Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Tình yêu có bao giờ hoàn hảo?

http://www.socola.vn/tinh-yeu/trac-nghiem-tinh-yeu/103636_Tinh-yeu-co-bao-gio-hoan-hao.aspx


Chúng ta luôn trong hành trình tìm kiếm sự hoàn hảo trong tình yêu.

Mỗi chúng ta đều luôn phấn đấu để trở nên tốt hơn, hoàn thiện hơn, cũng giống như trong hành trình chinh phục một đỉnh núi. Nhưng nếu đã đặt chân lên đỉnh rồi thì ta không còn cách nào khác ngoài việc… leo xuống, hoặc chỉ đứng mãi ở đỉnh, không bao giờ có thể leo cao hơn được. Một vài người tham lam nên muốn… cao hơn nữa, dù đã ở trên đỉnh núi rồi. Kết quả là họ té đau và rơi xuống vực với gia tốc tự do. Vì thế, trong cuộc sống này, không có điều gì thật sự vẹn toàn, hoàn hảo. Bởi vì càng hoàn hảo, càng dễ đổ vỡ. Điều này thấy rõ rệt trong chuyện tình cảm.

Tôi có hai người bạn. Họ là một cặp đôi khá lâu năm. Thân nhau từ lớp 5, cả hai đều theo đạo Thiên Chúa, tình cờ biết nhau khi đi lễ nhà thờ, rồi thân, rồi yêu nhau khi lớn lên. Hai cô cậu ấy đều có vẻ ngoài thông minh, sáng sủa, học hành rất giỏi. Chàng trai giờ đây là sinh viên công nghệ thông tin, thường xuyên nhận học bổng, cô gái là á khoa ngành công nghệ sinh học. Cả hai học chung trường, gia đình ủng hộ tình cảm của hai người. Bạn bè ngưỡng mộ cho mối tình lâu năm của họ. Nhưng gần đây, chàng trai cho biết, họ đã chia tay nhau. Mọi người đều bất ngờ và nuối tiếc, hỏi: “Tại sao?” thì cậu ấy ngậm ngùi bảo rằng: “Giá như bọn mình biết cãi nhau, biết trải qua những khó khăn vấp váp, có thử thách thì bọn mình đã biết yêu nhau hơn. Bây giờ tình cảm của cả hai đều đã phai nhạt, chẳng hiểu vì sao nữa”.

Khi yêu, có thể chuyện tình cảm không như ý bạn muốn: người ấy khiến bạn thất vọng, cả hai không cùng chung quan điểm, gặp nhiều thử thách, cả hai đều hoang mang trước những dự định tương lai… Hãy nên vui mừng vì chính những thử thách ấy sẽ khiến tình cảm của hai bạn gắn bó hơn bao giờ hết. Đừng mong chờ một tình yêu trong mơ, vì cái gì càng bình yên thì càng khiến ta không mấy trân trọng. Một tình yêu trọn vẹn không phải là một tình yêu “đẹp không tì vết”, mà là một tình yêu có đủ những cay, đắng, ngọt bùi, và người trong cuộc biết thương nhau nhiều hơn, biết bỏ qua cái tôi của mình, biết sửa chữa những sai lầm để hòa hợp với người còn lại.

Có thể nhiều lúc bạn cảm thấy… ganh tị với người khác, bạn cho rằng: “Tại sao cô gái này có bạn trai đẹp như tài tử thế nhỉ?”, “Chàng trai kia có hơn gì mình đâu mà có cô người yêu vừa đẹp người lại đẹp nết”, “Nhìn họ hạnh phúc quá, còn tình yêu của mình cứ… đơ như khúc gỗ ấy”, “Nhà họ khá giả nên họ đi xem phim và ăn ở những nơi sang trọng hoài, hai đứa mình còn chưa được đến chỗ đó lần nào nữa”… Nhưng bạn ạ, bạn chỉ thấy được bề nổi của tảng băng chìm. Họ thật sự có hạnh phúc bằng bạn, có lãng mạn bằng bạn, có được tình yêu chân thành như bạn? Điều này bạn sẽ chẳng bao giờ biết.

Chúng ta thường không trân trọng hạnh phúc của mình mà luôn tìm kiếm sự hoàn hảo. Thực tế, sự hoàn hảo chẳng bao giờ bền vững. Nó luôn trong tình trạng chuẩn bị biến đổi, hoặc đổ vỡ. Nếu bạn vẫn còn nhiều tham vọng, khi đã có một thứ rồi thì lại tiếp tục muốn thứ khác tốt hơn, đẹp hơn, thì có lẽ, bạn vẫn đang mơ mộng quá nhiều. Sự hoàn hảo nằm trong mỗi chúng ta, qua cách chúng ta cư xử và dung hòa. Khi biết trân trọng hạnh phúc, chính bạn đang sở hữu sự hoàn hảo rồi đấy!
 
Theo Mực tím
 
 

Chia tay vì bạn gái… không biết ghen

http://www.socola.vn/tinh-yeu/trac-nghiem-tinh-yeu/103657_Chia-tay-vi-ban-gai-khong-biet-ghen.aspx


Từ lúc xuất hiện, tình yêu đã mang lại nhiều cung bậc cảm xúc cho con người, kết cục của nó cũng thật khó đoán trước.
Có những cặp tình nhân chia tay nhau vì nàng quá ghen tuông, hay nghi ngờ và cũng có những cặp kiên quyết chia tay chỉ vì… nàng không biết hoặc không bào giờ ghen

Không cảm nhận được tình yêu

Gần một năm tìm hiểu, Văn Trọng (ĐH Mở HCM) mới đặt bước tiến mới trong tình cảm với người bạn gái - một cô gái từ quê lên thành thị học ĐH, tính tình nhã nhặn, ít nói và rất thật thà. Nhưng chỉ khi tình yêu thực sự bắt đầu, Trọng bất ngờ nhận ra một điều, rằng: người yêu không biết ghen. “Có một lần, vào ngày cuối tuần, tớ hẹn đưa cô ấy đi mua sắm, nhưng đến phút cuối mấy anh bạn ở chỗ làm gọi tớ đi nhậu. Vì vừa được nhận vào công ty, muốn gây thiện cảm tốt với mấy anh nên tớ đành nhắn tin xin lỗi, hoãn cuộc hẹn và hứa sẽ bù lại cho nàng vào lần sau. Tưởng đâu nàng sẽ nỗi đoá lên với tớ hoặc ít ra cũng căn nhằn đôi câu. Vậy mà nàng không hề phản ứng, không hề nói nặng lấy một lời. Ban đầu tớ nghĩ mình đã tìm được người yêu lí tưởng, biết hiểu và thông cảm cho những việc mình làm. Nhưng không, tớ đã nhầm. Tuần sau đó, công ty mở rộng mối quan hệ, những buổi gặp mặt với đối tác thường là những chầu nhậu, có hôm về đến phòng trọ thì trời cũng gần sáng. Vậy mà bạn gái tớ không chút cằn nhằn, không chút nghi ngờ, không cần biết tớ đã làm gì, ở đâu, với ai. Có hôm tớ cố tình đi nhậu đến khuya, ấy vậy mà cô ấy vẫn tỉnh bơ như không”.

