Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Phương pháp Bảo dưỡng "con giống"...

Các bác sĩ cảnh báo chế độ ăn uống ảnh hưởng trực tiếp đến xác suất của những tinh binh khoẻ. Vì vậy, các quý ông đang muốn có em bé nên cân nhắc mỗi khi ăn, uống và hút thuốc lá.

Ngay từ thời điểm bắt đầu mong muốn được làm cha (lần một hoặc lần hai), bạn đã cần phải biết cách từ chối các món nhiều mỡ và gây nặng bụng. Trong cơ thể, lượng mỡ thừa càng cao khả năng tình dục càng giảm. Ngoài ra, tỷ lệ tinh trùng "đứt đuôi" ở họ cao hơn so với người gọn gàng rắn rỏi.

Có những người đàn ông dáng đẹp, to cao nhưng vẫn mặc cảm về số lượng tinh trùng bị đứt đuôi. Theo các bác sĩ, chỉ nhìn hình thức khoẻ đẹp bên ngoài không đủ, cần phải dùng máy để đo lượng mỡ thừa mới suy luận được về tỉ lệ "hạt lép hạt mẩy" của các ông.

- Một thông tin thú vị khác: Trong cơ thể người đàn ông, lượng mỡ thừa tỷ lệ thuận với hoóc môn nữ, các nét trên mặt những chàng béo bị mềm mại dần, giọng bị thanh hơn. Không phải vô tình mà chị em hay bị hấp dẫn bởi các chàng có khuôn mặt thô góc cạnh và giọng trầm ấm, thậm chí hơi khàn càng tốt. Còn các chàng có giọng the thé hãy cẩn thận vì có nguy cơ bị ế.

- Pho mát không tách béo, các loại bánh kẹo ngọt sắc là nguyên nhân gây giảm testosterone (hoóc môn nam), đồng nghĩa với giảm chất lượng tinh trùng.

Bên cạnh các chất béo, các nhà khoa học cho rằng, thức ăn công nghiệp, không khí ô nhiễm, phong cách sinh hoạt thất thường ảnh hưởng đến đường hô hấp và thành mạch của cơ thể đàn ông, dẫn đến giảm khả năng gây giống.

Ở một người thanh niên 20 tuổi khoẻ mạnh, tỷ lệ tinh trùng chất lượng là 100%, ở tuổi 40 còn 70%, sang tuổi 50 thì 3/4 số tinh trùng bị hỏng. Theo chu kỳ sinh học, đến 60 tuổi, tinh trùng của người đàn ông vẫn có tỉ lệ sống rất cao nhưng vì lối sinh hoạt thiếu hợp lý mà chúng ta tự co giảm khả năng truyền giống của mình.

- Vitmian C không trực tiếp sản xuất ra tinh trùng nhưng có tác dụng giúp chúng hoạt động tích cực hơn. Ở Mỹ, các nhà nghiên cứu đã thử nghiệm trên 2 nhóm đàn ông. Nhóm thứ nhất trong 2 tháng, mỗi người được uống 1.000 mg vitamin C một ngày; nhóm thứ 2 không uống viên nào.
Kết quả cho thấy, nhóm uống vitamin C có số lượng tinh trùng tăng 60%, khả năng "chạy khoẻ" của các tinh binh cũng cao hơn 30%, số lượng "chết yểu" giảm đáng kể, các bà vợ trong nhóm này thụ thai nhiều hơn hẳn so với nhóm không uống C.

Tất nhiên 1.000 mg vitamin C mỗi ngày là quá nhiều và không tốt đối với những người có tiền sử đau dạ dày hành tá tràng. Trên thực tế chỉ cần 200 mg mỗi ngày đã có hiệu quả với người sử dụng đều trong 3-4 tháng. Những người mong muốn làm bố cấp tốc có thể dùng liều 1.000 mg/ngày trong khoảng thời gian 2 tháng.

Các chuyên gia dinh dưỡng khuyên các ông bố tương lai nên ăn mỗi ngày 3 quả cam (mỗi quả có khoảng 70 mg axit ascobic). Với người nghiện thuốc lá, số quả cam cần phải tăng gấp đôi bởi khói thuốc tiêu huỷ mất 1/3 lượng vitamin C trong cơ thể họ.

Người mắc các bệnh tiền liệt tuyến nên điều trị bệnh song song với việc uống vitamin. Những người mong được làm bố cần lưu ý rượu mạnh, bia và rượu vang quá tải đều cản trở hoạt động tích cực của những "con giống".


Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

5 kiểu người không nên trút bầu tâm sự

http://vn.news.yahoo.com/5-ki%E1%BB%83u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-kh%C3%B4ng-n%C3%AAn-tr%C3%BAt-b%E1%BA%A7u-t%C3%A2m-202200671.html



Đôi khi giải thoát nỗi ấm ức trong bạn bằng cách nói chuyện với ai đó là một điều tuyệt vời. Tuy nhiên, đừng lựa chọn những người dưới đây để trải lòng nếu bạn không làm tổn thương người ấy và chính mình.

1. Người độc thân
Khi bạn chú ý lắng nghe lời khuyên của một người nào đó chứng tỏ họ có tầm quan trọng nhất định đối với bạn. Tuy nhiên, những người độc thân lại không phải là một nhà tư vấn tốt cho chuyện tình yêu của bạn. Họ thường dùng cái nhìn chủ quan của mình để phán xét câu chuyện theo chiều hướng bất cần và bản năng. Ngoài ra, một cô gái độc thân có tính cách yếu đuối dễ cảm thấy mủi lòng, tủi thân khi nghe ai đó kể về tình yêu.

