởi
thời buổi này không thể chỉ dựa vào mỗi vào cái đầu của đàn ông mà rất
cần thêm bộ não của đàn bà hỗ trợ từ nhà đến công ty. Đặc biệt, phụ nữ
thông minh mới có khả năng ban phát cuộc sống thú vị.
Nhưng có thực sự là sống với phụ nữ thông minh sẽ thú vị?
Cái hay của nàng thông minh là nàng luôn
bảo “Chỉ cần tình yêu thôi”, nhưng không đàn ông nào ở bên cạnh nàng chỉ
trao tặng tình yêu, tất cả đều ép mình vươn lên để trở thành người đàn
ông đẳng cấp nhất, đủ khả năng dành cho nàng những thứ xa xỉ nhất.
Thông minh = Quyến rũ?
Có thời, trên bàn nhậu, cánh đàn ông kháo
nhau rằng, đàn bà tuyệt vời nhất là loại "3N". Nghĩa là “ngoan một
chút, ngu một chút, ngon một chút”! Đừng đẹp quá, đừng khó chiều quá,
đặc biệt đừng thông minh quá.
Nhưng thời đó đã qua rồi. Cánh đàn ông đi
Tây đi Ta ngày càng nhiều, phát hiện ra loại “gái ngoan” ấy chỉ phù
hợp với các anh trai an phận, ngày hai bữa cắp cặp công sở, chẳng nhiều
lo lắng nhưng cũng chẳng thể vang danh với núi sông. Còn những chàng tự
hào mình là đàn ông hiện đại, thành đạt, “đầu đội trời, chân đạp đất”
có trăm công ngàn việc phải âu lo. Việc cắp theo một cô tuy ngoan,
ngon, và được khuyến mại thêm chữ “ngu” thật mệt mỏi, bởi họ đâu chỉ cần
đàn bà làm người tình, họ còn cần người biết làm tri kỷ, làm đối tác,
làm giàu cho họ trên cả thương trường lẫn tình trường.
Và thời kỳ đàn bà thông minh lên ngôi.
Slogan “Thông minh = Quyến rũ” trở nên phổ biến, những phụ nữ “độc lập –
tự tin – thông minh” bỗng hóa thành hàng “hot”. Trên các phương tiện
truyền thông, đa số đàn ông (đặc biệt là đàn ông thành đạt, nổi tiếng)
đều thi nhau phát biểu "tôi dễ bị chinh phục bởi phụ nữ thông minh",
hoặc "phụ nữ thông minh mới có khả năng đối thoại với tôi".
Có vẻ đàn ông nhận ra, thợ săn thiện
chiến không phải loại thợ săn những con mồi ngoan ngoãn, ngu ngốc, dễ
dàng chui vào bẫy. Đàn bà thông minh như con thú hoang, tinh ranh, vờ
chui vào bẫy rồi lại chui ra, kéo dài cuộc chinh phục, đẩy cuộc đi săn
của đàn ông thành thú vui vừa thách thức, vừa ngọt ngào.
Sống với đàn bà thông minh, đàn ông mới
thấy mình thật giá trị, bởi chỉ có đàn ông bản lĩnh mới chinh phục được
những con mồi lão luyện như thế. Những con mồi giỏi tạo ra nhiều cảm
hứng chăn gối, giỏi làm nhẹ áp lực tài chính, giỏi quán xuyến việc gia
đình, đặc biệt con mồi ít đòi hỏi đàn ông phải chăm sóc, chiều chuộng
như đứa trẻ lên 03. Thợ săn, vì thế, thấy nhẹ nhõm.
Nhưng sống với đàn bà thông minh có thực
sự thú vị và dễ chịu như đàn ông tưởng? Hay nàng là con dao hai lưỡi,
rất dễ làm đứt tay kẻ thợ săn?
Nàng thông minh, chàng mệt mỏi
Sống với đàn bà thông minh có thích
không? Thích quá đi chứ. Nàng có thể kéo dài cuộc trò chuyện đến vài giờ
mà đàn ông vẫn muốn nghe. Nàng đi nhiều, hiểu lắm, đọc nhiều sách, trải
nghiệm vô kể, nên câu chuyện của nàng không dừng lại ở căn nhà, cái
bếp. Đàn ông có thể tìm được người “chém gió” từ các chính sách của
Obama, đến chiến sự biển Đông, từ chuyện đá bóng đến chơi tenis, từ ngôi
sao Holywood đến The Voice Việt Nam. Bên cạnh nàng, đàn ông được chia
sẻ, được mở mang kiến thức mỗi ngày, thấy như nói chuyện với thằng bạn
thân trong hình hài của một phụ nữ thanh lịch.
Nhưng khổ cho chàng, bởi để sống với nàng
dài lâu thì câu chuyện cứ phải thú vị mãi. Mà vốn tích lũy trong từ
điển kiến thức của chàng thì có giới hạn, nhiều khi mới nói với nhau vài
ba lần, chàng đã ngậm tăm chẳng còn biết phản biện thế nào trước hàng
loạt câu hỏi và những thông tin cứ liên tục "update" của nàng. Anh bạn
tôi lấy phải một nàng thông minh đã tâm sự rằng: “Nàng giống Facebook,
update thông tin mới liên tục. Nhưng khổ nỗi, nếu Facebook người ta
chỉ cần comment hay like cái gì mình biết, thì với Facebook sống này,
bạn phải like và comment tất tật. Ấy là chưa kể đến việc các comment
của tớ còn phải trí tuệ, hóm hỉnh, nếu không muốn nàng cười khẩy sau
lưng”.
Đàn bà thông minh thú vị bởi nàng chẳng
bao giờ đặt áp lực tài chính lên đàn ông. Nàng kiếm được tiền, tự mua
được tài sản, tự sắm sửa những thứ yêu thích cho bản thân. Nàng cũng
chẳng bao giờ đòi hỏi chàng phải là đại gia, phải mua cho nàng L.V hay
Gucci, chẳng đòi nhà cũng chẳng nhắc việc mua xe, không mảy may vặn vẹo
chuyện lương bổng hay lục lụi túi áo chỉ để "vét" vài đồng bạc lẻ chưa
“cống nộp”.
Sống như thế, đàn ông đáng ra phải rất
thoải mái. Cớ sao họ lại than phiền cảm thấy áp lực? Đơn giản vì đàn
ông tự cảm thấy nhỏ bé trước nàng, trước hàng loạt những đàn ông khác
vây quanh cuộc sống của nàng. Cái hay của nàng thông minh là nàng luôn
bảo “Chỉ cần tình yêu thôi”, nhưng không đàn ông nào ở bên cạnh nàng
chỉ trao tặng tình yêu, tất cả đều ép mình vươn lên để trở thành người
đàn ông đẳng cấp nhất, đủ khả năng dành cho nàng những thứ xa xỉ nhất.
Vậy thì sự mệt mỏi này, áp lực này là lỗi của đàn ông, nàng vô can!
Đàn bà thông minh hấp dẫn bởi nàng không
van xin tình yêu. Nàng không quỵ lụy hay chèo kéo khi cuộc tình chấm
dứt. Nàng cũng không dùng nước mắt, không đem pháp lý hay trách nhiệm ra
làm cái thòng lòng giữ đàn ông ở lại. Như thế thì nhẹ nhõm cho đàn ông
quá còn gì? Nhưng bước ra khỏi cánh cửa của nàng thông minh, đàn ông lại
thường tức tối tìm cách quay trở lại.
Bởi chàng không chịu nổi thực tế phũ
phàng, rằng con mồi "ngon lành" kia nhanh chóng hẹn hò với hàng tá thợ
săn khác mà không mảy mayđau khổ! Nàng thông minh nên nàng biết cách
không làm mình mất giá khi chia tay, thậm chí “giá” của nàng còn cao hơn
trước. Thế nên đàn ông rời bỏ nàng thường có cảm giác đau đớn, như thể
trót bán vàng lúc giá 22 mà giờ đây nó đã lên thẳng 47.
Nàng thông minh biết rõ, thói đời, người
ta thường không nhớ những gì mình đã có, mà lại đau vì những khoản lãi
chưa hình thành bị mất đi, nên nàng có cách hành hạ đàn ông rất
riêng,chứ không dại dột như đám gái "3N",vội vã khóc than hay rủa xả đàn
ông từ Facebook đến blog, chỉ xấu chàng hổ thiếp.
Sống với nàng thông minh tuyệt vời không?
Tôi vẫn tin đàn bà thông minh tuyệt vời lắm. Chỉ là món quà này không
dành cho những anh chàng yếu tim hay nhút nhát. Bởi đàn bà thông minh
vốn là chiếc cúp vàng im lặng đầy thử thách, mà đương nhiên rồi, cúp
vàng thì chỉ ngoan ngoãn nằm trong tay của các nhà vô địch!
Vy Vân (Na Media)
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
Hai ơi!
http://vn.news.yahoo.com/hai-231600609.html

Minh họa: Nguyễn Thanh
- Mày làm tụi tao lo quá! Cả bốn năm vùi đầu kinh sử chỉ mong chờ cái ngày vinh quy bái tổ, thế mà lại đổ bệnh đúng giờ lành ghê! - Nhỏ bạn thân đánh tiếng khi tiến lại gần giường nó đang nằm.
- Tao xin lỗi, tao cũng đâu cố ý! - Nó trả lời cách yếu ớt để mong bạn thương cho con bệnh mà xí xóa cho nó.