Thanh Lan (ĐH KHXH&NV HCM) tâm sự: “Tớ nhận lời yêu một người đàn ông thành đạt, từ tính cách đến năng lực không có gì phải chê bai, hoài nghi. Dù yêu thương tớ thật lòng nhưng nhiều lúc nghĩ đến sự bấp bênh, chênh lệch giữa tớ và anh ấy, tớ cảm thấy mình nhỏ bé quá. Bởi thế, trong mọi chuyện, tớ luôn giành phần quyết định cho anh ấy, anh ấy nói gì mình cũng tin, cũng nghe. Lâu dần, tớ mất đi bản năng vốn có của người con gái: ghen tuông. Đó cũng là nguyên nhân nảy sinh nhiều chuyện về sau.

Đến khi anh nói với tớ rằng: “Yêu nhau nhưng không lấy đi quyền bình đẳng của nhau, sao anh làm gì em cũng không lên tiếng, không phản ứng gì hết? Em biết anh đã khao khát, đã ước ao thế nào một cuộc gọi của em trong những bữa nhậu, để biết là em vẫn luôn nghĩ đến anh, đằng này em lại lặng im thin thít. Không lẽ em không yêu anh?”, lúc đó tớ mới sực nhận ra. Tớ đã quá ngu ngốc, để sự tự ti chi phối hết cảm xúc và lí trí và giờ tớ đã mất anh…”

Tin tưởng quá hoá không yêu

Có thể bạn sẽ hoài nghi nhưng thực tế đã chứng minh một điều rằng: “Nếu ghen vô cớ dễ giết chết tình yêu một cách ồn ào, nhanh chóng thì việc không biết ghen sẽ giết chết tình yêu một cách từ từ, âm thầm và độc địa”.
Nhiều người vẫn lí giải rằng: không ghen, không thích ghen là biểu hiệncủa sự tin tưởng và yêu thương đối phương tuyệt đối. Tuy nhiên, mọi thứ không đôi khi không như ta nghĩ, bởi chính sự tin tưởng đó lại khiến người bạn yêu cảm thấy lạc lõng, cô quạnh và không tránh khỏi cảm giác là một người thừa trong trái tim bạn, dù thực lòng bạn yêu người đó rất nhiều.
Một khi đã nhận diện được tình yêu nhạt nhẽo, vô vị, cứ bình lặng trôi qua mỗi ngày cũng là lúc một trong hai người phải lên tiếng để chấm dứt tình trạng này. Và lời chia tay sẽ là liệu pháp cuối cùng.
Người ta thường ví von: tình yêu không ghen tuông hệt như bát canh không nêm muối. Sự yên tĩnh, bình lặng quá mức trong tình yêu thực chất là “liều thuốc độc” đang âm ỉ giết chết tình yêu của bạn từng ngày, từng giờ.
 
Theo Mực tím
 
 

Bí mật của các cô gái

http://www.socola.vn/tinh-yeu/trac-nghiem-tinh-yeu/103676_Bi-mat-cua-moi-co-gai.aspx


Sự thành công lớn nhất của một cô nàng, không phải là sở hữu một vẻ đẹp “sắc nước hương trời”, cũng không phải có địa vị cao trong xã hội, mà là…
…biết cách khiến một chàng trai yêu mình chân thành, đậm sâu và chung thủy.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng mấy ai có được điều này?
Một cô gái được nhiều chàng trai thích là một cô gái thú vị. Bởi cô ấy nắm giữ được một “tuyệt chiêu đặc biệt” khiến con trai dễ xiêu lòng. Nàng đã thành công? Không hẳn. Đối với nàng, khi “quăng lưới” ai đó và người ta sập bẫy, nàng xem như là một thành tích vẻ vang. Nhưng sau những lần “quăng lưới”, điều còn đọng lại là gì?

Ai trong chúng ta đều kiếm tìm hạnh phúc đích thực trong suốt cuộc đời này. Với con gái, hạnh phúc có nghĩa là được che chở, được quan tâm và được bảo vệ. Dẫu cho nàng có địa vị cao thế nào, có giỏi giang đến đâu, thì khi bên cạnh người nàng yêu thật sự, nàng vẫn luôn yếu đuối và mong manh dễ vỡ.

Bí mật của mọi cô gái

Có hai cô bạn thân trò chuyện với nhau. Cả hai đều giỏi giang trong học tập và có những mục tiêu to lớn trong sự nghiệp. Cô thứ nhất chia sẻ: “Mình là một mẫu người độc lập và thích tự gây dựng sự nghiệp. Có lẽ phải lâu lắm mình mới có người yêu. Vì mình luôn muốn cậu ấy hơn mình về mọi mặt. Mọi chàng trai đều hiếu thắng và có những mục tiêu to lớn trong đời, mình giống họ quá, chắc họ khó mà hòa hợp với mình”. Cô thứ hai nói: “Mình cũng như cậu, luôn từng ngày cố gắng để thành công. Nhưng mình không yêu cầu người ấy quá tham vọng, cầu tiến. Dù mình thành công đến đâu, thì mình vẫn xem người yêu là điểm tựa vững chãi. Dù mình vụng về, cầu tiến và tham vọng, nhưng mình hiểu được và biết thông cảm cho người yêu của mình”.

Nếu bạn là con trai, bạn sẽ chọn ai? Là cô thứ nhất cá tính, hiếu thắng và không bao giờ chấp nhận “lép vế”, hay cô thứ hai tuy hơi hậu đậu, cư xử chưa đúng mực lắm nhưng dịu dàng, ân cần và biết quan tâm người khác?

Bí mật của mọi cô gái ở đây, không phải là khiến mọi chàng trai đều yêu mình, mà biết cách duy trì tình yêu bền vững và hạnh phúc. Con trai không cần một cô gái quá giỏi giang, không cần một cô gái thích thể hiện. Hắn cần một người thông cảm được cho hắn, biết động viên hắn, chia sẻ những khó khăn, niềm vui, nỗi buồn. Dù cho mục đích của bạn là thành đạt, là giỏi giang, là có được một vị thế trong xã hội hay được người khác nể trọng, thì bạn cũng cần có một gia đình hạnh phúc để tìm về sau những lo toan, mệt mỏi ngoài xã hội. Có những việc bạn không thể tự làm, mà phải trông cậy vào một bờ vai vững chắc. Người đó chính là “một nửa” của bạn.

Không ai chỉ nhìn chằm chằm vào những thành công nhất thời của bạn, cái họ nhìn vào là sự hạnh phúc mà bạn có, là cách mà bạn nắm giữ yêu thương. Những cô gái khi còn trẻ luôn mạnh miệng tuyên bố: “Tôi không thích lập gia đình!”, “Mình sẽ ở vậy với mẹ cho đến già”, “30 tuổi mới lấy chồng”, “Ở độc thân có vẻ thích hơn”… Nhưng vài năm sau, tất cả họ đều thay đổi ý định. Càng lớn, ta càng cảm nhận được nỗi cô đơn, và cha mẹ không thể dõi theo mình suốt đời.