2. Những người đã có gia đình
Thừa nhận rằng những người này có nhiều kinh nghiệm thực tế về kỹ năng giải quyết xung đột nhưng nếu bạn đang yêu thì đừng đem chuyện của mình kể cho họ. Có thể xảy ra hai chiều hướng:
1. Người ấy sẽ cho cái nhìn tiêu cực, thiếu niềm tin nếu cuộc hôn nhân hiện tại không tốt.
2. Người ấy sẽ nói về cuộc hôn nhân hạnh phúc bằng một thái độ tự cao như thể chỉ có tình yêu của họ là đẹp nhất. Điều này ít nhiều sẽ khiến bạn tự ti.


3. Kiểu người chỉ nói những điều bạn muốn nghe
Họ luôn muốn làm bạn hài lòng nên chỉ nói ra những điều bạn thích nghe và phần nhiều trong số đó có thể không phản ánh đúng sự thật. Nó cũng chẳng thể hiện được chính xác quan điểm của họ và vì thế, thậm chí còn khiến bạn lo lắng hơn.

4. Những người đào mỏ
Những người quan tâm đến tình hình tài chính của bạn hơn là những gì đang xảy ra với bạn là một đối tác tệ nhất để tâm sự. Vì thế, lời khuyên của các chuyên gia dành cho bạn là tuyệt đối không đem chuyện tình yêu ra   
nói với những người này. Họ sẽ chẳng mảy may quan tâm đâu.

5. Những người ưa chỉ trích
Tránh tiết lộ bất cứ chi tiết nào về đời sống tình cảm của bạn với những người bạn có tính thích chỉ trích. Câu cửa miệng của họ luôn là "Đấy, tớ đã bảo mà" và sau đó liên tiếp phán xét một cách không thiện chí về mối quan hệ của bạn. Cuối cùng, bạn rơi vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan", không biết phải làm gì tiếp theo.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Phỏng vấn người “chuyên” làm kẻ thứ ba

http://www.tin247.com/phong_van_nguoi_%E2%80%9Cchuyen%E2%80%9D_lam_ke_thu_ba-7-21863619.html



Đó là một phụ nữ không giống một người phụ nữ có kinh nghiệm tình trường và rất thích quyến rũ đàn ông. Chị ta có những quan điểm sống hơi khác với những phụ nữ bình thường khác.

 
Phỏng vấn người chuyên làm kẻ thứ ba

Chào chị! Rất nhiều người nói chị với thái độ không thiện cảm: Loại phụ nữ chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cảm giác của chị thế nào?

Đấy là mọi người nói tôi thế, tôi chưa bao giờ nghĩ thế. Dư luận mà.

Nhưng dư luận rất quan trọng. Có câu: trăm năm bia đá cũng mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ ...

Có ai sống được hết cả nghìn năm đâu. Tôi hỏi cô: có ai biết được khi mình chết sẽ như thế nào không? Và ngày mai các giá trị cuộc sống chắc gì đã như hôm nay. Mới hôm qua bao nhiêu người còn ầm ầm lên án việc chung sống trước hôn nhân, coi đó là việc đồi bại, giờ nhà nghỉ mọc lên như nấm, giới trẻ bây giờ sống thử như cơm bữa. Dư luận có dẹp được việc này không? Quan trọng là nhận thức của con người thôi.

Tôi không nhớ lắm một cuốn tiểu thuyết rất nổi tiếng của phương Tây rằng: Cả một xã hội lên án một cô gái điếm (họ gọi là ả) nhưng đa số đàn ông trong xã hội đó lại chết vì cô gái ấy. Tôi không lấy việc đó là niềm tự hào. Nhưng tôi khó có khả năng chung thủy với một người đàn ông và bị áp đặt những quy tắc của anh ta cả đời. Tôi muốn được yêu, được chiều.

Nhưng những người đàn ông đến với chị, có cả những người đàn ông đã có vợ và vợ họ rất đau khổ. Chị có quyền yêu nhưng có nhất thiết phải động đến hạnh phúc gia đình người khác không?

Ôi trời! Nếu tôi là một người phụ nữ chính chuyên, chắc tôi sẽ phải khóc hết nước mắt vì chồng mình nếu anh ta ngoại tình. Nhưng nếu có chuyện ngoại tình có nghĩa là hôn nhân của họ cần phải nhìn nhận lại. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

Tôi chưa bao giờ xúi giục đàn ông bỏ vợ nên mọi người không thể nói tôi là phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Mọi thứ có căn nguyên từ trước. Giống như cơm không ngon mà cứ bắt ăn ngày này qua ngày khác thì họ tìm thứ dễ ăn hơn.

Tôi biết, khi mình phát ngôn ra, vì tôi không chính chuyên, nên sẽ rất nhiều chị em chính chuyên muốn chửi rủa tôi. Nhưng tôi xác định điều đó từ trước và tôi cũng xác định việc đàn ông đến với mình, dù có nặng tình đến mấy họ cũng không thể bỏ gia đình họ được. Đó là cái giá cho cuộc sống của tôi. Ai đó muốn giữ gia đình của mình, hãy đừng làm mình nhàm chán. Đừng khai thác hết giá trị của mình để đàn ông lấy đi như vét cạn một kho tàng rồi bỏ đi.

Tôi quan niệm: giữ người giữ cái hồn của họ, không nên giữ thân xác và trách nhiệm của họ. Thân xác và trách nhiệm của họ ở bên mình là thứ họ tự nguyện chứ không phải thứ mà ta ép buộc bằng những sợi dây vô hình. Trong sân chơi của cuộc đời, sao chúng ta không sòng phẳng: Ai hay hơn sẽ giành được phần thưởng cao hơn? 