- Thôi được rồi, không cần đóng vai nhõng nhẽo công chúa ở đây, không ai trách mày đâu mà lo! Chỉ cần mày nghỉ ngơi cho khỏe lại là được rồi!
Nó nhìn bạn cười tít mắt vẻ hối lỗi:
- Mà nè, Hai tao đâu rồi, ảnh không vô thăm tao hả, có ai điện thông báo giúp tao chưa?
Nhỏ bạn nhìn nó bối rối, giọng lạc đi:
- Ừ… à, thông báo rồi, nhưng giờ ảnh không đến được, có tụi tao lo rồi mà!
Nó thấy lòng bất an khi nhìn thấy thái độ khác lạ của nhỏ bạn:
- Không đâu, Hai tao dù có bận đến cỡ nào cũng không bao giờ bỏ mặc lúc tao đang ốm. Mày nói thiệt đi, Hai tao đâu. Nếu không nói, tao tự đi tìm một mình!
Nói là làm, nó đang tính giật phăng cái kim tiêm truyền nước trên tay thì nhỏ bạn cản lại kịp thời:
- Mày thôi đi, đang lúc ốm o thế này mà đi tìm ai, mà có tìm cũng không được. Hai mày… bị tai nạn ở công trường và không may đã qua đời rồi! Nghe mấy công nhân nói anh mày cố gắng làm cho xong việc để kịp tới dự lễ tốt nghiệp, không ngờ…
Lần này thì nó giật phăng luôn cái kim truyền nước và bật nhanh xuống giường khiến nhỏ bạn không kịp trở tay. Nó bước lùi ra xa nhỏ bạn, khuôn mặt tức tối, nói như quát:
- Im đi! Mày nói dối, Hai tao không thể thế được! Tao phải đi tìm Hai tao!
Chưa dứt hết câu nói, nó đã toan chạy tới cửa và lao nhanh ra hành lang bệnh viện, nhỏ bạn chạy theo rồi thấy nó chạy loạng choạng và nằm vật ra trên hành lang, máu từ trên tay nó chảy nhỏ giọt, bệnh viện lại một phen nhốn nháo đưa nó lại phòng bệnh.
oOo
Nó là trẻ mồ côi và anh Hai là người thân duy nhất của nó.
Ngày đó, Hai đã cưu mang khi nó là đứa trẻ mồ côi vất vưởng ngoài đường. Ban đầu, hai anh em nó cũng khốn đốn, lao đao với cái ăn, cái ở và cái mặc lắm! Sau mấy tháng chịu cảnh ngủ bờ ăn bụi, Hai và nó cũng dành dụm được một ít tiền để thuê lại một phòng trọ tồi tàn và lụp xụp. Cuộc sống túng quẫn khiến nó - khi đó là một con bé vừa đến tuổi đến trường - suốt ngày than trách và nó muốn được đi học như chúng bạn!
Anh Hai cố dỗ dành nó và hứa sẽ cho nó được đến trường như những đứa trẻ khác. Nó cười hớn hở nhai ngấu nghiến cái bánh bao nguội Hai đưa cho. Nó đâu biết rằng, cả đêm hôm ấy, anh Hai nó thức trằn trọc suy nghĩ cách để cho nó một tương lai tươi sáng hơn. Kể từ lúc ấy, ngày nào Hai cũng ra khỏi nhà thiệt sớm để làm việc, tới tận nửa đêm mới mò về đến nhà trong bộ quần áo dây bẩn và bốc lên đủ thứ mùi của cuộc sống. Thế mà Hai vẫn luôn nở nụ cười lạc quan, đối xử nhẹ nhàng với nó, luôn dành cho nó những điều tốt đẹp nhất, những món ăn ngon nhất, những bộ quần áo tinh tươm nhất trong khả năng Hai có thể lo cho nó.
Tình cảm hai anh em nó sẽ mãi ấm áp nếu như nó cứ mãi nhỏ bé như thế, lúc nó chỉ là con bé vô tư vô lo. Từ lúc nó bước chân vào cổng trường cấp 3, nó bắt gặp những ánh nhìn thương hại và dè chừng mà bạn bè dành cho nó. Chúng bạn cứ trêu ghẹo nó có ông anh nhặt rác. Ở cái tuổi đang hình thành nhân cách và dễ bị kích động, nó cảm thấy bị tổn thương và nhục nhã ê chề. Chuyện kéo dài liên tục trong mấy tháng đầu khiến nó dần trở nên lầm lì, ít nói và khép kín chung quanh, ngay cả với Hai.
Một buổi tối, nó không tài nào tập trung vào bài vở, đầu óc nó cứ quay mòng mòng với cái ý định sẽ nói với Hai. Lúc Hai tắm rửa xong thì cũng tầm nửa đêm. Hai thấy nó thức khuya mới bảo nó lên giường ngủ. Nó quay nhìn Hai ngập ngừng:
- Hai nè, hay là… hay là Hai nghỉ làm thêm buổi tối có được không Hai?
- Công việc đang tốt, nghỉ làm lấy tiền đâu cho Út ăn học, Út nói gì kỳ vậy? - Hai nhìn nó cười khó hiểu.
- Nhưng mà bộ hết nghề rồi sao Hai không chọn lại chọn chi cái nghề quét rác cho cực khổ?
- Út này, Hai không thấy cực đâu! Út đừng xem thường nghề này, chính nó giúp anh em mình có ngày hôm nay đó. Út được đến trường, chịu cực một xíu để sau này tương lai anh em mình sẽ tốt hơn!
- Thì Út sẽ làm thêm gì đó, Út cũng lớn rồi, cho Út đi làm phụ Hai, Hai bỏ nghề đó nghen! - Nó nói như van lơn.
- Không được, Út chỉ có nhiệm vụ học cho tốt là được. Út ốm yếu thế kia thì làm được gì! Không lôi thôi chuyện này nữa. Việc kiếm tiền thì dành cho Hai! - Anh Hai nghiêm mặt răn đe nó.
- Hai không nghỉ làm cái nghề dơ bẩn đó thì… thì Út chuyển vô trường nội trú luôn, Út ghét Hai làm cái nghề đó! Hai không biết là bạn bè ngày ngày vẫn cười vô mặt hai anh em mình hả? - Nó bỗng thốt nguyên một tràng những suy nghĩ trong đầu mà không kịp kìm nén cảm xúc như bấy lâu nay nó đã làm.
Hai đứng bất động nhìn nó. Nó biết là mình đã nói quá lời nhưng nó cũng không biết nên làm gì, cúi gằm mặt vào cuốn tập trên bàn, cây bút mực nằm run rẩy trong tay nó. Không gian ấm cúng ngày nào giờ nhường chỗ cho sự im lặng. Hai bước đến khung cửa sổ nhìn ra khoảng không tối tăm trước mặt, nén tiếng thở dài:
- Hai biết rồi, ngày mai Hai sẽ làm thủ tục cho Út chuyển sang trường nội trú, công việc Hai không bỏ được. Cuối tuần Hai sẽ vào thăm Út một lần, ở trong đó nhớ học hành cho tử tế và… đừng lo cho Hai!
Nó ngồi co cụm lại một góc bàn, lòng chợt thấy hối hận vì những câu nói nó vừa thốt ra trong lúc tức giận. Mặt không dám ngước nhìn Hai, nó nói lí nhí trong miệng như sợ ai nghe thấy:
- Hai à… Út… không cố ý, chỉ là… Chỉ là lũ bạn Út, chúng chê nhà mình nghèo, chúng nói tiền mình là nhặt từ rác rưởi…
- Hai hiểu mà, những đứa trẻ đang lớn như Út chưa hiểu được giá trị của việc kiếm ra đồng tiền đâu. Sau này Út sẽ hiểu vì sao Hai không thể bỏ nghề này…
Màn đêm yên tĩnh bị đánh thức bởi tiếng còi tàu nửa đêm vừa chạy qua, và hình như Hai nghe được loáng thoáng giọng nói của nó: “Út xin lỗi!”. Trong căn phòng trọ chật hẹp, có hai con người thao thức suốt đêm đến tận sáng.
Sau đêm đó, nó chính thức xa Hai, bắt đầu cuộc sống với môi trường mới, những người bạn mới và dường như cái quá khứ kia đã bị chôn vùi. Nó trở nên tự tin hơn và thích thú với điều này. Hàng tuần, anh Hai vẫn đến trường thăm và dúi vào tay nó những đồng tiền nhăn nhó dù đã được anh Hai cả đêm ngồi ủi lại những nếp gấp lâu ngày in hằn lên tờ tiền. Mỗi lần gặp nhau, nó chỉ dám đứng nói với Hai dăm câu hỏi thăm rồi viện lý do học hành, nó hi vọng không ai bắt gặp anh Hai trong tình cảnh này. Như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của nó, Hai lặng lẽ ra về.
Ngay hôm sau, nó trở thành tâm điểm chú ý của trường. Cái quá khứ nó đang cố che giấu nay bỗng bị loan truyền khắp trường, nó có cảm tưởng hàng nghìn ánh mắt đang nhìn nó xoi mói, khinh miệt. Nó lại sống trong nỗi hoang mang và khủng hoảng tột độ.
Hôm nay ngày cuối tuần, Hai xin nghỉ nguyên cả ngày vì hôm nay đúng sinh nhật của nó. Đứng cách cổng trường khoảng 100 mét như quy ước trước giờ của hai anh em, Hai vân vê hộp bánh kem cùng món quà nhỏ xinh mà tưởng tượng ra khuôn mặt rạng rỡ của nó khi nhận quà. Trễ hẹn nửa tiếng, Hai bỗng thấy cồn cào trong lòng và bước nhanh về phía cổng trường mà quên mất mình đang vượt qua ranh giới cho phép.