Vì vậy, khi bạn thấy một cô gái, tài năng đến đâu, mạnh mẽ đến cỡ nào, thì họ cũng vẫn đang chờ đợi một chàng trai thật sự xứng đáng để họ trao gửi yêu thương. Chàng trai nào biết rõ bí mật của nàng, là chàng trai mà nàng trao gửi tình cảm đến suốt cuộc đời…
 
Theo Mực tím
 
 

những mẫu đàn ông phụ nữ nên “đá”

http://www.socola.vn/tinh-yeu/trac-nghiem-tinh-yeu/103760_5-mau-dan-ong-phu-nu-nen-da-nhat.aspx


5 mẫu đàn ông dưới đây không những không mang lại cho bạn hạnh phúc mà nhiều khi họ còn khiến bạn sẽ "phát điên".

1. So đo tính toán

Nghèo chưa phải là vấn đề đáng sợ nhất đối với chị em phụ nữ mà điều khiến họ không tài nào chịu đựng nổi chính là việc gặp phải người đàn ông làm gì anh ta cũng so đo tính toán. Đàn ông con trai có gia thế tầm thường cũng chẳng sao, điều quan trọng là phải có chí khí, có chí hướng. Lúc nào cũng chỉ để ý tới những cái lợi nhỏ nhoi trước mắt, trước sau rồi tính cách phóng khoáng của đàn ông cũng biến mất, biến thành tỉ mẩn như đàn bà con gái. Loại đàn ông như thế ai cần chứ?

2. Tính khí thất thường

Trong thực tế, các cô gái luôn luôn bị ấn tượng bởi những anh chàng có vẻ ngoài lạnh lùng, tính khí hơi bất cần. Tuy nhiên, các cô gái sẽ nhanh chóng chán ngán mẫu đàn ông này bởi vì, nếu anh chàng người yêu vẫn mãi giữ dáng vẻ đó thì chắc chắn người bạn gái của họ sẽ rất khó chịu, cảm thấy dường như không có điều gì có thể làm hài lòng anh chàng này. Bạn thử nghĩ xem, nếu ba phút trước anh chàng của bạn còn đang cười nói vui vẻ, ba phút sau đã hằm hằm không nói gì, thay đổi thất thường như thế làm sao chịu nổi? Quen với loại đàn ông như vậy, trong thời gian ngắn có thể biến mình thành bác sĩ tâm lý, nếu dài sợ rằng bản thân phải đi bác sĩ tâm lý.

5 mẫu đàn ông phụ nữ nên “đá” nhất

 

3. Ràng buộc quá nhiều

Đương nhiên đấy không chỉ để nói tới những người đàn ông đã kết hôn, cái gọi là ràng buộc quá nhiều để chỉ quan hệ gia đình đặc biệt phức tạp. Nào cô nào dì, nào chú nào bác, nào anh nào em... Nếu là một đại gia tộc cũng được đi, nhưng trong cuộc sống đâu phải lúc nào cũng gặp chuyện tốt. Nhìn chung, đàn ông sinh ra trong những gia đình như thế, phần lớn đều “thâm” và có tầm nhìn hạn hẹp, đồng thời cũng là người dựa dẫm thái quá vào người khác. Loại đàn ông như vậy không thể mang lại cảm giác an toàn mà còn đem tới phiền não vô tận cho phụ nữ.

4. Đa tình

Loại đàn ông này lúc đầu đem lại cho phụ nữ sự lãng mạn ngọt ngào và niềm vui bất ngờ, nhưng đó là tính đa tình của họ. Già hay trẻ, lớn hay bé, xấu hay đẹp gì anh ta cũng chinh phục bởi tính cách trời sinh như thế. Cho dù ban đầu anh ta hứa hẹn thế nào hay hiện tại mỗi ngày đều thao thao những lời thề thốt bên tai cũng không thể thay đổi tính đa tình của mình.

5. Khô khan

Mẫu đàn ông này không hề có gì thú vị. Anh ta chẳng biết nói những lời ngọt ngào, không biết tạo ra niềm vui bất ngờ. Dù đang trong giai đoạn yêu đương, tính cách khuôn phép của anh ta không cách nào đem lại cho phụ nữ cảm giác vui vẻ ngọt ngào. Sống chung với loại người này cả đời tuyệt đối là những ngày tháng tu hành khổ hạnh.
 
Theo Afamily
 
 

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

“Tập 1” làm già, “tập 2” rớt giá

http://dantri.com.vn/c130/s130-588646/tap-1-lam-gia-tap-2-rot-gia.htm

Các bà vợ sồn sồn tuổi ngoài băm nhìn mặt đã thấy mác “2 con” một bữa tụ tập tranh thủ tám. Sang đến chuyện chồng con, ai cũng gật gù: So với lần sinh đầu tiên, lần thứ hai có phần “chua chát”.
 

Muốn hành chồng cứ tranh thủ từ tập 1, chờ đến tập 2 chỉ có mà mất giá!
 
- Lần đầu mang thai, đi đâu cũng có chồng lấy xe tận tình đón đưa từ lúc bắt đầu nghén. Lý do là giờ vợ có bầu rồi, để chạy xe một mình ngoài phố không yên tâm, nhất là thời buổi đất chật người đông, các loại phương tiện đi lại ầm ầm, nhỡ va phải thằng choai choai nào phóng nhanh vượt ẩu thì ốm!

Vợ được thể làm già, mặt mũi người ngợm càng ra vẻ xanh rớt, ốm yếu cho thật đáng thương. Sáng nào có tỉnh dậy muộn hơn chồng mà không thấy chồng đâu, lại rút điện thoại a lô: “Sao mình đi làm trước? Về đón em nhé, em dậy rồi”. Ông chồng đang lượn đến nửa đường tới cơ quan lại cun cút quay về đón vợ.

Sang “tập 2”, các bà vợ ngỡ ngàng khi thấy mình bầu 8 tháng, bụng đưa ra trước vượt cả mặt vẫn đều đặn hàng ngày phóng xe sáng chở đứa lớn đi học rồi mới đến cơ quan, chiều đón đứa lớn về rồi tạt xe qua chợ -  phóng ầm ầm như đám choai choai. Tiệt không thấy vai trò “hiệp sĩ” của ông chồng đâu cả.

- Tập 1, tối nào chồng cũng tình cảm ôm vợ trên chiếc giường nhỏ, nghe vợ thủ thỉ đủ thứ chuyện trên đời, về con, về mơ ước tương lai. Mới tháng thứ 4 chồng đã reo lên: “Ơ em ơi, hình như nó đạp!”. “Ảo giác” thế chắc tại chẳng ngày nào chồng không đặt tay lên bụng vợ mà trò chuyện với con.

Tập 2: Em bé có đạp méo cả bụng vợ chồng cũng không hay biết. Vợ chủ động bảo chồng đặt tay xem con đạp, chồng “chiếu lệ cho có” được... 2 giây rồi “ừ nhỉ!” một cách rất “thiếu muối”, sau đó lại dán mắt vào màn hình máy tính. Vợ trách chồng không còn trò chuyện với con như với đứa đầu, chồng chống chế: “Ngày xưa nói chuyện với “nó” suốt mà bây giờ “nó” có nghe ai đâu. Lần này không nói nữa, xem “nó” thế nào!”.