Nhưng dù sao, một người phụ nữ bình thường cũng không cần có nhiều người tình như thế. Bỏ qua những ý kiến về hư hay không hư, nếu xét về yếu tố truyền thống, chị có công nhận chị là mẫu phụ nữ lẳng lơ?

Lẳng lơ chết cũng ra ma, chính chuyên chết cũng khiêng ra ngoài đồng. Nếu nói tôi có nhiều người tình, bạn có số liệu bao nhiêu không? Hay hơn một là nhiều?

Tôi đã nói quan điểm từ đầu: Tôi không phải mẫu người phụ nữ cam chịu những vô lý của đàn ông. Tôi say mê họ trong một thời điểm, họ cũng vậy. Nhưng tôi không thích đến một lúc nào đó, người ta có óc sở hữu. Họ có thể mong muốn tôi như thế này hoặc như thế kia, theo ý họ. Tôi chỉ có thể là tôi.

Tôi hay cười với những người đàn ông, làm nũng một chút và đôi khi yếu đuối một chút. Chuyện có người tình người ta sẽ gán ghép vào chuyện giường chiếu, ai cũng nghĩ thế nên mọi người thường phát cuồng lên. Tôi không bình luận hay đi sâu vào việc này, đây là việc riêng.

Dù sao, nếu một người đàn ông khen tôi là xinh đẹp, hấp dẫn, tôi sẽ cảm ơn anh ta. Phụ nữ truyền thống sợ đàn ông khen, hoặc họ cũng có những nhu cầu muốn được khen, nhưng họ lại không dám công khai thể hiện như thế. Một người khác giới khen mình, tôi nghĩ, điều đầu tiên họ khen sẽ đánh giá vào yếu tố hấp dẫn giới. Sau đó mới đến yếu tố trí tuệ.

Như thế liệu có bền vững không khi chị đánh giá cao yếu tố hấp dẫn giới?

Ồ, thế bạn nghĩ hai giới gắn bó với nhau, yêu quý nhau vì cái gì thế? Nếu trí tuệ chỉ giải quyết đơn thuần những mảng kiến thức đúng sai thì không bao giờ ta có những cảm tình riêng. Một bài hát, không phải người nào nghe cũng thấy hay. 100 người thẩm định, đều là những người có trí tuệ, nhưng cách khen hay hoặc cách chê cũng khác nhau, tùy thuộc vào cảm tình của những người đó. Yếu tố hấp dẫn giới theo tôi là gia vị trong mối quan hệ nam, nữ. Người ta có thể nghĩ thoáng qua những ham muốn tình dục, nhưng đó chỉ là phần nhỏ.

Yếu tố hấp dẫn giới là thứ người ta nhìn thấy, cảm nhận đầu tiên. Lấy lí trí để chi phối cảm tính là những điều đến sau. Tôi không hiểu sao mọi người lại cố tình không công nhận điều này.

Nhưng trong cuộc sống, ngoài những quan điểm riêng, ngoài những mong muốn sống cho bản thân, người ta cũng phải tôn trọng những quan điểm, giá trị chung được nhiều người chấp nhận. Chị có thực sự thỏa mái khi một mình chị một quan điểm?

Tôi vẫn tôn trọng những giá trị chung. Những phạm trù đạo đức tôi cũng chưa phạm phải. Tất cả mọi người đều có những quan điểm riêng. Ở góc độ của tôi, tôi chịu trách nhiệm về cuộc sống của tôi và rất thoải mái với cuộc sống đó. Những người gặp tôi, làm việc với tôi, sống với tôi, những người đó chắc chắn sẽ yêu quý tôi. Cuộc đời chúng ta đôi khi để ý dư luận quá mà chắc gì những người xung quanh đã cảm thấy thoải mái về chúng ta. Nếu không sao các bà vợ mỗi ngày sống với chồng lại bị chồng lừa dối?

Cũng có những người không hài lòng với cách nhìn của tôi, nhưng đó không thể nâng thành phạm trù đạo đức để quy kết danh dự và phẩm giá của một con người.

Không phải ai cũng có điều kiện tiếp xúc với chị để có một cái nhìn đúng. Chị có cho rằng mình bị cô lập trong cuộc sống và chị đang chống trả cuộc sống bằng một thái độ thách thức?

Nếu tôi bị cô lập, tôi sẽ không có khái niệm bạn bè. Nếu tôi chống trả cuộc sống hay thách thức cuộc sống, tôi sẽ không có cuộc trò chuyện với bạn như thế này. Mấy tỷ con người trên toàn thế giới, bạn nghĩ xem, tôi phù hợp với bao nhiêu trong số đó? Bao nhiêu phần trăm trong số đó chấp nhận bạn? Bao nhiêu phần trăm trong số đó phản đối bạn? Bao nhiêu phần trăm trong số đó không quan tâm đến bạn? Đôi lúc, hình như chính bạn mới làm phức tạp hóa vấn đề của mình lên. Tôi nghĩ nó đơn giản: đa số mọi người không quan tâm đến mình, đến những nhu cầu tình cảm, riêng tư của mình mà thích soi mói vào những chuyện của người khác.

Thế còn những người đàn ông đi qua trong đời chị?

Họ đều là những người bạn rất tuyệt, cả những người làm tôi buồn nữa. Ở mỗi thời điểm khác nhau, cả họ, cả tôi đều có những ứng xử phù hợp trong cuộc sống. Tôi nghĩ rằng, dù thế nào chúng tôi cũng đã dành cho nhau những cảm giác tốt đẹp và luôn tôn trọng nhau.