Cánh cửa mở ra, Hai đứng sững trước cảnh tượng hiện ra trước mặt mình. Nó đang nằm sóng soài trên sàn nhà loang lổ máu từ cổ tay nhỏ bé của nó, hơi thở thoi thóp. Hai bế thốc nó thật nhanh và đưa nó đến bệnh viện, nó thiếp đi trong lòng Hai.
Mùi thuốc ê-te xông lên nồng nặc từ phòng bệnh khiến nó tỉnh dậy sau hai ngày bất tỉnh. Nó thực hiện động tác cựa mình một cách khó khăn, vết thương nơi cổ tay làm nó đau nhức. Nó rùng mình nhớ lại hành động nông nổi trong phút rồ dại của mình. Quay đầu nhìn sang bên kia giường, nó hốt hoảng khi người nằm trên đó chính là Hai. Nó đang tự hỏi chuyện gì đã xảy với Hai thì cô y tá bước vô, vẻ hiền từ nhưng cũng thật nghiêm nghị khi nhìn nó và nói:
- Cô bé nên biết ơn anh trai mình đi, nếu không có anh tiếp máu kịp thời thì e tính mạng cô bé cũng khó cứu chữa, mất máu quá nhiều!
Hai hàng nước mắt cay đắng chực trào, nó nhìn thân hình gầy còm của Hai nghẹn ngào…
oOo
- Hai ơi, sáng nay khi thấy Hai chở Út đến trường, mấy cô bạn đứa nào cũng xuýt xoa khen Hai đẹp trai đó nghen!
- Hai đẹp trai lâu rồi mà Út không biết hả? - Hai hùa theo.
- Ừ ha, sao Út không biết ta? - Bộ mặt ra vẻ ngây ngô của nó khiến Hai bất giác bụm miệng cười sặc sụa.
- Giờ Út là sinh viên rồi, Út mới xin làm phục vụ ở nhà hàng gần trường, Hai cho Út đi làm nghen! Còn Hai thì sẽ bớt việc làm thêm buổi tối và đăng ký một lớp học nghề, Hai nhé!
- Giờ là người lớn rồi nên không cần Hai chăm sóc nữa chứ gì? - Giọng Hai giả vờ giận dỗi.
Nó chạy đến sau lưng Hai, hai tay đặt lên đôi vai xương xẩu của Hai rồi làm động tác xoa bóp.
- Hai này, lớn rồi mà còn nhõng nhẽo quá hà! Hai phải tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình chứ, Út biết là Hai thích làm kỹ sư xây dựng mà. Hai còn trẻ, Hai đừng sống vì người khác mãi như vậy có được không? Hai hãy sống cho Hai ấy! Lúc nhỏ, Út còn chưa hiểu biết và cũng không đủ khả năng tự lập, giờ thì khác rồi, đã đến lúc Hai dừng bước giang hồ rồi!
- Nhưng mà Hai…
- Không nhưng nhị gì hết - giọng nó bỗng nhẹ nhàng - Hai có biết là Út chỉ mơ ước sau này Út được sống chung với Hai trong căn nhà đẹp thiệt đẹp có một không hai do Hai thiết kế đó!
- Bộ… Út không định lấy chồng hay sao mà đòi ở chung với Hai hoài vậy, haha! - Hai chế giọng bông đùa.
- Ở với Hai là sướng nhất, Út hổng lấy ai hết! Út sẽ bám víu Hai suốt đời luôn!
- Ủa, mà sao Út biết Hai thích xây dựng? - Hai nhìn nó thắc mắc.
- Bắc thang lên hỏi ông trời, Út không hiểu Hai lấy ai hiểu được, hì hì! - Nó nở nụ cười tinh quái!
Không gian căn phòng trọ lại rộn ràng tiếng cười đùa của hai anh em…
oOo
Tiếng cười đùa ngày nào bỗng vang vọng trong tiềm thức của nó rõ từng chút một như chuyện vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Nó không muốn thức dậy lúc này, cố nhắm nghiền đôi mắt lại hi vọng tìm lại khoảng trời bình yên của Hai và nó. Bên ngoài hành lang, người ta đang rì rầm nói chuyện về anh em nó. Họ nói thằng Hai hôm nay vui như tết, tay làm mà cái miệng không ngớt khoe có cô em giỏi giang nay tốt nghiệp thủ khoa.
- Nếu tôi không bất cẩn để sai vị trí thì lô hàng ấy đâu có rơi trúng người thằng Hai - Giọng nói đặc khàn của người đàn ông trung niên đang mặc cảm với tội lỗi.
- Thật tội, thằng Hai nó cố làm cho xong công việc và đang trên đường chuẩn bị đến gặp em nó đấy!
Nó lần bàn tay chạm nhẹ vào vết sẹo nơi cổ tay, nước mắt ràn rụa nơi khóe mi cay xè…
NGUYỄN ĐẶNG VÂN TUYỀN
(TP.HCM)
Minh họa: Nguyễn Thanh
- Mày làm tụi tao lo quá! Cả bốn năm vùi đầu kinh sử chỉ mong chờ cái ngày vinh quy bái tổ, thế mà lại đổ bệnh đúng giờ lành ghê! - Nhỏ bạn thân đánh tiếng khi tiến lại gần giường nó đang nằm.
- Tao xin lỗi, tao cũng đâu cố ý! - Nó trả lời cách yếu ớt để mong bạn thương cho con bệnh mà xí xóa cho nó.
- Thôi được rồi, không cần đóng vai nhõng nhẽo công chúa ở đây, không ai trách mày đâu mà lo! Chỉ cần mày nghỉ ngơi cho khỏe lại là được rồi!
Nó nhìn bạn cười tít mắt vẻ hối lỗi:
- Mà nè, Hai tao đâu rồi, ảnh không vô thăm tao hả, có ai điện thông báo giúp tao chưa?
Nhỏ bạn nhìn nó bối rối, giọng lạc đi:
- Ừ… à, thông báo rồi, nhưng giờ ảnh không đến được, có tụi tao lo rồi mà!
Nó thấy lòng bất an khi nhìn thấy thái độ khác lạ của nhỏ bạn:
- Không đâu, Hai tao dù có bận đến cỡ nào cũng không bao giờ bỏ mặc lúc tao đang ốm. Mày nói thiệt đi, Hai tao đâu. Nếu không nói, tao tự đi tìm một mình!
Nói là làm, nó đang tính giật phăng cái kim tiêm truyền nước trên tay thì nhỏ bạn cản lại kịp thời:
- Mày thôi đi, đang lúc ốm o thế này mà đi tìm ai, mà có tìm cũng không được. Hai mày… bị tai nạn ở công trường và không may đã qua đời rồi! Nghe mấy công nhân nói anh mày cố gắng làm cho xong việc để kịp tới dự lễ tốt nghiệp, không ngờ…
Lần này thì nó giật phăng luôn cái kim truyền nước và bật nhanh xuống giường khiến nhỏ bạn không kịp trở tay. Nó bước lùi ra xa nhỏ bạn, khuôn mặt tức tối, nói như quát:
- Im đi! Mày nói dối, Hai tao không thể thế được! Tao phải đi tìm Hai tao!
Chưa dứt hết câu nói, nó đã toan chạy tới cửa và lao nhanh ra hành lang bệnh viện, nhỏ bạn chạy theo rồi thấy nó chạy loạng choạng và nằm vật ra trên hành lang, máu từ trên tay nó chảy nhỏ giọt, bệnh viện lại một phen nhốn nháo đưa nó lại phòng bệnh.
oOo
Nó là trẻ mồ côi và anh Hai là người thân duy nhất của nó.
Ngày đó, Hai đã cưu mang khi nó là đứa trẻ mồ côi vất vưởng ngoài đường. Ban đầu, hai anh em nó cũng khốn đốn, lao đao với cái ăn, cái ở và cái mặc lắm! Sau mấy tháng chịu cảnh ngủ bờ ăn bụi, Hai và nó cũng dành dụm được một ít tiền để thuê lại một phòng trọ tồi tàn và lụp xụp. Cuộc sống túng quẫn khiến nó - khi đó là một con bé vừa đến tuổi đến trường - suốt ngày than trách và nó muốn được đi học như chúng bạn!
Anh Hai cố dỗ dành nó và hứa sẽ cho nó được đến trường như những đứa trẻ khác. Nó cười hớn hở nhai ngấu nghiến cái bánh bao nguội Hai đưa cho. Nó đâu biết rằng, cả đêm hôm ấy, anh Hai nó thức trằn trọc suy nghĩ cách để cho nó một tương lai tươi sáng hơn. Kể từ lúc ấy, ngày nào Hai cũng ra khỏi nhà thiệt sớm để làm việc, tới tận nửa đêm mới mò về đến nhà trong bộ quần áo dây bẩn và bốc lên đủ thứ mùi của cuộc sống. Thế mà Hai vẫn luôn nở nụ cười lạc quan, đối xử nhẹ nhàng với nó, luôn dành cho nó những điều tốt đẹp nhất, những món ăn ngon nhất, những bộ quần áo tinh tươm nhất trong khả năng Hai có thể lo cho nó.