- Lần đầu vợ mang thai, chiều nào tan sở chồng cũng về nhà ngay, đúng 5.30 là điểm danh đầy đủ, rồi xăng xái giúp vợ chuẩn bị cơm nước, mang quần áo đi giặt, phơi phóng tinh tươm. Sau bữa tối vợ chồng tay trong tay dắt nhau tản bộ quanh hồ, chồng bảo “đi đều đặn thế, sau này dễ đẻ”.

Giai đoạn chờ đón đứa thứ hai chào đời, chẳng ngày nào vợ không mốc mỏ đợi cơm chồng đến tận 7 giờ tối. Hôm nào chồng nổi hứng tụ tập bạn bè, thời gian vợ chờ đợi có thể còn dài hơn. Chồng về đến nhà, cơm vợ đã nấu. Chồng chỉ còn mỗi việc tắm cho con. Vậy mà nó vẫn nhếch nhác, hôm tắm hôm không vì chẳng phải hôm nào chồng cũng nhớ.

- Cái xe máy vợ đi, từ hồi bụng ỏng nặng nề, vợ đâm ngại chẳng mấy khi mang ra hàng rửa. Bữa chồng phát hiện cái xe quá bẩn, mới làu bàu: “Để xe bẩn thế này...”. Vợ vênh mặt: “Rửa xe không phải việc của em nhé!”. Rồi vợ “chuyển tông”: “Mà ngày xưa yêu tôi, sao anh chăm đi rửa xe cho tôi thế!”. Chồng đủng đỉnh: “Đằng ấy tự soi gương nhìn lại mình xem có còn như ngày xưa không mà đòi hỏi...”.

- Ngày xưa, hồi mới là “tập 1”, vợ thương chồng và cũng thích nhất cái khoản được hành chồng. Cứ nửa đêm mà dựng cổ chồng dậy bắt đưa đi ăn món vợ “tự nhiên thèm”, là trong lòng cảm thấy vô cùng khoái chí. Những lúc ấy, dù có thế nào chồng cũng cố dậy, xỏ cái quần đùi, thay cái áo phông đưa vợ ra đường ăn đêm.

Đến giờ, dù mới chỉ 9 giờ tối nhưng vợ rủ ra ngoài ăn là chồng ngại, cứ nằm dài xem TV, chẳng thiết đi đâu như gà đã lên chuồng. Vợ có kêu đói chồng cũng tỉnh bơ: “Hay em lấy sữa bầu uống đi, giờ này làm gì còn ai bán hàng nữa”.

Đám bà tám đến giờ đón con mới chốt lại một câu: Thế nên có muốn hành chồng thì cứ tranh thủ ngay từ tập 1 đi, “thẳng tay” vào. Chờ đến tập 2 chỉ có mà mất giá!

Huyền Anh

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

sự “đáng ghét” của con gái

http://www.socola.vn/tinh-yeu/trac-nghiem-tinh-yeu/103085_Li-giai-su-dang-ghet-cua-con-gai.aspx

Sẽ có đôi lúc con trai thấy con gái vô cùng nóng tính, cụ non và khó chịu.

Trong vài khoảnh khắc, con gái trông vô cùng “đáng ghét” (theo nghĩa đen). Nhưng ít chàng trai nào chịu tìm hiểu tại sao nàng lại đáng ghét như vậy. Thực ra, nàng muốn nhắn gửi rất nhiều điều.

Khi giận nhau chẳng thèm nói một lời

Điều con trai thấy: Khi con gái giận, sự im lặng của nàng khiến con trai muốn “bốc hỏa”: nhắn tin không trả lời, gọi điện không bắt máy, gặp nhau luôn lặng im dù con trai nói huyên thuyên. Trước mọi lời trêu chọc, nói giỡn, lớn tiếng, quát mắng hay nhẹ nhàng, con gái luôn dùng tuyệt chiêu im lặng, nhưng im lặng thì không thể giải quyết được vấn đề. Con trai tức điên lên: “Thà cãi nhau còn thấy dễ chịu hơn thế này đấy!”
Ý con gái là: Nàng muốn cho bạn biết, sự giận dỗi của nàng đã lên cực đại và nàng chẳng thèm đôi co với bạn. Bây giờ bạn có nói gì với nàng cũng vô ích. Bởi vì điều nàng muốn duy nhất lúc này là bạn xuống nước xin lỗi, sau đó âm thầm lặng lẽ rút lui, chờ cho đến khi nàng nguôi giận và chủ động trở lại. Con gái thường rất hiếm khi giận ai “nặng” đến vậy. Nếu bạn là “nạn nhân”, hãy nên tự hào, vì bạn phải có tầm quan trọng lắm thì con gái mới phải để tâm như vậy.

Hay “sai vặt

Điều con trai thấy: Nàng luôn bắt mình làm giùm nàng mọi thứ. Khi thì lau bảng giùm, mua đồ ăn giùm, mang tập đi trả giùm, chở đi học, giảng bài giúp… Đôi lúc con trai sẽ phát cáu: “Tại sao lại bất công đến thế, biết bao nhiêu đứa khác cũng có khả năng làm giùm, thậm chí chính nàng cũng có thể tự làm. Tại sao luôn lại là mình?

Lí giải sự “đáng ghét” của con gái

Ý con gái là: Nàng muốn thử lòng để xem chàng trai ấy thành tâm với nàng đến đâu, và có cách ứng phó thế nào. Nếu điều gì bạn cũng làm cho nàng, nàng sẽ không trân trọng. Nhưng nếu bạn từ chối giúp nàng quá nhiều, nàng sẽ cho là bạn thiếu ga-lăng. Dù gì đi nữa, nàng cũng hơi mến bạn mới “hành hạ” bạn thế đó. Con gái vốn rất mâu thuẫn và phức tạp mà.

Nóng tính và mâu thuẫn

Điều con trai thấy: Con gái lúc nào cũng cau có khó chịu, dù chỉ là những tình huống nhỏ nhất. Trễ hẹn mới 5 phút, giận. Đang chơi game chưa kịp chủ động chat khi nàng online, giận. Nàng hay nói bóng gió: “Tại sao anh không chịu ngọt ngào”, “Anh chẳng ga-lăng tí nào”, “Khi trò chuyện nên bàn về những vấn đề xã hội thay vì suốt ngày ậm ừ khi em nói chuyện”… Ấy vậy mà khi bạn đáp ứng điều nàng muốn, nàng lại khó chịu và bảo: “Thôi, đừng thay đổi, cứ như cũ nhé!”

Ý con gái là: Tại sao các chàng không bao giờ tự thay đổi chính mình mà luôn muốn con gái phải góp ý thẳng thừng? Những thói quen và sở thích của bạn không hợp ý với nàng. Nhưng con gái là chúa tế nhị và không thích phê phán thẳng. Do vậy, thay vì nói ra, nàng lại giữ trong người và điều đó làm nàng vô cùng khó chịu. Các chàng có thể không hiểu được con gái, nhưng thay vì “thêm dầu vào lửa”, hãy nhường nàng một chút và kiên nhẫn, khéo léo hỏi han để biết được nàng cần gì.

