Lương quyết định lấy người chồng bằng tuổi bố đẻ mình không vì tiền, vì danh vọng như người ta vẫn nghĩ, đó là vì tình yêu...
Lương đã suy nghĩ rất lâu, nghĩ về tương
lai của mình. Cô không biết việc mình sắp làm sẽ có tác động lớn thế
nào đến cuộc đời, là trái ngang hay hạnh phúc. Nhưng cô vẫn làm đến
cùng.
Lần đầu tiên trong đời Lương mở miệng
cầu hôn một người đàn ông bằng tuổi bố. Người ta sẽ cười vào mặt cô,
cười vào sự trớ trêu khi cô yêu thương và muốn làm vợ một người đàn ông
bằng tuổi bố mình.
Không sai, đó đích thị là tình yêu, không chút toan tính, không chút vụ lợi cá nhân. Lương yêu ông, yêu bằng trái tim trong sáng và chân thành bởi ở ông toát ra một vẻ điềm đạm, nghiêm túc, một con người hiểu biết, một tâm hồn đồng điệu vì người, vì đời. Có lẽ trong tình yêu ấy có sự ngưỡng mộ và thán phục.
Không sai, đó đích thị là tình yêu, không chút toan tính, không chút vụ lợi cá nhân. Lương yêu ông, yêu bằng trái tim trong sáng và chân thành bởi ở ông toát ra một vẻ điềm đạm, nghiêm túc, một con người hiểu biết, một tâm hồn đồng điệu vì người, vì đời. Có lẽ trong tình yêu ấy có sự ngưỡng mộ và thán phục.

Lần đầu tiên trong đời Lương mở miệng cầu hôn một người đàn ông bằng tuổi bố.
(ảnh minh họa)
Bao nhiêu tháng ngày qua cận kề bên ông
cũng khiến Lương hiểu ra một điều, ông thật sự là người quan trọng với
cuộc sống của cô. Cô không do dự, không phân vân khi quyết định nói ra
lời yêu thương ấy. Bởi cô biết, ông cũng yêu cô nhưng ông không bao giờ
và có lẽ sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ. Ông không muốn làm khổ cô, muốn để
cô rơi vào hoàn cảnh khó xử với gia đình.
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt và họ đến với nhau. Cứ lặng thầm quan tâm nhau, chia sẻ những vui buồn, ngọt đắng. Tất cả chỉ dừng lại ở những câu chuyện, những lời nói ân cần, những triết lý nhân sinh nhưng đó lại là tình yêu của họ. Có lẽ đối với họ thế là đủ để có một tình yêu bền vững.
Khi Lương nói ra câu nói ấy: “Ông làm chồng em nhé?”, người đàn ông giật mình như tỉnh cơn say tình. Ông choàng ôm lấy cô, lau những giọt nước mắt còn lăn trên gò má cô chưa kịp khô. Họ ôm lấy nhau trong quán cà phê vắng ấy, không quan tâm bên cạnh có ai, và những ai đang nhìn họ.
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt và họ đến với nhau. Cứ lặng thầm quan tâm nhau, chia sẻ những vui buồn, ngọt đắng. Tất cả chỉ dừng lại ở những câu chuyện, những lời nói ân cần, những triết lý nhân sinh nhưng đó lại là tình yêu của họ. Có lẽ đối với họ thế là đủ để có một tình yêu bền vững.
Khi Lương nói ra câu nói ấy: “Ông làm chồng em nhé?”, người đàn ông giật mình như tỉnh cơn say tình. Ông choàng ôm lấy cô, lau những giọt nước mắt còn lăn trên gò má cô chưa kịp khô. Họ ôm lấy nhau trong quán cà phê vắng ấy, không quan tâm bên cạnh có ai, và những ai đang nhìn họ.

Khi Lương nói ra câu nói ấy: “Ông làm chồng em nhé?”, người đàn ông giật mình như tỉnh cơn say tình. (ảnh minh họa)
Có lẽ mọi người sẽ cho rằng họ khùng
điên, rằng Lương là một cô gái lẳng lơ, cặp bồ nhưng cô không bận tâm
điều đó. Bởi cô biết yêu là phải hết mình, yêu là phải dũng cảm đối diện
với tình yêu mình đang có và vượt qua mọi thử thách. Cô biết, mọi người
sẽ coi thường thậm chí phỉ báng cô khi cô chấp nhận ông, người cô chọn
làm chồng.
Ngày Lương lên xe hoa, không có nhiều người đến dự. Bố mẹ cô ra sức ngăn cản con gái nhưng họ không thể làm gì được. Cô quyết tâm lấy người mình yêu, lấy người bằng tuổi bố mình bởi cô nghe con tim mình mách bảo thế. Cô chấp nhận sự hắt hủi, chấp nhận số phận nếu sau này có khổ. Cô đang sống trong hạnh phúc, trong niềm vui sướng tột độ khi được làm vợ người mà cô yêu thương.
Hôm nay đây, trong đám cưới nhỏ nhoi thưa thớt bóng người, Lương đã khóc rất nhiều. Cô khóc không chỉ vì sự tủi thân, vì mọi người không hiểu mình mà còn bởi vì cô đang hạnh phúc. Cô hi vọng một ngày nào đó họ sẽ hiểu được cô, hiểu được tâm ý và sự chân thành của cô. Cô đang phải đấu tranh, phải sinh tồn với hạnh phúc của mình, để chứng minh cho thiên hạ biết rằng, tình yêu không phân biệt tuổi tác và cô đã không chọn lầm người.
Ngày Lương lên xe hoa, không có nhiều người đến dự. Bố mẹ cô ra sức ngăn cản con gái nhưng họ không thể làm gì được. Cô quyết tâm lấy người mình yêu, lấy người bằng tuổi bố mình bởi cô nghe con tim mình mách bảo thế. Cô chấp nhận sự hắt hủi, chấp nhận số phận nếu sau này có khổ. Cô đang sống trong hạnh phúc, trong niềm vui sướng tột độ khi được làm vợ người mà cô yêu thương.
Hôm nay đây, trong đám cưới nhỏ nhoi thưa thớt bóng người, Lương đã khóc rất nhiều. Cô khóc không chỉ vì sự tủi thân, vì mọi người không hiểu mình mà còn bởi vì cô đang hạnh phúc. Cô hi vọng một ngày nào đó họ sẽ hiểu được cô, hiểu được tâm ý và sự chân thành của cô. Cô đang phải đấu tranh, phải sinh tồn với hạnh phúc của mình, để chứng minh cho thiên hạ biết rằng, tình yêu không phân biệt tuổi tác và cô đã không chọn lầm người.