Tình cảm hai anh em nó sẽ mãi ấm áp nếu như nó cứ mãi nhỏ bé như thế, lúc nó chỉ là con bé vô tư vô lo. Từ lúc nó bước chân vào cổng trường cấp 3, nó bắt gặp những ánh nhìn thương hại và dè chừng mà bạn bè dành cho nó. Chúng bạn cứ trêu ghẹo nó có ông anh nhặt rác. Ở cái tuổi đang hình thành nhân cách và dễ bị kích động, nó cảm thấy bị tổn thương và nhục nhã ê chề. Chuyện kéo dài liên tục trong mấy tháng đầu khiến nó dần trở nên lầm lì, ít nói và khép kín chung quanh, ngay cả với Hai.
Một buổi tối, nó không tài nào tập trung vào bài vở, đầu óc nó cứ quay mòng mòng với cái ý định sẽ nói với Hai. Lúc Hai tắm rửa xong thì cũng tầm nửa đêm. Hai thấy nó thức khuya mới bảo nó lên giường ngủ. Nó quay nhìn Hai ngập ngừng:
- Hai nè, hay là… hay là Hai nghỉ làm thêm buổi tối có được không Hai?
- Công việc đang tốt, nghỉ làm lấy tiền đâu cho Út ăn học, Út nói gì kỳ vậy? - Hai nhìn nó cười khó hiểu.
- Nhưng mà bộ hết nghề rồi sao Hai không chọn lại chọn chi cái nghề quét rác cho cực khổ?
- Út này, Hai không thấy cực đâu! Út đừng xem thường nghề này, chính nó giúp anh em mình có ngày hôm nay đó. Út được đến trường, chịu cực một xíu để sau này tương lai anh em mình sẽ tốt hơn!
- Thì Út sẽ làm thêm gì đó, Út cũng lớn rồi, cho Út đi làm phụ Hai, Hai bỏ nghề đó nghen! - Nó nói như van lơn.
- Không được, Út chỉ có nhiệm vụ học cho tốt là được. Út ốm yếu thế kia thì làm được gì! Không lôi thôi chuyện này nữa. Việc kiếm tiền thì dành cho Hai! - Anh Hai nghiêm mặt răn đe nó.
- Hai không nghỉ làm cái nghề dơ bẩn đó thì… thì Út chuyển vô trường nội trú luôn, Út ghét Hai làm cái nghề đó! Hai không biết là bạn bè ngày ngày vẫn cười vô mặt hai anh em mình hả? - Nó bỗng thốt nguyên một tràng những suy nghĩ trong đầu mà không kịp kìm nén cảm xúc như bấy lâu nay nó đã làm.
Hai đứng bất động nhìn nó. Nó biết là mình đã nói quá lời nhưng nó cũng không biết nên làm gì, cúi gằm mặt vào cuốn tập trên bàn, cây bút mực nằm run rẩy trong tay nó. Không gian ấm cúng ngày nào giờ nhường chỗ cho sự im lặng. Hai bước đến khung cửa sổ nhìn ra khoảng không tối tăm trước mặt, nén tiếng thở dài:
- Hai biết rồi, ngày mai Hai sẽ làm thủ tục cho Út chuyển sang trường nội trú, công việc Hai không bỏ được. Cuối tuần Hai sẽ vào thăm Út một lần, ở trong đó nhớ học hành cho tử tế và… đừng lo cho Hai!
Nó ngồi co cụm lại một góc bàn, lòng chợt thấy hối hận vì những câu nói nó vừa thốt ra trong lúc tức giận. Mặt không dám ngước nhìn Hai, nó nói lí nhí trong miệng như sợ ai nghe thấy:
- Hai à… Út… không cố ý, chỉ là… Chỉ là lũ bạn Út, chúng chê nhà mình nghèo, chúng nói tiền mình là nhặt từ rác rưởi…
- Hai hiểu mà, những đứa trẻ đang lớn như Út chưa hiểu được giá trị của việc kiếm ra đồng tiền đâu. Sau này Út sẽ hiểu vì sao Hai không thể bỏ nghề này…
Màn đêm yên tĩnh bị đánh thức bởi tiếng còi tàu nửa đêm vừa chạy qua, và hình như Hai nghe được loáng thoáng giọng nói của nó: “Út xin lỗi!”. Trong căn phòng trọ chật hẹp, có hai con người thao thức suốt đêm đến tận sáng.
Sau đêm đó, nó chính thức xa Hai, bắt đầu cuộc sống với môi trường mới, những người bạn mới và dường như cái quá khứ kia đã bị chôn vùi. Nó trở nên tự tin hơn và thích thú với điều này. Hàng tuần, anh Hai vẫn đến trường thăm và dúi vào tay nó những đồng tiền nhăn nhó dù đã được anh Hai cả đêm ngồi ủi lại những nếp gấp lâu ngày in hằn lên tờ tiền. Mỗi lần gặp nhau, nó chỉ dám đứng nói với Hai dăm câu hỏi thăm rồi viện lý do học hành, nó hi vọng không ai bắt gặp anh Hai trong tình cảnh này. Như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của nó, Hai lặng lẽ ra về.
Ngay hôm sau, nó trở thành tâm điểm chú ý của trường. Cái quá khứ nó đang cố che giấu nay bỗng bị loan truyền khắp trường, nó có cảm tưởng hàng nghìn ánh mắt đang nhìn nó xoi mói, khinh miệt. Nó lại sống trong nỗi hoang mang và khủng hoảng tột độ.
Hôm nay ngày cuối tuần, Hai xin nghỉ nguyên cả ngày vì hôm nay đúng sinh nhật của nó. Đứng cách cổng trường khoảng 100 mét như quy ước trước giờ của hai anh em, Hai vân vê hộp bánh kem cùng món quà nhỏ xinh mà tưởng tượng ra khuôn mặt rạng rỡ của nó khi nhận quà. Trễ hẹn nửa tiếng, Hai bỗng thấy cồn cào trong lòng và bước nhanh về phía cổng trường mà quên mất mình đang vượt qua ranh giới cho phép.
Cánh cửa mở ra, Hai đứng sững trước cảnh tượng hiện ra trước mặt mình. Nó đang nằm sóng soài trên sàn nhà loang lổ máu từ cổ tay nhỏ bé của nó, hơi thở thoi thóp. Hai bế thốc nó thật nhanh và đưa nó đến bệnh viện, nó thiếp đi trong lòng Hai.
Mùi thuốc ê-te xông lên nồng nặc từ phòng bệnh khiến nó tỉnh dậy sau hai ngày bất tỉnh. Nó thực hiện động tác cựa mình một cách khó khăn, vết thương nơi cổ tay làm nó đau nhức. Nó rùng mình nhớ lại hành động nông nổi trong phút rồ dại của mình. Quay đầu nhìn sang bên kia giường, nó hốt hoảng khi người nằm trên đó chính là Hai. Nó đang tự hỏi chuyện gì đã xảy với Hai thì cô y tá bước vô, vẻ hiền từ nhưng cũng thật nghiêm nghị khi nhìn nó và nói:
- Cô bé nên biết ơn anh trai mình đi, nếu không có anh tiếp máu kịp thời thì e tính mạng cô bé cũng khó cứu chữa, mất máu quá nhiều!
Hai hàng nước mắt cay đắng chực trào, nó nhìn thân hình gầy còm của Hai nghẹn ngào…
oOo
- Hai ơi, sáng nay khi thấy Hai chở Út đến trường, mấy cô bạn đứa nào cũng xuýt xoa khen Hai đẹp trai đó nghen!
- Hai đẹp trai lâu rồi mà Út không biết hả? - Hai hùa theo.
- Ừ ha, sao Út không biết ta? - Bộ mặt ra vẻ ngây ngô của nó khiến Hai bất giác bụm miệng cười sặc sụa.
- Giờ Út là sinh viên rồi, Út mới xin làm phục vụ ở nhà hàng gần trường, Hai cho Út đi làm nghen! Còn Hai thì sẽ bớt việc làm thêm buổi tối và đăng ký một lớp học nghề, Hai nhé!
- Giờ là người lớn rồi nên không cần Hai chăm sóc nữa chứ gì? - Giọng Hai giả vờ giận dỗi.
Nó chạy đến sau lưng Hai, hai tay đặt lên đôi vai xương xẩu của Hai rồi làm động tác xoa bóp.
- Hai này, lớn rồi mà còn nhõng nhẽo quá hà! Hai phải tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình chứ, Út biết là Hai thích làm kỹ sư xây dựng mà. Hai còn trẻ, Hai đừng sống vì người khác mãi như vậy có được không? Hai hãy sống cho Hai ấy! Lúc nhỏ, Út còn chưa hiểu biết và cũng không đủ khả năng tự lập, giờ thì khác rồi, đã đến lúc Hai dừng bước giang hồ rồi!
- Nhưng mà Hai…
- Không nhưng nhị gì hết - giọng nó bỗng nhẹ nhàng - Hai có biết là Út chỉ mơ ước sau này Út được sống chung với Hai trong căn nhà đẹp thiệt đẹp có một không hai do Hai thiết kế đó!
- Bộ… Út không định lấy chồng hay sao mà đòi ở chung với Hai hoài vậy, haha! - Hai chế giọng bông đùa.
- Ở với Hai là sướng nhất, Út hổng lấy ai hết! Út sẽ bám víu Hai suốt đời luôn!
- Ủa, mà sao Út biết Hai thích xây dựng? - Hai nhìn nó thắc mắc.
- Bắc thang lên hỏi ông trời, Út không hiểu Hai lấy ai hiểu được, hì hì! - Nó nở nụ cười tinh quái!