Luôn “ngọt ngào” với bạn khác giới

Điều con trai thấy: Khi nói chuyện với mình, lúc nào cũng hờ hững, lạnh lùng. Vậy mà với những tên con trai khác, nàng luôn cười nói, tỏ ra dễ thương, nhiệt tình, thậm chí cư xử ngọt ngào và nữ tính quá mức cần thiết. Điều đó làm chàng cảm thấy chẳng dễ chịu chút nào.

Ý con gái là: Chỉ khi nào nàng giận ai đó, nàng mới cố tình ra vẻ ngọt ngào để “chọc tức” ai đó thôi. Con gái nếu thích một ai thật sự, chẳng khi nào nàng nhiệt tình quá mức như thế cả. Hơn nữa, việc tỏ ra dễ thương với những anh chàng khác cũng là cách nàng “che đậy” sự thật, vì con gái không ai muốn mình bị “mất hình tượng” cả. Chỉ có bạn mới biết được những thói quen xấu lẫn tốt của nàng, điều đó không phải “rất đáng tự hào” sao? Bạn đã hơn những chàng trai khác rồi đấy!
o0o

Con gái trở nên “đáng ghét” với bạn cũng chỉ nhằm mục đích để bạn hiểu hơn về nàng. Nhưng hình như những tên con trai đều không hiểu được những “thông điệp” mà nàng muốn thể hiện. Nàng phức tạp thế đấy, nhưng khi cần, nàng sẵn sàng cho bạn thấy được những đức tính tốt đẹp. Lúc đó bạn sẽ thấy nàng vô cùng đáng yêu chứ không đáng ghét như bạn nghĩ đâu. 

Theo Mực tím

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Nỗi buồn của thần bài gốc Việt nổi danh Las Vegas

Men Nguyễn kể cho tôi nghe câu chuyện về cuộc đời mình rồi cứ ngồi trầm ngâm mãi. Tôi không biết nói gì với ông lúc này, bởi những điều tôi định nói thì ông cũng hiểu hết rồi. Tiền chỉ là con số không. Trong mắt tôi lúc này, Men Nguyễn là thần bài cô độc.


Men Nguyễn (tên Việt Nam là Nguyễn Văn Mến) cái tên không xa lạ gì đối với thế giới cờ bạc ở Las Vegas, bởi ông từng được tạp chí Card Player Magazine chuyên về bài Poker của Mỹ bình chọn là "Player of the year" (Thần bài của năm) vào những năm 1997, 2001, 2003 và 2005. Men cũng được xếp vào top 10 của World Series of Poker (WSOP).
Thường thì sau những tháng ngày rong ruổi miệt mài với những cuộc tỉ thí, ông lại trở về Việt Nam để xả hơi, như ông nói, về quê thấy lòng mình bình yên lạ. Với báo chí, ông đã từng trải lòng, nhưng đó chỉ là những trải nghiệm xung quanh thế giới cờ bạc. Và hôm nay, trước đề nghị nhiệt thành của chúng tôi, ông đã bộc bạch về những kỷ niệm, những thăng trầm cuộc đời mà theo ông, chưa từng kể bao giờ.

              

Thần bài Men Nguyễn

Một mình nơi đất khách


Men Nguyễn sinh năm 1954, tên cúng cơm được cha mẹ đặt cho rất mộc mạc là Nguyễn Văn Mến. Ông sinh ra tại Phan Thiết. Ông kể tuổi thơ của mình rất khổ cực, đến nỗi chẳng bao giờ ông mong được ăn một bữa no. Vì thế, năm 28 tuổi chàng trai Nguyễn Văn Mến theo chân những người quen đi tìm một chân trời mới bên đất Mỹ. Những ngày đầu sang Mỹ, ông gặp rất nhiều khó khăn bởi không có người thân thích, không có tiền và cũng chưa có công ăn việc làm.

Nghĩ đã sang đến miền đất mà bao nhiêu người thường gọi là đất hứa, giờ quay trở về thì coi như không còn gì để sống, Men Nguyễn bắt đầu đi học tiếng Anh để hòa nhập với cuộc sống. Khi đó, ông đi học chỉ mong kiếm được một việc làm để kiếm cơm qua ngày. Nhưng ông lại gặp tình yêu đầu tiên của cuộc đời mình khi tưởng chừng như không thể nghĩ đến. Cô gái đó gốc Nam Mỹ, hai người cùng xa quê hương và cùng nghèo, nên dọn về sống cùng nhau chứ cũng chưa từng đăng ký kết hôn.

Chung sống với nhau được một thời gian thì Men Nguyễn cũng tìm được một công việc là làm thợ máy, hai người sinh được một đứa con gái xinh xắn. Tưởng chừng như hạnh phúc nhỏ nhoi ấy sẽ ở bên ông mãi hết đời. Nhưng vào một ngày sau khi làm việc trở về, người vợ Nam Mỹ của ông đã bế đứa con gái đi, để lại căn phòng trống hoác.
Dù rất đau khổ vì bị vợ bỏ đi không một lời nhắn nhủ, nhưng Men Nguyễn lại tự an ủi bản thân là do mình quá nghèo. Đêm đêm cô quạnh, Men Nguyễn buồn bã, thất vọng, luôn dày vò rằng chỉ tại đồng tiền mà người con gái ông hết mực yêu thương đã rời bỏ ông. Những ngày tháng đó Men Nguyễn đi làm về rồi chỉ nhậu nhẹt, thấy mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Thấy ông trong tình trạng ấy, một người bạn rủ ông lên Las Vegas đánh bạc giải sầu. Thần tài bắt đầu gõ cửa nhà Men Nguyễn.

Lúc đầu ông cũng nghĩ đánh cho vui, bởi ông chẳng biết con bài đen đỏ như thế nào. Lang thang vào sòng poker, Men Nguyễn ngồi đại vào một canh bạc còn trống chỗ và chơi những ván có mức cược 15 - 30 USD, nhưng phải mua trước một số phỉnh có tổng trị giá 300 USD thì mới được chơi. Đó không phải là số tiền nhỏ so với mức lương thợ máy.

Không hiểu luật chơi, không biết chiến thuật, Men Nguyễn thua đứt ngay vòng đầu. Ông lại mua phỉnh chơi tiếp. Rồi ông lại thua thêm 300 USD nữa. Chỉ sau vài giờ, Men Nguyễn đã cháy túi. Toàn bộ số tiền 2.100 USD ông có trong tài khoản ki cóp từ tiền công thợ máy 10 USD/giờ đã nướng vào bàn poker. Men Nguyễn trở về California bằng chiếc vé máy bay do casino tặng. Suốt cả tuần đó ông cứ nghĩ mãi về những canh bài. Cuối tuần ông quay lại sòng bài Caesars Palace và thắng 3.500 USD. Thắng trận này, Men Nguyễn vô cùng ngạc nhiên, đúng là trò đỏ đen. Caesars Palace đã đem lại may mắn cho Men Nguyễn và cũng là nơi khởi đầu sự nghiệp của "thần bài"?