Tôi không nói tôi ủng hộ cách sống của chị vì hiểu biết của tôi về con người của chị đến bây giờ vẫn còn quá ít. Một câu hỏi cuối cùng: điều gì chị trân trọng nhất?

Tình cảm con người!

Cảm ơn chị!

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Độc chiêu "hạ gục" bà sếp mê trai trẻ

http://tintuc.xalo.vn//00-1062905005/Doc_chieu_ha_guc_ba_sep_me_trai_tre.html


Anh Lâm về nhà với vẻ mặt rất phấn khởi. Anh liến thoắng kể cho chị Hà - vợ anh nghe về một sự lạ ở công ty anh, ấy là việc bà sếp chuyển công tác.
Nhìn bà sếp sắp đổ ra đi, nhân viên ai cũng mở cờ trong bụng, đặc biệt là cánh đàn ông, con trai. Anh cũng mừng lắm, vậy là từ giờ, anh không còn bị bà sếp hành hạ nữa. Chị Hà ra vẻ ngạc nhiên, nhưng thật ra, trong việc bà sếp chuyển công tác, có sự đóng góp phần lớn của chị.

Bà sếp “hám” trai trẻ
Anh Lâm là nhân viên kinh doanh của một công ty nước ngoài. Anh thường rất tự hào về công việc của mình, bởi theo lời anh, ở chỗ anh làm, ai ai cũng tài giỏi, cũng “đẳng cấp” cả. Anh rất hài hòng với công việc của mình, vừa đúng chuyên môn, vừa lương cao, lại chẳng đến nỗi vất vả lắm. Anh cũng là người rất tâm huyết với nghề. Không như những công chức khác thường trốn việc, cắt xén giờ làm, anh Lâm tỏ ra rất mẫn cán. Anh đi làm từ sáng sớm và chỉ trở về nhà sau 6h tối. Vậy mà từ ngày thay trưởng phòng mới, anh cũng thay hẳn thái độ làm việc. Mỗi khi đến giờ đi làm, anh lại thở dài thườn thượt, vẻ mặt chán nản, uể oải. Tất cả là tại sự thay đổi nhân sự trớ trêu ấy. 
Trưởng phòng mới của anh là một người phụ nữ đã cứng tuổi mà vẫn chưa chồng, rất đồng bóng, khó tính với cấp dưới là nữ, nhưng lại dễ dãi với nhân viên nam. Mới đầu, khi bà ta mới về nhậm chức, nhân viên công ty đều hồ hởi vui mừng, anh cũng không nằm ngoài số ấy. Họ cứ tưởng rằng sếp mới sẽ mang lại luồng gió mới, khích lệ tinh thần làm việc của mọi người, nhưng chẳng ai ngờ được rằng, đó lại là... “gió độc” làm mọi người phải “méo mặt”, theo cái cách mà họ hay thầm thì với nhau. 

Bà sếp tính tình rất lạ đời. Bà ta ra mặt phân biệt đối xử với nam nhân viên và nữ nhân viên. Với nữ nhân viên, chỉ cần làm có một sơ suất nhỏ, không vừa ý là ngay lập tức bị khiển trách, kỷ luật. Mỗi kì họp, bà ta đều ra sức “bới lông tìm vết”, soi mói để bắt lỗi nhân viên, từ công việc, cuộc sống tư hay cách các cô đi đứng, ăn mặc cũng bị bà sếp lôi ra để chì chiết. Nhưng với nam nhân viên thì lại hoàn toàn khác. Bà ta rất mềm mỏng, sẵn sàng bỏ qua lỗi lầm cho nhân viên nếu như anh ta khéo léo, biết làm vừa lòng bà. Sau lưng bà sếp, đám nhân viên đặt cho bà ta cái biệt danh đầy châm biếm: “bà cô hám giai”. Nhưng dù có ghét sếp, hay thấy rằng bà ta đối xử không công bằng, lấy việc công trả thù tư... thì cũng chẳng ai dám lên tiếng, bởi bà sếp nổi tiếng là người thù dai, chấp vặt. Bà ta đã thẳng tay trù dập một cô nhân viên vì cái tội “mách lẻo” với cấp trên khiến cho những người khác đều phải kiêng sợ.

Ngặt nghèo một nỗi, bà sếp hám trai trẻ, mà anh Lâm lại vừa trẻ vừa đẹp trai. Bởi vậy, ngay lập tức, anh lọt vào “tầm ngắm” của bà ta. Là cấp trên trực tiếp của anh nên bà ta càng có cớ và càng được thể để hành hạ anh bằng đủ mọi cách. Đầu tiên, bà sếp tìm cách tiếp cận anh, bà ta liên tục gọi anh vào phòng, lấy cớ là để bàn bạc công việc, thảo luận dự án, song thực ra là để được gần gũi, có cơ hội để “đong đưa” anh. Anh càng cố tránh xa thì bà ta càng “sấn sổ” lại gần. Mỗi lần đi họp hành, hoặc lấy cớ là đi họp hành, bà ta đều bắt anh phải tháp tùng. Người ngoài nhìn vào lại tưởng rằng anh Lâm được sếp ưu ái, thiên vị, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu nỗi thống khổ không nói thành lời của anh. 