Không gian căn phòng trọ lại rộn ràng tiếng cười đùa của hai anh em…
oOo
Tiếng cười đùa ngày nào bỗng vang vọng trong tiềm thức của nó rõ từng chút một như chuyện vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Nó không muốn thức dậy lúc này, cố nhắm nghiền đôi mắt lại hi vọng tìm lại khoảng trời bình yên của Hai và nó. Bên ngoài hành lang, người ta đang rì rầm nói chuyện về anh em nó. Họ nói thằng Hai hôm nay vui như tết, tay làm mà cái miệng không ngớt khoe có cô em giỏi giang nay tốt nghiệp thủ khoa.
- Nếu tôi không bất cẩn để sai vị trí thì lô hàng ấy đâu có rơi trúng người thằng Hai - Giọng nói đặc khàn của người đàn ông trung niên đang mặc cảm với tội lỗi.
- Thật tội, thằng Hai nó cố làm cho xong công việc và đang trên đường chuẩn bị đến gặp em nó đấy!
Nó lần bàn tay chạm nhẹ vào vết sẹo nơi cổ tay, nước mắt ràn rụa nơi khóe mi cay xè…
NGUYỄN ĐẶNG VÂN TUYỀN
(TP.HCM)
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012
"Cho nhau" hết rồi thì còn gì thú vị nữa
http://vn.news.yahoo.com/cho-nhau-015800823.html
Tuy vậy, tình dục theo tôi chỉ là một phần gia vị của tình yêu, giống như ghen, giận hờn... Cho vừa đủ thì ngon ngọt, cho quá nhiều thì cảm thấy chán.
Đã nhiều cặp chia tay vì lý do giữ kín kẽ quá, yêu nhau mà không cho nắm tay, không cho hôn hít thì về ôm... gối còn sướng hơn. Nhưng nếu bạn "cho nhau" hết rồi thì chẳng còn điều gì thú vị nữa. Chúng ta luôn hào hứng với những điều mới mẻ. Nếu bạn biết hết tất cả về người yêu rồi, bạn còn hứng thú khám phá không?
Nhu cầu tình dục của nam và nữ thì đều như nhau. Ai cũng như ai thôi. Cái cần lưu tâm chính là những hậu quả sau đó.
Đừng lấy lý do sống theo phong cách Tây mà lý giải, bởi chúng ta đang sống ở Việt Nam, chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Á Đông.
Ở các nước phương Tây, người ta dạy giáo dục giới tính cho các em từ khi còn nhỏ, mọi kiến thức về quan hệ tình dục an toàn đều được trang bị từ A tới Z.
Về mặt quan điểm, khi một người Tây đã quan hệ tình dục xong và chia tay, họ vẫn tìm được đối tượng mới, vì người đến sau không quan tâm chuyện trước đó.
Còn ở Việt Nam, ai dám chắc rằng tình yêu của mình sẽ không đổ vỡ? Ai dám chắc rằng người đến sau sẽ chấp nhận quá khứ của mình không?
Tôi không biết những trường hợp khác nhưng riêng bản thân tôi là con trai, bạn bè tôi cũng là con trai, khi được hỏi thì ai cũng trả lời là rất quan tâm đến trinh tiết của người mình yêu.
Từ phía chị em phụ nữ, nếu biết người yêu mình là kẻ "gieo tình khắp nơi", cũng sẽ không dám yêu.
Theo tôi, khi yêu nhau, những đụng chạm giới tính trong chừng mực hôn, ôm... là cần có. Nhưng để tiến đến quan hệ tình dục thì hãy cân nhắc kỹ lưỡng, đừng dễ dãi.
Hãy nhớ tình yêu có thể có tình dục, nhưng quan hệ tình dục chưa chắc đã có tình yêu.
.
Đã nhiều cặp chia tay vì lý do giữ kín kẽ quá, yêu nhau mà không cho nắm tay, không cho hôn hít thì về ôm... gối còn sướng hơn. Nhưng nếu bạn "cho nhau" hết rồi thì chẳng còn điều gì thú vị nữa.
Tôi không phủ nhận trong tình yêu, chúng ta luôn có nhu cầu tiếp xúc về cơ thể: đầu tiên có thể là nắm tay, kế là hôn, ôm, và cuối cùng là quan hệ tình dục.Tuy vậy, tình dục theo tôi chỉ là một phần gia vị của tình yêu, giống như ghen, giận hờn... Cho vừa đủ thì ngon ngọt, cho quá nhiều thì cảm thấy chán.
Đã nhiều cặp chia tay vì lý do giữ kín kẽ quá, yêu nhau mà không cho nắm tay, không cho hôn hít thì về ôm... gối còn sướng hơn. Nhưng nếu bạn "cho nhau" hết rồi thì chẳng còn điều gì thú vị nữa. Chúng ta luôn hào hứng với những điều mới mẻ. Nếu bạn biết hết tất cả về người yêu rồi, bạn còn hứng thú khám phá không?
Nhu cầu tình dục của nam và nữ thì đều như nhau. Ai cũng như ai thôi. Cái cần lưu tâm chính là những hậu quả sau đó.
Đừng lấy lý do sống theo phong cách Tây mà lý giải, bởi chúng ta đang sống ở Việt Nam, chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Á Đông.
Ở các nước phương Tây, người ta dạy giáo dục giới tính cho các em từ khi còn nhỏ, mọi kiến thức về quan hệ tình dục an toàn đều được trang bị từ A tới Z.
Về mặt quan điểm, khi một người Tây đã quan hệ tình dục xong và chia tay, họ vẫn tìm được đối tượng mới, vì người đến sau không quan tâm chuyện trước đó.
Còn ở Việt Nam, ai dám chắc rằng tình yêu của mình sẽ không đổ vỡ? Ai dám chắc rằng người đến sau sẽ chấp nhận quá khứ của mình không?
Tôi không biết những trường hợp khác nhưng riêng bản thân tôi là con trai, bạn bè tôi cũng là con trai, khi được hỏi thì ai cũng trả lời là rất quan tâm đến trinh tiết của người mình yêu.
Từ phía chị em phụ nữ, nếu biết người yêu mình là kẻ "gieo tình khắp nơi", cũng sẽ không dám yêu.
Theo tôi, khi yêu nhau, những đụng chạm giới tính trong chừng mực hôn, ôm... là cần có. Nhưng để tiến đến quan hệ tình dục thì hãy cân nhắc kỹ lưỡng, đừng dễ dãi.
Hãy nhớ tình yêu có thể có tình dục, nhưng quan hệ tình dục chưa chắc đã có tình yêu.
.
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012
Vợ, tình nhân và hồng nhan tri kỷ
http://hieuminh.org/2012/10/07/vo-tinh-nhan-va-hong-nhan-tri-ky/
Bài đăng trên VN Express
PS. HM Blog.
Khi mơ mộng. Đọc xong bài, tôi nhận ra blog Cua Times khốn khổ này có cả ba tố chất. Nó lảm nhảm như người vợ khi các còm sỹ bàn đủ chuyện trên đời, từ ngoài chợ vào cung đình, lúc đưa chuyện, khi khuyên giải, rồi lại mắng nhau. Lúc thì thầm vụng trộm như buôn ma túy khi bàn về dân chủ nhân quyền hay ông nọ bà kia. Đôi khi vỡ òa vì mình bỗng nhận ra blog là nơi có thể tìm được chia sẻ trí tuệ và ngắm sắc đẹp của giai nhân.
Và thực tại ngoài đời. Vừa post xong entry này thì bỗng tiger gọi xuống ăn sáng. Suốt ngày blog bleo, bà mà cắt cơm thì hết cả tình nhân lẫn tri kỷ, sốt ruột.
.
HM Blog. Cô bạn gửi email đường link của bài viết “Đàn ông cần gì” trên VN Express, thấy hay hay. Tối CN đăng lại cho bà con tám.
Cô ấy có hỏi thêm, đàn ông các anh thích vợ, tình nhân hay hồng
nhan tri kỷ. Tôi chịu không trả lời được. Đăng lên đây nhờ cả hai phái
tìm ra câu trả lời thỏa đáng.
Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước
mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Đàn ông cả đời
đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan
tri kỷ.
Thế nào là vợ? Là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài
cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Là người con gái mà bạn hẹn hò
vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Là
người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật, kể cả điều
mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.
Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với
một người con gái khác. Người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn
những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được
ở người vợ. Hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái
tim bạn.
Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan
tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ
không điều khiển được tình cảm như người tình. Người tình không thể thay
thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ. Vợ và người tình
đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.
Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng
lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà.
Người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn
nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới. Hồng
nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn nhưng lại có
thể chia sẻ cùng bạn những vui buồn phiền muộn.
Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của
bạn sự vỗ về an ủi. Người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa
đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ. Hồng nhan tri kỷ là vật
tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ
cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.
Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm
nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa. Sự quan tâm của người tình
như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn
chưa thỏa mãn. Sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi
bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.
Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách
rất tình cảm. Khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải
làm sao bây giờ? Đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe
chuyện người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào.
Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng
“Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn” sau đó cố gắng hết sức để giải
thích, và giả bộ rất đáng thương.
Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ.
Khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi
đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong
lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện,
nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế
không thể chịu đựng được nữa.
Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước
mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của
người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt
của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm
của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.
Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người
tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm
thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy
bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu
gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ
tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí
thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.
Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người
tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng
nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất
ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí
mật không thể tùy tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn
ông nữa.
Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì
muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có
hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút
canh tươi. Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là
người tình mà là hồng nhan tri kỷ.