Sau trận thắng ấy, Men Nguyễn bắt đầu mê bài poker, cứ cuối tuần ông lại đến Las Vegas. Thua nhiều hơn thắng nhưng Men Nguyễn bắt đầu nghiên cứu những nước bài cao cơ. Dân chơi poker ở Las Vegas đã quen mặt anh chàng da vàng có biệt danh là "money machine" (máy rút tiền) vì cứ thua hết phỉnh là Men Nguyễn lại chạy ra máy ATM của casino rút tiền, quay vào chơi tiếp để rồi lại thua và lại rút tiền.

Sau 6 tháng Men Nguyễn làm chủ được các quân bài và đã giành chiến thắng tại giải thi đấu đầu tiên năm 1987 với số tiền thưởng 27.000 USD. Cũng vào cuối năm ấy, một giải vô địch khác mang lại cho Men 44.000 USD. Với số tiền này, ông mua một cửa hiệu bán vật dụng và một tiệm giặt ủi ở Los Angeles. Men Nguyễn không trực tiếp làm mà thuê 3 người làm cho mình, nhưng rồi chuyện làm ăn không hiệu quả và việc kinh doanh cũng không suôn sẻ lắm khiến ông chán nản.
Sau đó, Men Nguyễn quyết định trở thành tay chơi poker chuyên nghiệp, nhưng không vì thế mà Men Nguyễn kênh kiệu. Mỗi lần thắng cuộc ông được cả sòng bài tung hô, nhưng ông chỉ lặng lẽ mỉm cười bằng lòng với những gì mình có và cố gắng luyện thêm tay nghề để ngày càng chuyên nghiệp hơn.


Thần bài Men Nguyễn trong một lần thắng giải

Sau khi trở thành tay chơi poker chuyên nghiệp thì Men Nguyễn tiếp tục thắng lớn. Tiền từ những trận thắng đã giúp ông mua nhiều căn nhà ở Mỹ. Khi có cuộc sống khá giả, ông thường về thăm quê, làm từ thiện.
Khi thần bài bị... lừa

Năm 1990, Men Nguyễn về thăm quê. Khi đó Men chỉ nghĩ là về quê để vơi đi nỗi nhớ nhung và làm những việc thiện, giúp đỡ phần nào cho những mảnh đời bất hạnh ở quê hương mình. Nhưng trong lần về ấy, ông gặp một người con gái xinh đẹp tên Nguyễn Thị Tuyết V. Tuy V. ít hơn Men Nguyễn 23 tuổi nhưng bằng trái tim của người đàn ông đa tài và đa tình, Men đã nhanh chóng chinh phục được V. Men đã quyết định cưới V. ngay dù lúc đó rất nhiều người khuyên ông không nên cưới bởi Tuyết V. quá trẻ.

Tình yêu không phân biệt tuổi tác nên Men Nguyễn và Tuyết V. đã nên duyên vợ chồng. Men chăm lo cho V. không thiếu thứ gì. Sau khi đưa Tuyết V. sang Mỹ, Men chăm lo cho cả gia đình bên vợ một cách chu đáo, gần như bao bọc cho họ. Khi Men và Nguyễn có với nhau đến ba đứa con thì mọi sự thật mới vỡ lở. Ông nói, dường như cuộc đời quá bất công, dối trá với ông. Tuyết V. đòi ly dị và lấy đi gần như tất cả số tài sản mà bao năm ông dành dụm được. Ông không cam tâm để mất tất cả sau bao nhiêu năm làm việc của mình vào tay của người vợ bạc bẽo. Điều Men đau khổ nhất là lòng tin vào tình yêu của mình đã bị đánh cắp. Ông đã đấu tranh nhưng cuối cùng ông cũng vẫn trắng tay. Trước đây vì tin V., mọi tài sản của mình ông đã giao cho V. hết. Giờ pháp luật chỉ dựa vào những gì có trên giấy tờ.

Tình nghĩa là thứ xa xỉ, ông nghĩ vậy và buồn chán. Sau đó, ông làm lại từ đầu bằng poker và ông lại thành công. Tôi hỏi, sau này ông có còn tin vào tình yêu nữa không, ông trả lời rằng ông cũng không biết nữa, trời cho ai thì yêu người ấy. Có rất nhiều người đẹp ở Mỹ luôn chờ ở sòng bài để được yêu Men hay ngủ với ông một đêm thôi cũng được, nhưng Men đã từ chối. Men cho biết, ở Mỹ ông là người nổi tiếng, nếu ai quan hệ được với Men thì họ sẽ khoe hết với giới truyền thông.
Ông bật mí, sau này ông cũng có thêm vài mối tình nữa, nhưng rốt cục cũng chẳng đến đâu. Theo Men nói thì ở tuổi ông, với cương vị của ông, khó mà biết ai thật lòng với mình. Những vấp ngã cuộc đời đã bắt ông phải nghi ngờ, nó đưa đến cho ông cái cảm giác không còn tin vào tình yêu nữa. Khi tôi hỏi sau những thăng trầm đã qua, sau những đau đớn tình yêu mà ông phải chịu đựng, người đàn bà nào làm ông nhớ nhất. Ông nói, chỉ có người vợ đầu là không bao giờ quên được. Sau này khi ông thành đạt, người vợ Nam Mỹ ấy có quay lại muốn hàn gắn, nhưng ông đã từ chối, lời từ chối của một người đàn ông có tự trọng. "Nhưng trong sâu thẳm tâm can, tôi vẫn biết ơn bà ấy, bởi vì bị bà ấy phụ tình mà tôi có ngày hôm nay" - Men Nguyễn cười buồn.

Men Nguyễn kể cho tôi nghe câu chuyện về cuộc đời mình rồi cứ ngồi trầm ngâm mãi. Tôi không biết nói gì với ông lúc này, bởi những điều tôi định nói thì ông cũng hiểu hết rồi. Chỉ là khi người ta cô độc quá thì người ta không muốn hiểu vì sao mình lại cô độc. Tiền tài hay mọi thứ chỉ là con số không. Trong mắt tôi lúc này, Men Nguyễn là thần bài cô độc.

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

chuyện tình của anh chàng 'bám váy' mẹ

.

Cao ráo, đẹp trai, có học thức, gia đình lại có điều kiện, ngỡ tưởng Huy sẽ là chàng trai trong mơ của nhiều cô gái, thế nhưng khi tuổi đã "băm" mà anh vẫn "chưa mảnh tình vắt vai"...

So với bạn bè cùng trang lứa, Huy nổi bật bởi ngoại hình hoàn hảo với chiều cao 1m75, nước da trắng trẻo, khuôn mặt đẹp trai. Anh lại là thạc sỹ du học châu Âu, gia đình cũng thuộc loại khá giả nhưng đến giờ, gần 30 tuổi anh vẫn chưa mảnh tình vắt vai và bị xếp vào “hàng ế”.