Bà sếp vừa già, vừa vô duyên, vậy mà cứ nhằm những chỗ đông người, bà ta lại liếc mắt đưa tình với anh, rồi cố làm ra vẻ mình là một người hài hước bằng cách kể những câu chuyện “nhạt hơn cả nước ốc”, vậy mà anh Lâm vẫn phải cố gắng gượng cười để hưởng ứng. Thấy thế, bà sếp lại càng được thể, bà ta ngang nhiên sàm sỡ anh, lúc thì nắm tay, khi lại vờ phủi bụi trên áo anh để hờ hững ve vuốt. Cứ mỗi lần bị bà ta động vào người, anh lại rùng mình, sởn gai ốc. Anh sợ bà sếp lắm nhưng vẫn phải cắn răng “ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Song càng ngày, bà sếp của anh lại càng quá quắt hơn. Hành hạ anh suốt sáu ngày đi làm, đến ngày chủ nhật được nghỉ, bà ta cũng chẳng tha cho anh. Bà ta yêu cầu anh phải mở điện thoại 24/24 để bà ta còn kịp thời bàn bạc, phân công công việc. Nhưng cũng từng ấy thời gian, điện thoại của anh rung liên hồi, toàn những cuộc gọi ỡm ờ của bà sếp. Mỗi lần nghe thấy tiếng chuông điện thoại, và trên màn hình hiện lên chữ “sếp”, anh lại thấy bủn rủn cả người. Anh thấy bà sếp thật là phiền phức. Bà ta còn gây phiền hà hơn khi ngang nhiên cho mình cái quyền được xen vào đời tư của anh, cướp nốt của anh những giây phút hiếm hoi dành cho gia đình. Việc làm ấy của bà sếp đã “chọc giận” chị Hà, vợ anh.

Cuộc chiến hoa hồng
Từ hồi còn đi học, chị Hà đã được bạn bè đặt cho cái danh là “tổ kiến lửa”. Chẳng kẻ ngốc nào dám làm chị bực mình, bởi hậu quả là khôn lường. Chị thông minh, sắc sảo nhưng cũng chẳng kém phần đanh đá, chanh chua. Từ ngày lấy chồng, tính tình chị có “lành” đi vài phần. Song, khi chứng kiến việc chồng mình bị bà sếp già hám giai hành hạ, chị lại nổi cơn tam bành. Như bao người phụ nữ khác, máu “Hoạn Thư” của chị cũng rất khủng khiếp, nhưng chị lại chẳng phải là một kẻ dại dột. Chị đã suy nghĩ rất kỹ. Chị thừa khả năng để thuê vài người đàn ông bặm trợn đến “dằn mặt” bà sếp ở một góc phố vắng người nào đó, để bà ta phải sợ hãi mà buông tha cho chồng chị. Chị cũng dư sức và thừa can đảm để đến gặp mặt bà ta, sỉ vả cho bà ta một bài để bà ta thấy xấu hổ mà tránh xa chồng chị. Nhưng những cách ấy đều mạo hiểm cả. Hậu quả của nó có thể sẽ là công lao bao năm cống hiến cho công ty của chồng chị đổ sông đổ bể, sẽ là tương lai đang rộng mở của anh bị bà sếp trù dập cho tan tành... Vậy nên, chị chẳng dại gì. Chị đã nghĩ ra một kế, một cuộc chiến thầm lặng, ngọt ngào nhưng cũng chẳng kém phần “cao tay”.

Vậy là từ ấy, mỗi sáng, bà sếp của chồng chị đều nhận được một bó hồng nhung còn đẫm sương từ một dịch vụ điện hoa theo yêu cầu. Bó hoa đẹp đến nỗi thu hút mọi ánh nhìn của mọi nhân viên trong công ty. Đám đàn bà, con gái thì trầm trồ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tỵ, còn đám đàn ông, con trai cũng tự hỏi kẻ nào lại lãng mạn đến vậy trong cái thời buổi “thóc cao gạo kém” này. Đoá hoa được chuyển đến công ty vào đúng lúc đông người nhất, khi mà mọi nhân viên đã có mặt và khách khứa cũng đang tấp nập giao dịch. Bó hồng đẹp mê hồn ấy dành riêng cho bà sếp. Những ngày đầu, bà sếp hí hửng và vênh váo ra mặt vì tưởng rằng có người thầm thương, trộm nhớ mình song lại quá nhút nhát, rụt rè nên mới thể hiện tình cảm bằng cách lãng mạn ấy. Nhưng khi những bó hoa cứ ngày ngày được gửi tới mà người gửi thì vẫn giấu biệt quí tính đại danh, bà sếp bắt đầu bực bội. Đúng lúc ấy, những tấm thiệp viết tay bắt đầu xuất hiện trong mỗi bó hoa. Trên thiệp là những nét chữ rất nắn nót, tròn trịa và đều đặn của một cô gái cùng với lời chúc đầy hàm ẩn đến nỗi vừa đọc xong, bà sếp đỏ mặt phừng phừng như bốc lửa, vò nát tấm thiệp và thẳng tay ném cả hoa lẫn thiệp vào sọt rác một cách không thương tiếc trong ánh mắt tò mò, ngỡ ngàng của đám nhân viên.
Đợi đến lúc bà sếp ra về, đám nhân viên còn cố tình nán lại, rón rén nhặt tấm thiệp lên rồi túm tụm lại xem và mới vỡ lẽ. Hoá ra bó hoa hồng tuyệt đẹp mỗi sáng được gửi tới bà sếp là từ “Hội liên hiệp những người vợ có chồng bị hành hạ”, thảo nào mà bà sếp tức tối đến vậy. Từ đó, bà sếp trở thành chủ đề thú vị cho mọi cuộc đàm tiếu, bêu xấu, buôn chuyện những lúc rảnh rỗi của đám nhân viên.Những đoá hoa vẫn tiếp tục được gửi tới, còn đám cấp dưới thì nhìn sếp với ánh mắt vừa khinh ghét vừa thương hại và cứ ngơi tay ra là họ lại bàn tán về câu chuyện đáng xấu hổ vừa qua, bà sếp như muốn phát điên. Tai tiếng của bà sếp chẳng mấy chốc đã lan ra ngoài phòng kinh doanh, lan sang cả nhiều bộ phận khác, và tràn ra ngoài công ty. Bà sếp chẳng còn khả năng kiểm soát, “một đồn mười, mười đồn trăm”, người ta bắt đầu thêu dệt đủ điều về bà sếp khiến cho bà ta chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại công ty. Vậy là chẳng bao lâu sau đó, bà ta lặng lẽ rút lui, chuyển công tác, buông tha cho tất cả đám trai trẻ dưới quyền.


Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Trước và Sau "NGÀY CƯỚI"

Trước ngày đám cưới … 
 
Chàng:  Ui ! Cuối cùng thì ngày này đã đến! Anh đã chờ mong quá lâu!
Nàng:  Anh có muốn em ra đi không?
Chàng:  Không ! đừng có nghĩ tới chuyện huyễn hoặc!
Nàng:  Anh có yêu em không?
Chàng:  Dĩ nhiên rồi ! Cả ngàn lần cũng không đủ!
Nàng:  Anh có bao giờ lừa dối em không?
Chàng:  Không ! Tại sao em hỏi câu ngớ ngẩn!
Nàng:  Anh có muốn hôn em không?
Chàng:  Mỗi khi anh có cơ hội.
Nàng:  Anh có  đánh em không?
Chàng:  Em điên hả? Anh đâu có phải loại người đó!
Nàng:  Em có thể tin tưởng nơi anh được chớ?
Chàng:  ừ!
Nàng:  Anh yêu!

Vài năm sau !
Xin đọc ngược lại từ dưới lên trên!
--

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Sự Khác Biệt Giữa Tri Kỷ và Người Yêu

Trong cuộc sống giữa người bạn thâm giao tri kỷ và người mà bạn yêu thương…đối với cả hai ta đều có một thứ tình cảm thật gần…thật thân thiết…và cùng có một điểm chung…đó là mối đồng cảm sâu sắc…và hoàn hảo giữa hai tâm hồn…họ cùng là người luôn có mặt bên ta…giúp đỡ, quan tâm và chia sẻ với ta những buồn vui trong cuộc sống…nhưng giữa người bạn tri kỷ và người yêu thật ra cũng có những giới hạn và sự khác biệt ..

1 / Tri Kỷ


* Là người hiểu ta nhiều nhất…Tuy Cha Mẹ sinh ra ta…nhưng chỉ người bạn ấy biết được ta nghĩ gì…muốn gì…buồn gì…vui gì…mặc dù có đôi khi ta chưa kịp nói .

* Là người đầu tiên mà ta muốn được chia sẻ khi lòng ta tràn ngập niềm vui…hay khi lòng ta nặng trĩu những nỗi buồn…hoặc có đôi khi chỉ là những dự cảm mông lung…Là người ta mong tìm đến nhất khi ta đau khổ muốn hét lên…muốn khóc cho thật to…và sau khi được thổ lộ…được hét…được khóc với người bạn ấy…thì những muộn phiền ưu tư trong lòng ta cũng nguôi ngoai…và ta thấy nhẹ nhàng hơn .

* Là người luôn nói với ta những lời thật lòng nhất.

* Là người ta có thể hoàn toàn đặt trọn hết lòng tin tưởng…để có thể nói thật…nói hết những ý nghĩ của mình… kể cả những ” Mảnh khuất trong tâm hồn ” mà ta không dám bày tỏ trước đám đông…hay với bất kỳ một người nào khác…đôi khi kể cả những người thân .

* Là người ” Dám bộc lộ sự bất bình”…dám chê trách…chỉ trích hay thậm chí là chế diễu những khuyết điểm…những thiếu sót của ta…mà chẳng sợ ta phật lòng hay bực mình…để rồi sau đó bao giờ cũng giúp ta sửa đổi…cũng cho ta những lời khuyên chân thành nhất .

* Là người kiên nhẫn lắng nghe ta kể lể đủ điều…về những nỗi ấm ức..những buồn vui…những nỗi khát vọng trong cuộc sống hàng ngày…hoặc có đôi khi là những chuyện không đầu , không đuôi chẳng đâu vào đâu…mà không bao giờ nhìn đồng hồ hay tính toán thời gian …Là người thường lau mắt cho ta…và khuyên ta ” nếu cần hãy cứ khóc cho thật to…thật thỏa thích ” để rồi sau đó lại an ủi ta cho nỗi buồn tan biến và vơi theo những giọt nước mắt ấy .

* Là người lặng lẽ chắt chiu lo cho ta những niềm vui…cho ta nụ cười hạnh phúc…mà chẳng bao giờ kể công .

* Là người không bao giờ bỏ rơi ta…Dù có thể cách xa về thời gian, không gian nhưng tình bạn ấy vẫn mãi tồn tại trong trái tim mỗi người…

* Là người chiếm một vị trí không nhỏ trong trái tim ta…Và ta…dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng trân trọng , giữ gìn…không dễ dàng để đánh rơi mất họ.