Bài đăng trên VN Express
PS. HM Blog.
Khi mơ mộng. Đọc xong bài, tôi nhận ra blog Cua Times khốn khổ này có cả ba tố chất. Nó lảm nhảm như người vợ khi các còm sỹ bàn đủ chuyện trên đời, từ ngoài chợ vào cung đình, lúc đưa chuyện, khi khuyên giải, rồi lại mắng nhau. Lúc thì thầm vụng trộm như buôn ma túy khi bàn về dân chủ nhân quyền hay ông nọ bà kia. Đôi khi vỡ òa vì mình bỗng nhận ra blog là nơi có thể tìm được chia sẻ trí tuệ và ngắm sắc đẹp của giai nhân.
Và thực tại ngoài đời. Vừa post xong entry này thì bỗng tiger gọi xuống ăn sáng. Suốt ngày blog bleo, bà mà cắt cơm thì hết cả tình nhân lẫn tri kỷ, sốt ruột.
.
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012
Bi kịch của người giỏi
http://vn.nang.yahoo.com/bi-k-ch-c-ng-gi-014627894.html
Họ tưởng đã có thể xây dựng một gia đình khiến nhiều người ngưỡng mộ với người chồng tài giỏi, người vợ ngoan hiền và cậu con kháu khỉnh. Nhưng rồi mái ấm bỗng chốc chia đôi khi cả hai đều không muốn bị cái bóng của người kia che lấp.
Buồn vì vợ ngoan
Nắng gió và những nhọc nhằn của vùng đất cằn cỗi xứ Nghệ đã tôi luyện được Hùng – một chàng trai thực sự rất có chí tiến thủ. Tốt nghiệp cử nhân ngành xã hội, Hùng nhanh chóng khẳng định được tên tuổi của mình trong giới truyền thông. Cũng chẳng mải rong chơi hay lao đầu vào việc bồi đắp sự nghiệp, ngay sau khi công việc ổn định, Hùng kết hôn với Hương – con gái Hà Nội gốc, mang đầy đủ sự đoan trang, phẩm giá, trình độ của một người phụ nữ thời đại.
Tuy sở hữu tấm bằng cử nhân ngoại ngữ loại giỏi, nhưng Hương lại thích “núp bóng tùng quân” để mặc chồng lo kinh tế, còn cô, chỉ làm một cán bộ văn phòng, tháng nhận vài đồng tiền lương nhỏ mọn, hết giờ làm việc mỗi ngày lấy niềm vui chăm sóc nhà cửa, chồng con làm mục đích sống.
Ban đầu, Hùng rất hài lòng về người vợ của mình. Hương tạo cho Hùng cảm giác
mình thực sự là cây tùng, cây bách, là cái bóng lớn che chở cho phận liễu yếu
đào tơ. Chẳng có gì hạnh phúc hơn với một người đàn ông khi đi làm về luôn có
một cô vợ sạch sẽ thơm tho chào đón bên mâm cơm bốc khói, còn nhà cửa lúc nào
cũng sạch bóng bởi chính tay vun vén, lo toan của vợ.
Khi gia đình được hình thành bởi một người đàn ông tài giỏi, hoạt bát, và một người vợ đảm đang chắc chắn sẽ sớm trở thành một mái ấm vững chắc. Gia đình của Hùng và Hương cũng vậy. Chỉ một thời gian ngắn sau khi kết hôn, họ đã chuyển từ căn nhà đi thuê, đến một căn nhà chính chủ, ngụ tại một khu chung cư cao cấp của thành phố. Đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh Hương tặng cho Hùng là niềm hãnh diện vô tận của chàng trai trẻ.
Nhưng ông trời chẳng để cho lòng ai yên ả. Hùng cũng vậy. Hình như ngôi nhà không có sóng gió, người vợ quá “ngoan” khiến anh ta nhàm chán. Hùng bắt đầu so sánh Hương với những cô gái là “đối tác làm ăn” của anh. Cũng tại thời suy thoái kinh tế, việc kiếm tiền bắt đầu không còn dễ dàng như trước khiến Hùng càng đau đầu hơn. Nhìn lương tháng của vợ và những khoản lợi kếch xù mà các đối tác nữ của anh kiếm được từ các hợp đồng kinh tế, Hùng đã "dành" cái nhìn khinh khi, miệt thị cho người phụ nữ của gia đình mình.
Bi kịch của người giỏi
Vốn là người phụ nữ có tri thức và nhạy cảm, Hương nhanh chóng nhận ra thái độ này của chồng. Cô đã hiểu không còn là lúc để cô “mũ ni che tai” với thời thế, đặc biệt là với anh chồng quá tài năng của mình. Hùng cười khẩy với đề nghị của vợ khi Hương nói sẽ bỏ cơ quan nhà nước để kiếm một việc làm tốt hơn.
Nhưng rồi chính Hùng phải ngỡ ngàng với sự thay đổi của vợ. "Con mèo" ngoan ngoãn của anh ngày nào tưởng như chỉ biết cuộn mình trong góc nhà, đã biến thành một “miêu nữ” làm điên đảo những gã đàn ông là đối tác của cô. Và tất nhiên, lợi nhuận từ các các phi vụ làm ăn của Hương khiến Hùng càng ngỡ ngàng hơn. Cũng từ khi “lột xác”, thâm nhập vào thế giới làm ăn của chồng, Hương mới nhận ra bản chất thực của những đồng tiền mà Hùng kiếm được. Hương bất ngờ khi phát hiện sự ma mãnh, xảo quyệt, thậm chí có mức tàn độc trong con người của Hùng. Hương không thể điều khiển được trái tim của mình khi nó bỗng dưng nguội lạnh với tình cảm vợ chồng. Cảm giác tôn sùng ngày nào bỗng biến thành ghê tởm.
Cũng giống như Hương, Hùng không thể quen với hình ảnh một cô vợ “cái gì cũng biết”. Dù đã nhiều lần anh cố gắng để tìm lại gia đình êm ấm ngày xưa của mình, nhưng anh bất lực, khi Hương đã không thể trở lại là Hương của ngày xưa, và tất nhiên, Hùng vốn không phải là mẫu người đàn ông cho phép vợ được can thiệp vào chuyện làm ăn của mình.
Cái kết tất yếu của hai cực nam châm cùng dấu này là việc họ nhờ tòa án chấm dứt mối quan hệ vợ chồng. Không giống như sự quyết đoán trong việc làm ăn, vụ ly hôn của họ phải kéo dài cả nửa năm trời. Không phải là sự lưu luyến của tình nghĩa vợ chồng. Đứa con chưa vào tiểu học cũng đã xác định để Hương toàn quyền chăm nom, dạy dỗ. Họ dùng dằng bởi không không thỏa thuận được về tài sản. Tòa sơ thẩm quyết định cho Hương cùng con sở hữu ngôi nhà, có trách nhiệm trả một nửa giá trị ngôi nhà bằng tiền cho Hùng. Không đồng ý với quyết định của Tòa án, Hùng làm đơn kháng cáo.
Trước ngày Tòa phúc thẩm diễn ra, Hùng xin được một lần nữa được đưa vợ con đi ăn tối. Trong lúc tất cả đang chìm đắm trong bầu không khí gia đình một lần cuối, Hùng lên tiếng: “Xin em hãy để cho anh được sở hữu ngôi nhà. Anh sẽ ra sao với cái tiếng mất cả vợ lẫn con, nhà cũng không có mà ở”. Hương nhỏ nhẹ: “Vậy anh sẽ oai hùng lắm sao khi để con anh phải lang thang nay đây mai đó không nhà không cửa?” Không biết quyết định cuối của tòa án sẽ giành quyền sử dụng ngôi nhà cho ai. Chỉ biết, trên blog của mình, Hùng vẫn khắc khoải nỗi nhớ con, nhớ về những ngày êm ấm của gia đình nhưng đã là rất muộn.
(Theo PLVN)
Họ tưởng đã có thể xây dựng một gia đình khiến nhiều người ngưỡng mộ với người chồng tài giỏi, người vợ ngoan hiền và cậu con kháu khỉnh. Nhưng rồi mái ấm bỗng chốc chia đôi khi cả hai đều không muốn bị cái bóng của người kia che lấp.
Buồn vì vợ ngoan
Nắng gió và những nhọc nhằn của vùng đất cằn cỗi xứ Nghệ đã tôi luyện được Hùng – một chàng trai thực sự rất có chí tiến thủ. Tốt nghiệp cử nhân ngành xã hội, Hùng nhanh chóng khẳng định được tên tuổi của mình trong giới truyền thông. Cũng chẳng mải rong chơi hay lao đầu vào việc bồi đắp sự nghiệp, ngay sau khi công việc ổn định, Hùng kết hôn với Hương – con gái Hà Nội gốc, mang đầy đủ sự đoan trang, phẩm giá, trình độ của một người phụ nữ thời đại.
Tuy sở hữu tấm bằng cử nhân ngoại ngữ loại giỏi, nhưng Hương lại thích “núp bóng tùng quân” để mặc chồng lo kinh tế, còn cô, chỉ làm một cán bộ văn phòng, tháng nhận vài đồng tiền lương nhỏ mọn, hết giờ làm việc mỗi ngày lấy niềm vui chăm sóc nhà cửa, chồng con làm mục đích sống.
|
|
Khi gia đình được hình thành bởi một người đàn ông tài giỏi, hoạt bát, và một người vợ đảm đang chắc chắn sẽ sớm trở thành một mái ấm vững chắc. Gia đình của Hùng và Hương cũng vậy. Chỉ một thời gian ngắn sau khi kết hôn, họ đã chuyển từ căn nhà đi thuê, đến một căn nhà chính chủ, ngụ tại một khu chung cư cao cấp của thành phố. Đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh Hương tặng cho Hùng là niềm hãnh diện vô tận của chàng trai trẻ.