Huy cũng đem lòng yêu một vài cô gái, những cô gái Huy thầm thương trộm nhớ đều xinh đẹp, giỏi giang và hơn cả là vừa ý mẹ anh. Thế nhưng tình cảm của Huy thường chỉ là tình cảm đơn phương, hoặc nếu có ai đáp lại thì cũng chỉ dừng ở mức cảm mến chứ không ai dám tiến quá sâu.

Người ngoài nhìn vào không khỏi ngạc nhiên, thế nhưng, với những người quen thân với Huy thì chẳng có gì lạ. Thậm chí, mấy người độc miệng còn tuyên bố, "có con bé nào vô phúc mới lấy thằng Huy". Tất cả cũng bởi bà mẹ "Võ Tắc Thiên" của Huy và bản tính "bám váy mẹ" của anh chàng.

Mọi việc lớn bé anh đều nhất nhất nghe lời của mẹ. Mẹ là người quyết định và chọn lựa cho anh mọi thứ, từ việc anh mặc đồ gì, đi xe gì, đi chơi mấy giờ về, thậm chí cả việc nên yêu ai và được ai yêu. Có lẽ bị phụ thuộc vào mẹ quá lâu nên sau bốn năm đi du học xứ người, anh vẫn không thể thoát ra khỏi cái bóng quá lớn của bà. Trước khi Huy lên đường đi du học, mẹ anh đã dặn không được yêu đương mà chỉ được tập trung vào việc học, khi nào về nước, mẹ anh sẽ chọn cho anh một cô ưng ý. Huy làm đúng những gì mẹ anh muốn. Anh luôn đứng đầu lớp và còn nhận được bằng khen của Đại sứ quán vì có thành tích học tập xuất sắc.

Mẹ anh cũng giữ đúng lời hứa, giới thiệu cho anh Thu Ngân, là con gái của đồng nghiệp làm cũng cơ quan đồng thời cũng là hoa khôi của một trường đại học có tiếng. Biết tiếng Ngân xinh đẹp, giỏi giang, mẹ Huy đã tìm cách để con trai mình có cơ hội làm quen. Ban đầu Huy làm theo lời mẹ tình nguyện đến dạy ngoại ngữ cho Ngân. Anh nhanh chóng có cảm tình với cô. Rồi sau đó anh rủ cô đi chơi. Những lần đi chơi với Huy, Ngân để ý cứ khoảng 30 phút mẹ của Huy lại gọi điện cho anh để hỏi xem anh đang ở đâu, đang làm gì và bảo anh về nhà sớm.

Hôm nào Huy và Ngân đi chơi đâu đó xa hoặc bị tắc đường về muộn hơn mọi khi một chút là mẹ của Huy lại gọi điện liên tục để giục anh về. Nhiều lúc ngồi sau Ngân cũng cảm thấy rấy khó chịu. Cô thầm nghĩ mình là con gái mà bố mẹ chưa gọi điện giục về thì thôi, vậy mà Huy là con trai nhưng mẹ anh lại quan tâm thái quá giống như một đứa trẻ con vậy. Ngân có hỏi thì Huy chỉ gãi đầu thỏ thẻ: “Mẹ sợ anh mới về nước chưa quen với giao thông ở Việt Nam nên hỏi xem đi đường thế nào”.

Ngân nhớ có lần đến nhà Huy chơi, cô tỏ ý muốn giúp Huy rửa bát đĩa nhưng anh bảo: “Em không biết úp bát đúng vị trí, về mẹ anh sẽ không hài lòng”. Sau đó Ngân còn phải ngồi đợi Huy lau nhà sạch sẽ rồi mới được đi chơi với cô.
Chưa hết, nếu hai người có đi ăn uống ở đâu thì Huy cũng thường ăn rất cầm chừng, bởi vì mẹ anh vẫn phần cơm ở nhà, nên anh muốn để bụng còn ăn cơm mẹ nấu.

Những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy đã khiến Ngân dần mất cảm tình với Huy. Cô không muốn hẹn hò với một anh chàng chỉ thích làm theo lời mẹ. Ngay đến việc đi chơi cũng không tự chủ được giờ giấc, rồi ăn uống không thoải mái. Đấy là chưa kể nhiều lần cô mua đồ tặng cho Huy như quần áo, giày dép nhưng không thấy Huy dùng. Hỏi ra mới biết mọi đồ dùng cuả Huy đều do mẹ anh lựa chọn nên bà không đồng ý cho anh dùng đồ tặng vì không giống với loại mình mua. Mối tình chưa kịp thành đã nhanh chóng tan như bong bóng xà phòng.



Ngay cả quần áo, giày dép, thậm chí cả bàn chải đánh răng cũng do một tay mẹ lựa chọn cho Huy. Ảnh minh họa.

Cô gái tiếp theo mà Huy yêu cũng là một cô gái xinh xắn và giỏi giang không kém tên là Ngọc Bích. Vì mẹ Huy chưa biết Ngọc Bích nên trước khi “tán”, Huy phải mang ảnh của cô về cho mẹ xem rồi tìm hiểu về gia thế của cô. Khi mẹ đồng ý rồi, anh mới nghĩ đến chuyện yêu đương.

Có lợi thế làm cùng cơ quan nên thỉnh thoảng Huy vẫn đến đưa đón Bích đi làm. Thế nhưng cũng chính từ việc đó mà Huy mất điểm trong mắt Bích. Bạn bè Bích thường chê cách ăn mặc của Huy lạc hậu và không phù hợp với một cô gái xinh đẹp và hợp thời trang như cô.

Không ít lần cô thấy xấu hổ vì bạn bè chê bai cách ăn mặc của Huy. Cô bạn thân của Bích chê thẳng thắn: “Con trai mà lại đeo khẩu trang màu hồng, quần áo như đồ của bố mình vậy”. Bích có góp ý về cách ăn mặc của Huy thì anh bảo: “Quần áo của anh là do mẹ chọn, dù biết không hợp với tuổi lắm nhưng anh vẫn mặc vì sợ mẹ buồn”. Huy còn kể mẹ anh thích được tự tay sắm đồ cho con, nên hầu hết mọi đồ từ quần áo, giày dép đến những thứ nhỏ nhặt như tất hay bàn chải đánh răng cũng do mẹ anh mua.

Bích còn phát hiện ra thêm nhiều điều "thú vị" về Huy như một tuần anh phải có ít nhất bốn buổi tối ăn cơm ở nhà, nếu Huy đi ăn ở ngoài với bạn bè thì sau đó về vẫn phải ăn cơm mẹ phần vì bà sợ anh đói. Nếu anh có uống bia hay uống rượu với bạn bè thì trước khi về nhà, Huy thường nhai kẹo cao su hoặc ngậm một lát chanh mỏng để bớt mùi hôi hoặc nếu mẹ có kiểm tra thì cũng chỉ nghĩ anh uống ít.

Anh kể, cũng có một vài lần anh quá chén, sau những lần ấy mẹ anh cấm đi uống bia rượu mất một tháng. Nếu Huy có lấy lý do vì công việc cần phải tiếp khách thì mẹ anh lại lấy lý do là bị mệt và muốn anh ở nhà chăm sóc. Không chỉ Bích mà ngay cả bạn bè của cô cũng nhận thấy Huy là một anh chàng “bám váy mẹ”.