Nhưng ông trời chẳng để cho lòng ai yên ả. Hùng cũng vậy. Hình như ngôi nhà không có sóng gió, người vợ quá “ngoan” khiến anh ta nhàm chán. Hùng bắt đầu so sánh Hương với những cô gái là “đối tác làm ăn” của anh. Cũng tại thời suy thoái kinh tế, việc kiếm tiền bắt đầu không còn dễ dàng như trước khiến Hùng càng đau đầu hơn. Nhìn lương tháng của vợ và những khoản lợi kếch xù mà các đối tác nữ của anh kiếm được từ các hợp đồng kinh tế, Hùng đã "dành" cái nhìn khinh khi, miệt thị cho người phụ nữ của gia đình mình.
Bi kịch của người giỏi
Vốn là người phụ nữ có tri thức và nhạy cảm, Hương nhanh chóng nhận ra thái độ này của chồng. Cô đã hiểu không còn là lúc để cô “mũ ni che tai” với thời thế, đặc biệt là với anh chồng quá tài năng của mình. Hùng cười khẩy với đề nghị của vợ khi Hương nói sẽ bỏ cơ quan nhà nước để kiếm một việc làm tốt hơn.
Nhưng rồi chính Hùng phải ngỡ ngàng với sự thay đổi của vợ. "Con mèo" ngoan ngoãn của anh ngày nào tưởng như chỉ biết cuộn mình trong góc nhà, đã biến thành một “miêu nữ” làm điên đảo những gã đàn ông là đối tác của cô. Và tất nhiên, lợi nhuận từ các các phi vụ làm ăn của Hương khiến Hùng càng ngỡ ngàng hơn. Cũng từ khi “lột xác”, thâm nhập vào thế giới làm ăn của chồng, Hương mới nhận ra bản chất thực của những đồng tiền mà Hùng kiếm được. Hương bất ngờ khi phát hiện sự ma mãnh, xảo quyệt, thậm chí có mức tàn độc trong con người của Hùng. Hương không thể điều khiển được trái tim của mình khi nó bỗng dưng nguội lạnh với tình cảm vợ chồng. Cảm giác tôn sùng ngày nào bỗng biến thành ghê tởm.
Cũng giống như Hương, Hùng không thể quen với hình ảnh một cô vợ “cái gì cũng biết”. Dù đã nhiều lần anh cố gắng để tìm lại gia đình êm ấm ngày xưa của mình, nhưng anh bất lực, khi Hương đã không thể trở lại là Hương của ngày xưa, và tất nhiên, Hùng vốn không phải là mẫu người đàn ông cho phép vợ được can thiệp vào chuyện làm ăn của mình.
Cái kết tất yếu của hai cực nam châm cùng dấu này là việc họ nhờ tòa án chấm dứt mối quan hệ vợ chồng. Không giống như sự quyết đoán trong việc làm ăn, vụ ly hôn của họ phải kéo dài cả nửa năm trời. Không phải là sự lưu luyến của tình nghĩa vợ chồng. Đứa con chưa vào tiểu học cũng đã xác định để Hương toàn quyền chăm nom, dạy dỗ. Họ dùng dằng bởi không không thỏa thuận được về tài sản. Tòa sơ thẩm quyết định cho Hương cùng con sở hữu ngôi nhà, có trách nhiệm trả một nửa giá trị ngôi nhà bằng tiền cho Hùng. Không đồng ý với quyết định của Tòa án, Hùng làm đơn kháng cáo.
Trước ngày Tòa phúc thẩm diễn ra, Hùng xin được một lần nữa được đưa vợ con đi ăn tối. Trong lúc tất cả đang chìm đắm trong bầu không khí gia đình một lần cuối, Hùng lên tiếng: “Xin em hãy để cho anh được sở hữu ngôi nhà. Anh sẽ ra sao với cái tiếng mất cả vợ lẫn con, nhà cũng không có mà ở”. Hương nhỏ nhẹ: “Vậy anh sẽ oai hùng lắm sao khi để con anh phải lang thang nay đây mai đó không nhà không cửa?” Không biết quyết định cuối của tòa án sẽ giành quyền sử dụng ngôi nhà cho ai. Chỉ biết, trên blog của mình, Hùng vẫn khắc khoải nỗi nhớ con, nhớ về những ngày êm ấm của gia đình nhưng đã là rất muộn.
(Theo PLVN)
Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012
KHI TÌNH YÊU Ở BÊN CẠNH !!
Anh có yêu em không?
Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với giọng rất nghiêm trọng. Anh cười, xoa đầu nó.
- Hỏi gì mà buồn cười thế, tất nhiên là anh yêu em rồi!
- Yêu nhiều không? …
- Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được.
- Thế khi nào anh mới hết yêu em?
- Đến khi nào anh không thở được nữa.
Nó cười hạnh phúc, ghì chặt cổ anh và hôn. Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là anh giữ được mạng sống
nhưng nửa mặt của anh bị vỡ, tay và chân phải bị liệt hoàn toàn. Bây giờ anh chỉ là một phế nhân vô dụng và gớm ghiếc. Nó đau lòng lắm, lẽ ra người nằm ở đây phải là nó. Chính anh, chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái của Tử Thần.
Hằng ngày nó vẫn đi làm bình thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé qua thăm nom, chăm sóc anh. Mẹ anh khóc suốt, nó cũng khóc, tấm tức và nghẹn ngào. Đám cưới cuối năm nó không có ý định sẽ hủy vì nó không thể bỏ rơi anh được. Anh không chỉ là người nó yêu mà còn là ân nhân của nó nữa. Lúc nó lau mặt và đút cháo cho anh, anh cầm tay nó, khẽ nói:
- Chúng mình chia tay thôi em, anh giờ đây là phế nhân rồi, chẳng thể che chở và lo lắng cho em được nữa.
- Không, em không đồng ý, em không muốn. Anh đừng biến em trở thành kẻ bội bạc như thế.
Nó khóc, nó ôm chặt lấy anh. Anh đưa tay trái lên xoa tóc nó, ở tròng mắt trái có giọt nước mắt khẽ rơi.
Một thời gian sau nó bận bịu với công việc và những mối quan hệ mới nên ít khi đến thăm anh. Anh không buồn cũng không trách nó, anh không muốn vì anh mà nó bỏ bê sự nghiệp. Giống như trò đời nghiệt ngã, nó nhanh chóng bị cuốn vào những vòng xoáy của cám dỗ. Nó bắt đầu thấy chán mỗi khi ngồi tâm sự với anh. Những khi đẩy xe lăn cho anh cùng đi dạo phố, nó đã biết xấu hổ. Nó so sánh anh với những người theo đuổi nó. Và dĩ nhiên, anh luôn bị thua thảm hại. Gần đến ngày cưới, nó bỗng hoãn lại vì lý do công việc.Mọi người ai cũng tin và thông cảm cho nó. Bố mẹ 2 bên thì thương nó nhiều khi nó vẫn quyết định cưới anh dù anh như thế. Bạn bè thì khâm phục và ngưỡng mộ tình yêu mãnh liệt của anh và nó. Nó thì lại thấy chán nản và mệt mỏi lắm rồi. Nó đã đem lòng yêu một anh bạn đồng nghiệp nhưng lại không dám nói
với anh, nó không muốn anh buồn bởi anh đã hi sinh vì nó quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, nó không muốn đám cưới này diễn ra. Anh không còn là tình yêu to lớn của nó nữa mà đã trở thành gánh nặng từ lúc nào không hay. Cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn nó sẽ phải gánh vác làm trụ cột trong gia đình là nó đã muốn ngã khụy và từ bỏ ngay lập tức. Đôi khi nó thèm được anh ôm thặt chặt, thèm được tựa vào vai anh, thèm được anh cõng đi dọc bãi biển. Những điều đó rất đơn giản nhưng giờ chỉ là mong ước không bao giờ thực hiện được. Nó khóc, nó thấy ngạt thở quá, sao ông trời lại khiến nó khó xử thế này. Sau một tuần đi du lịch về nó quyêt định sẽ chia tay với anh, nó không thể trói buộc cuộc đời nó với một người tàn phế không có tương lai như anh được. Dù biết mình thật độc ác và nhẫn tâm nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác. Nó hẹn anh ở một quán cafe quen thuộc.
- Anh à…em …em muốn…
Nó thấy nghẹn ứ ở cổ, ấp úng mãi không nói ra được, nó cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Anh mỉm cười:
- Chúng ta chia tay em nhé!
Nó sững sờ, tròn mắt nhìn anh.
- Nếu ở bên anh mà em không có hạnh phúc thì chẳng thà bắt anh xa em còn hơn.
Nó cúi mặt, khẽ hỏi: Anh hết yêu em rồi à?
Anh không nói, chỉ im lặng lắc đầu.Tròng mắt trái của anh nhìn nó, sâu thẳm và hun hút buồn.
- Thế sao anh muốn chia tay? Còn nữa, anh chưa bao giờ hỏi khi nào em hết yêu anh.
- Với anh điều đó không quan trọng! – anh điềm đạm nói – Dù em có thù ghét anh thì anh vẫn mãi yêu em. Lẽ ra anh đã chết ngay từ hôm đó, nhưng anh chợt nghĩ rằng nếu anh ngừng thở rồi thì sẽ không thể yêu em được nữa, thế nên anh cố gắng sống bằng được. Nhưng giờ đây thấy mình thừa thãi quá, lại thành gánh nặng của mọi người. Việc duy nhất anh có thể làm cho em là cầu mong em hạnh phúc. Nó cúi gằm mặt xuống, mắt rưng rưng. Nó không ngờ anh lại yêu nó nhiều đến thế. Bỗng dưng điện thoại nó rung, người yêu mới đang gọi cho nó. Nó không nhấc mấy, anh nhắc khẽ:
- Người ấy đang gọi đấy, em đi đi. Nó nhìn anh, không nỡ cất bước.
- Đừng lo cho anh, anh không sao đâu, em hạnh phúc là anh vui rồi. Anh cười. Khó khăn lắm nó mới đứng dậy được. Nó nhìn anh rất lâu rồi vẫn quyết định đi. Người yêu mới đợi nó ở ngoài.
- Em làm gì mà lâu thế, anh đợi mãi.
- Anh này, anh có yêu em không?
- Anh có!
- Thế khi nào anh mới hết yêu em?
- Đến khi em chán ghét anh, em đuổi anh đi. Nó sững sờ, người đàn ông đứng trước mặt nó không yêu nó nhiều như anh.
- Ơ kìa, sao mắt trái em ướt thế kia?
Nó giật mình, nó đang khóc, nó khóc một bên, cái bên mà anh cũng chỉ có thể khóc được. Nó chợt nhận ra bao thói quen của anh đã ngấm vào cuộc sống của nó. Nó thực sự không chỉ mắc nợ anh mà vẫn còn yêu anh rất nhiều, người đó đã không tiếc tính mạng để nó được sống, đã đấu tranh với cái chết để lại được yêu nó, sao nó lại đành lòng mà bỏ anh được. Nó nhìn người yêu mới:
- Anh này, mình chia tay nhé, tuần sau em tổ chức lễ cưới rồi, em xin lỗi!
Nó nói rồi quay đầu chạy lại quán cafe, nơi mà nó vừa để quên một báu vật ở đó. Nó biết rằng khi tình yêu trở thành gánh nặng thì phải cố mà gánh lấy, chứ không được phép từ bỏ, vì bỏ rồi sẽ thấy hối hận.
From: Cafe Cười
Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với giọng rất nghiêm trọng. Anh cười, xoa đầu nó.
- Hỏi gì mà buồn cười thế, tất nhiên là anh yêu em rồi!
- Yêu nhiều không? …
- Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được.
- Thế khi nào anh mới hết yêu em?
- Đến khi nào anh không thở được nữa.
Nó cười hạnh phúc, ghì chặt cổ anh và hôn. Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là anh giữ được mạng sống
nhưng nửa mặt của anh bị vỡ, tay và chân phải bị liệt hoàn toàn. Bây giờ anh chỉ là một phế nhân vô dụng và gớm ghiếc. Nó đau lòng lắm, lẽ ra người nằm ở đây phải là nó. Chính anh, chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái của Tử Thần.
Hằng ngày nó vẫn đi làm bình thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé qua thăm nom, chăm sóc anh. Mẹ anh khóc suốt, nó cũng khóc, tấm tức và nghẹn ngào. Đám cưới cuối năm nó không có ý định sẽ hủy vì nó không thể bỏ rơi anh được. Anh không chỉ là người nó yêu mà còn là ân nhân của nó nữa. Lúc nó lau mặt và đút cháo cho anh, anh cầm tay nó, khẽ nói:
- Chúng mình chia tay thôi em, anh giờ đây là phế nhân rồi, chẳng thể che chở và lo lắng cho em được nữa.
- Không, em không đồng ý, em không muốn. Anh đừng biến em trở thành kẻ bội bạc như thế.
Nó khóc, nó ôm chặt lấy anh. Anh đưa tay trái lên xoa tóc nó, ở tròng mắt trái có giọt nước mắt khẽ rơi.
Một thời gian sau nó bận bịu với công việc và những mối quan hệ mới nên ít khi đến thăm anh. Anh không buồn cũng không trách nó, anh không muốn vì anh mà nó bỏ bê sự nghiệp. Giống như trò đời nghiệt ngã, nó nhanh chóng bị cuốn vào những vòng xoáy của cám dỗ. Nó bắt đầu thấy chán mỗi khi ngồi tâm sự với anh. Những khi đẩy xe lăn cho anh cùng đi dạo phố, nó đã biết xấu hổ. Nó so sánh anh với những người theo đuổi nó. Và dĩ nhiên, anh luôn bị thua thảm hại. Gần đến ngày cưới, nó bỗng hoãn lại vì lý do công việc.Mọi người ai cũng tin và thông cảm cho nó. Bố mẹ 2 bên thì thương nó nhiều khi nó vẫn quyết định cưới anh dù anh như thế. Bạn bè thì khâm phục và ngưỡng mộ tình yêu mãnh liệt của anh và nó. Nó thì lại thấy chán nản và mệt mỏi lắm rồi. Nó đã đem lòng yêu một anh bạn đồng nghiệp nhưng lại không dám nói
với anh, nó không muốn anh buồn bởi anh đã hi sinh vì nó quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, nó không muốn đám cưới này diễn ra. Anh không còn là tình yêu to lớn của nó nữa mà đã trở thành gánh nặng từ lúc nào không hay. Cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn nó sẽ phải gánh vác làm trụ cột trong gia đình là nó đã muốn ngã khụy và từ bỏ ngay lập tức. Đôi khi nó thèm được anh ôm thặt chặt, thèm được tựa vào vai anh, thèm được anh cõng đi dọc bãi biển. Những điều đó rất đơn giản nhưng giờ chỉ là mong ước không bao giờ thực hiện được. Nó khóc, nó thấy ngạt thở quá, sao ông trời lại khiến nó khó xử thế này. Sau một tuần đi du lịch về nó quyêt định sẽ chia tay với anh, nó không thể trói buộc cuộc đời nó với một người tàn phế không có tương lai như anh được. Dù biết mình thật độc ác và nhẫn tâm nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác. Nó hẹn anh ở một quán cafe quen thuộc.
- Anh à…em …em muốn…
Nó thấy nghẹn ứ ở cổ, ấp úng mãi không nói ra được, nó cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Anh mỉm cười:
- Chúng ta chia tay em nhé!
Nó sững sờ, tròn mắt nhìn anh.
- Nếu ở bên anh mà em không có hạnh phúc thì chẳng thà bắt anh xa em còn hơn.
Nó cúi mặt, khẽ hỏi: Anh hết yêu em rồi à?
Anh không nói, chỉ im lặng lắc đầu.Tròng mắt trái của anh nhìn nó, sâu thẳm và hun hút buồn.
- Thế sao anh muốn chia tay? Còn nữa, anh chưa bao giờ hỏi khi nào em hết yêu anh.
- Với anh điều đó không quan trọng! – anh điềm đạm nói – Dù em có thù ghét anh thì anh vẫn mãi yêu em. Lẽ ra anh đã chết ngay từ hôm đó, nhưng anh chợt nghĩ rằng nếu anh ngừng thở rồi thì sẽ không thể yêu em được nữa, thế nên anh cố gắng sống bằng được. Nhưng giờ đây thấy mình thừa thãi quá, lại thành gánh nặng của mọi người. Việc duy nhất anh có thể làm cho em là cầu mong em hạnh phúc. Nó cúi gằm mặt xuống, mắt rưng rưng. Nó không ngờ anh lại yêu nó nhiều đến thế. Bỗng dưng điện thoại nó rung, người yêu mới đang gọi cho nó. Nó không nhấc mấy, anh nhắc khẽ:
- Người ấy đang gọi đấy, em đi đi. Nó nhìn anh, không nỡ cất bước.
- Đừng lo cho anh, anh không sao đâu, em hạnh phúc là anh vui rồi. Anh cười. Khó khăn lắm nó mới đứng dậy được. Nó nhìn anh rất lâu rồi vẫn quyết định đi. Người yêu mới đợi nó ở ngoài.
- Em làm gì mà lâu thế, anh đợi mãi.
- Anh này, anh có yêu em không?
- Anh có!
- Thế khi nào anh mới hết yêu em?
- Đến khi em chán ghét anh, em đuổi anh đi. Nó sững sờ, người đàn ông đứng trước mặt nó không yêu nó nhiều như anh.
- Ơ kìa, sao mắt trái em ướt thế kia?
Nó giật mình, nó đang khóc, nó khóc một bên, cái bên mà anh cũng chỉ có thể khóc được. Nó chợt nhận ra bao thói quen của anh đã ngấm vào cuộc sống của nó. Nó thực sự không chỉ mắc nợ anh mà vẫn còn yêu anh rất nhiều, người đó đã không tiếc tính mạng để nó được sống, đã đấu tranh với cái chết để lại được yêu nó, sao nó lại đành lòng mà bỏ anh được. Nó nhìn người yêu mới:
- Anh này, mình chia tay nhé, tuần sau em tổ chức lễ cưới rồi, em xin lỗi!
Nó nói rồi quay đầu chạy lại quán cafe, nơi mà nó vừa để quên một báu vật ở đó. Nó biết rằng khi tình yêu trở thành gánh nặng thì phải cố mà gánh lấy, chứ không được phép từ bỏ, vì bỏ rồi sẽ thấy hối hận.
From: Cafe Cười
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