Bạn bè Bích có người còn thẳng thắn: “Mẫu người này ở nhà thì bám váy mẹ, đến khi lập gia đình thì chuyển sang bám váy vợ”. Chẳng phải đợi đến khi nghe được những lời chế giễu ấy, Bích đã quyết định chấm dứt mối tình mới chớm nở với Huy. Huy cố níu kéo nhưng ngay cả khi anh giữ cô lại, Bích biết đó cũng là vì mẹ anh muốn như vậy.

Người ta vẫn thường nói, một người phụ nữ thông minh sẽ chọn cho mình một người đàn ông để làm chỗ dựa, chứ không bao giờ chọn một người đàn ông để mình làm mẹ, lại càng không bao giờ chọn người đàn ông chỉ biết "mẹ anh bảo...". Nói như vậy không có nghĩa một người đàn ông nghe lời mẹ là xấu, nhưng khi anh ta bị thụ động và không có chính kiến của mình thì sẽ khó lòng có thể trở thành một bờ vai vững chắc cho người bạn đời của mình.

HẢI YẾN

Theo Infonet

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Một chuyện tình

http://laothayboigia.multiply.com/journal?&=&page_start=100

Một dạo y thuê xưởng vẽ ở khu Thành Công, vốn chỗ đấy trước là bãi rác của thành phố nằm dọc đoạn sông Tô Lịch tù hãm. Ở đây, y gặp U Mẳn. U đẹp lão, tính hay chửi, hay cười. Nhìn chung là người dễ chơi.

U Mẳn ngoài bẩy mươi, buổi trưa nhà u bán cơm bụi, chiều bán nước. Ở cái loại hình dịch vụ đậm chất hè phố này, được gọi "u" cũng là sự khẳng định tính chuyên nghiệp. Y thường ăn cơm hàng u. Nhiều bữa ghi sổ, cũng vô tư.

Chồng mất đã ngoài năm năm, u vẫn ở vậy, quyết thủ tiết. Y nịnh u: "Đời nay ong ve cám dỗ nhiều, còn ngon nghẻ như u mà có cái đức chính chuyên là quí lắm!". U bảo: "Tổ cha mày, tao xây nhà sáu tấm, rồi lấy chồng khác luôn!"

U Mẳn có cô cháu gái xinh, ngoài đôi mươi, vẫn phụ u bán cơm. Mắt em dài, làn môi mảnh mọng. Y nói với em "Cái môi này là chúa nhẹ dạ!". Em cười, mắt nhóng nhánh, say say, em bảo: "Kệ!". Y ỡm ờ: "Nhưng ai ăn son trên môi này thì lại ngọt". Đuôi mắt em thoắt quăng vào y. Em cong môi bảo: "Điêu". Ôi! Cái miệng em duyên tệ! Thoáng phải lòng sao yêu yêu...!!!

Y ăn cơm đĩa. Cứ mỗi miếng, y lại thổm miệng về phía em đớp đớp. Y bảo: "Cắn tí hình ảnh em, là cho thêm mì chính, tí ớt". Em kéo mắt lại phía y. Đuôi mắt em và y ngoắc cứng. Cộc ngón tay vào trán y, em bảo: "Ghét cái miệng họa sỹ tẩm đường!". Y hỏi: "Nhà em đang giã cua à?". Em ngơ ngác: "Đâu!". Y nói: "Rõ là có tiếng thình thịch!". Em cãi: "Tiếng đâu mà tiếng?". Y chợt ôm ngực, bảo: "Ồ nhầm! Được em gõ đầu, nên tim anh nó đập như loa thùng, anh tưởng...!". Em che miệng cười. Đuôi mắt dài thêm, đan vào đuôi mắt y như lưới.

U Mẳn ngồi nghe. U cười. Cái mẩu tình nhỏ vụn trong veo veo...

Một ngày, gặp em, y chìa tờ đơn, y bảo "Em kí nhé". Em ngước mắt hỏi: "Kí gì cơ?". Y bẽn lẽn: "Đọc thì biết!". Em mở, em xem:


Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

ĐƠN XIN ĐƯỢC YÊU

Kính gửi em!

Tên anh là Nguyên. Làm nghề bôi mầu.

Sau một thời gian rình rập đeo bám, khi chủng chẳng, khi quyết liệt, anh viết lá đơn này để bày tỏ tình yêu đối với em...

Giấy ngắn tình dài, bút cùn mực cạn, tả sao xiết nỗi!

Mà em nhận lời thì kí vào đây cho một chữ, coi như cái tình mình được văn bản hóa. Kính mong!".

Em cười, vẩy vẩy đánh y. Mắt em thíp thịp, mọc hàng trăm cái đuôi.




Trời ơi! Lòng đàn bà giả dối khôn lường. Đành rằng hôm ấy em không sẵn bút để kí, nhưng em cũng dí cái ngón tay dính mỡ gà điểm chỉ vào đơn! Thế mà hóa em đã thủ sẵn từ trước một kẻ để lấy làm chồng. Kẻ đấy lại không phải là y!

Em sang sông...

Y thẫn thờ, nhìn dòng Tô Lịch bé như con mương tù. Nếu không vì cái biển "Cấm đổ rác", có lẽ y đã nhẩy tòm xuống, cho đời biết mối tình y oanh oanh liệt liệt.

Người mộng xa. Em theo chồng, em có nhớ...




Ngẩn ngơ. Rồi đột nhiên y thấy cay cú. Y hận em. Mà không hận làm sao được. Em đã nhận lời yêu y. Có giấy trắng mực đen làm chứng.

Không! Quyết vụ này phải làm ra nhẽ. Gáo hay muôi thì cũng cần rõ ràng. Y lục lá đơn mang đến hàng u Mẳn.

Gặp u, giọng y sẵng: "U! Bắt đền!".

U hỏi: "Đến gì?"

Y chìa lá đơn xin yêu còn lưu vết điểm chỉ mỡ gà, y nói: "Cháu gái u lừa của con cục tình!"

U bảo: "Có mà có cái mặt mày, tao phải gả cháu tao đi cho sớm ý!"

Y xấn xổ: "Kệ! Thằng này không biết. U có bắt đền không thì nói!"

U cười, rõ cái kiểu cười trừ, cười cho qua chuyện. U đưa y chén nước: "Thằng dở hơi! Đền đấy, uống đi!"

Đời nào y chịu. Dễ mà bỏ qua! Y bảo: "Không uống! Đền tình cơ!"

Đoạn, y tóm chịt tay u Mẳn đang chìa chén nước. Rồi nói nhanh, nói dài, nói say đắm:

"Mẳn em... à mà quên! Mẳn u! Hôm nay con chính thức ngỏ lời yêu u. Con muốn cùng u tính chuyện trăm năm, nên duyên cầm sắt!...Đời kiếp này con xin nguyện cùng u son sắt, má áp vai kề, chia ngọt xẻ bùi, chia củ hành, chia củ tỏi..."

Đáp lại lời y, u cười nhằng nhặc. U chửi: "Tổ cha mày!".

Rồi u ho...

Y hiểu lắm, ho là cái thẹn của ái tình!!!