2 / Người yêu


* Là người ta trao gửi những yêu thương…nhớ nhung da diết…Là người ta luôn khát khao được cận kề gần gũi cho dù là chỉ mới tạm biệt

* Là người cho ta những rung cảm…những niềm hạnh phúc…những sự cuồng nhiệt…những đam mê đến quên cả lối về…Là một người đôi khi khiến ta yêu đến độ ngốc nghếch…cuồng si…yêu đến mất cả lý trí…để chỉ biết có mỗi người mình yêu hiện diện trong trái tim nhỏ bé mà thôi

* Là người khi ta trao một ánh mắt…sẽ lập tức nhận lại ngay một tia nhìn chan chứa nồng ấm và nồng nàn tình yêu

* Là người mà ta có thể đi hàng ngàn cây số…chỉ để đem đến cho người mình yêu thương những niềm vui…đôi khi là rất nhỏ

* Là người khiến ta luôn muốn ” Làm mới mình “…để bất kỳ lúc nào cũng có thể đem đến cho người yêu những rung động…những cảm nhận mới mẻ…những bất ngờ thú vị…chỉ để đón nghe một lời khen…một tiếng cười…một lời thì thầm hạnh phúc .

* Là người ta không bao giờ nói thật…nói hết về mối tình đã qua…hay những người vẫn đeo đuổi ta trong hiện tại…đơn giản..chỉ vì ta sợ người ấy buồn

* Là người ta có thể thố lộ những rung cảm lãng mạn nhất về tình yêu mà không sợ người ấy cười ta là người đa tình , lãng mạn…vì lãng mạn là cảm xúc thăng hoa khi tình yêu đã vào độ nồng nàn .

* Là người rất sợ ta khóc…những giọt nuóc mắt của ta làm cho người ấy bối rối đến vụng về

* Là người mà ta luôn muốn hết lòng an ủi hay sẻ chia những tâm sự…hay những điều làm người ấy buồn lòng hay đau khổ… và đôi khi ta cứ cảm thấy như chính mình còn buồn hay đau khổ hơn cả người ấy nữa

* Là người dễ làm cho ta giận dỗi..dễ làm cho trái tim của ta bị thương tổn nhất…dù đôi khi chỉ là những lời nói vu vơ hay những biểu hiện vô tình…Là người mà ta có thể chấp nhận đau khổ để rời xa mãi mãi…để người ấy được hạnh phúc

* Khi yêu, ta thấy không ai tốt bụng hơn người mình yêu…Lúc buồn , bạn bè dành cho ta lời khuyên, còn người yêu thì dỗ dành, ôm ấp, an ủi, che chở… thật ấm áp.

** Chợt một ngày…!

Người yêu ngọt ngào rời bỏ ta ra đi…lạnh lùng như chưa hề gắn bó…Chia tay…đau khổ…buồn rầu…chới với… Ta chẳng còn lại gì ngoài sự mất mát…lúc ấy chỉ có bạn tri kỷ vẫn luôn ở bên ta…họ cho ta mượn một bờ vai ấm áp tình nghĩa để tựa…lẳng lặng nghe ta tâm sự cho vơi cơn sầu…cho ta một sự động viên, an ủi…và dù cho trời nắng hay mưa…ấm hay lạnh, bạn tri kỷ cũng luôn có mặt..cùng ta sánh bước…giúp ta vượt qua chông gai…đau khổ…

* Người nói tiếng yêu ta…nhưng có thể bỏ ta bất cứ lúc nào…nhưng bạn tri kỷ thì luôn cận kể và không bao giờ bỏ rơi ta

*** Cho nên trong cuộc sống…tìm được người mình yêu thương…tâm đầu ý hợp đã khó…Tìm được bạn tri kỷ còn khó hơn gấp ngàn lần…Mất người yêu…ta buồn…buồn lắm…nhưng dù có khó…ta vẫn còn có cơ hội gặp gỡ và tìm được một người yêu mới…chứ còn bạn tri kỷ một khi mất đi…ta sẽ đau hơn gấp ngàn lần và sẽ buồn…buồn cả một đời.


Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Quyền lực của VỢ

http://dantri.com.vn/c130/s130-528032/quyen-luc-cua-vo.htm



Tối nay trên tivi có chương trình truyền hình trực tiếp lễ tuyên dương các nữ doanh nhân kinh doanh giỏi. Vợ tôi là một trong số 4 nhân vật được chọn để giao lưu. “Anh thích thì đi dự, không thì thôi, em không ép”- nàng bảo tôi trong lúc trang điểm. Tôi nhìn vợ hồi lâu rồi lắc đầu: “Em cứ đi đi, anh ở nhà xem tivi cũng được”.

Chương trình bắt đầu lúc 20 giờ. Phần nghi thức tuyên dương cũng mất gần một tiếng đồng hồ. Chương trình đơn điệu đến nỗi tôi bắt đầu thấy buồn ngủ. Vừa định tắt tivi thì chợt nghe tiếng cô MC giới thiệu tên vợ mình. Nàng được mời lên đầu tiên.

Sau mấy lời mào đầu, người dẫn chương trình hỏi một câu quen thuộc đến nhàm chán: “Xin chị cho biết bí quyết nào giúp chị vừa kinh doanh giỏi; vừa làm tròn vai trò người vợ, người mẹ trong gia đình?”.

Tôi ngồi thẳng dậy, quan sát kỹ vợ mình. Hôm nay chương trình được truyền hình trực tiếp, nàng trang điểm kỹ nên trông trẻ hơn nhiều so với tuổi bốn mươi của mình. “Ông bà ta nói, đồng vợ đồng chồng, tát biển đông cũng cạn. Tôi may mắn có được người chồng hết lòng yêu quý vợ con. Anh ấy luôn chia sẻ với tôi mọi chuyện lớn nhỏ, trong ngoài. Tôi rất hài lòng về những gì mình đang có trong tay...”.

Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Tôi bỗng thấy cổ họng mình khô rát. Vợ tôi nói rằng cô ấy hài lòng vì những gì đang sở hữu trong tay. Như thế có nghĩa, nàng hài lòng cả về người chồng mà mới chiều nay, trong cuộc họp ở công ty, nàng đã hắt cả ly nước vào mặt giữa đám đông những nhân sự chủ chốt của công ty. Tôi chợt thấy tội nghiệp cho những khán giả đang ngồi trong trường quay kia và hàng triệu người đang ngồi trước màn ảnh nhỏ. Họ không biết mình đã bị lừa.

Trong cuộc họp chiều nay, vợ tôi, với cương vị là chủ tịch hội đồng quản trị đã yêu cầu phải đầu tư 30% nguồn vốn vào một công ty sản xuất nước giải khát. Tôi, trong vai trò người điều hành công ty đã phản đối quyết định này. Lý do là vì công ty nước giải khát ấy bị mang tai tiếng vì dính líu đến một bê bối tài chính, giám đốc công ty lại vừa lãnh án vì tội đánh bạc: “Tôi không đồng ý với ý kiến của chủ tịch hội đồng quản trị.  Đầu tư vào đấy là mạo hiểm...”. Nhưng vợ tôi vẫn khăng khăng: “Người khác không dám đầu tư mà mình dám thì mới dễ thành công. Tôi đã quyết định rồi, đừng ai có ý kiến gì nữa”. Tôi không giữ được bình tĩnh: “Nếu vậy tôi xin từ chức”.

Vừa dứt lời thì tôi đã hứng trọn cả tách nước trà vào người...

Nhớ những ngày hai vợ chồng mới lập công ty. Vốn ít, không có người, vợ chồng chia nhau, người làm giám đốc, người phó. Bao giờ tôi cũng nhường vợ. Sau này, khi công ty ăn nên làm ra, phát hành thêm vốn điều lệ, vợ tôi “nhường” chức giám đốc cho chồng để ngồi vào chiếc ghế chủ tịch hội đồng quản trị. Cũng từ đó, chuyện lớn nhỏ gì, cô ấy quyết mới được làm. Bằng không thì đừng hòng...

Thời gian đầu, vợ tôi còn nhường nhịn chồng. Có việc gì không vừa ý thì gọi ra trao đổi riêng hoặc về nhà mới nói. Nhưng khoảng 3 năm trở lại đây, khi công việc làm ăn ngày càng khó khăn, vợ tôi bỗng trở thành một người khác hẳn. Người vợ dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, từ tốn mà tôi quen từ ngày còn ngồi trên ghế trường cấp 3 đã biến mất. Thay vào đó là một bà chủ tịch hội đồng quản trị lạnh lùng, độc đoán. Bà có thể chửi chồng mình là “đầu óc như bã đậu” trước mặt nhân viên và có thể ném bất cứ thứ gì vào mặt chồng khi có điều phật ý...

“Có phải vì em nghĩ anh là cấp dưới của em nên mới suy nghĩ và hành động như vậy không?”. Có lần tôi đã hỏi thẳng vợ. Nàng trố mắt: “Anh nói sao, em không hiểu?”. Tôi kể lại những chuyện xích mích của hai vợ chồng. Chuyện không đáng nhưng bao giờ cũng kết thúc thật nặng nề. Khi nghe tôi nói vậy, nàng chỉ nhún vai: “Tính em vốn thế, ai biểu anh cưới làm gì?”.

... Buổi giao lưu đã đến phần kết. Nhà tổ chức, nhà tài trợ, khán giả lên tặng hoa cho những người phụ nữ vừa được tán dương như những nàng tiên dịu hiền. Bất giác tôi nhìn những người phụ nữ còn lại. Biết đâu, khi ở nhà, họ cũng lớn tiếng chửi mắng và hắt cả tô canh nóng vào mặt chồng trong bữa cơm... Tôi bỗng thấy ngán ngẩm đến tột cùng khi nghĩ rằng, phía sau vầng hào quang ấy là những gì trần trụi, thô thiển mà rất ít người thấy được...

“Sao ba ngủ ở đây?”- tiếng con gái khiến tôi giật mình. “Con về rồi à? Ba xem tivi rồi ngủ quên...”. Cô con gái 16 tuổi của tôi ngồi xuống bên cạnh ôm lấy cánh tay cha: “Ba buồn phải không? Con để ý thấy gần đây ba rất ít cười”. Tôi nắm lấy tay con xiết nhẹ: “Không có gì đâu con. Chỉ tại công ty có nhiều việc quá nên ba lo đấy mà”.

Con bé nhìn xoáy vào mắt tôi: “Ba mẹ đừng ly dị nghen. Con thấy dạo này, ba mẹ của bạn con ly dị nhiều lắm. Con sợ...”. Tôi xoa đầu con: “Ba mẹ vẫn bình thường. Gia đình chúng ta là gia đình kiểu mẫu mà... Thôi, con đi ngủ đi”.

Còn lại một mình, tôi bỗng thấy đau nhói trong lòng khi nhớ đến những lời con vừa nói. Chẳng lẽ giữ vững một gia đình khó thế sao?

Tôi quyết định xin nghỉ việc. Đặt lá đơn lên bàn vợ rồi đi về phòng riêng. Những gì cần nói, tôi đã nói. Có thể vợ tôi sẽ không bằng lòng. Nhưng nếu không sớm dứt bỏ thì mãi mãi những mâu thuẫn giữa hai vợ chồng sẽ không thể nào hóa giải được một khi vợ tôi đã lẫn lộn chuyện ở công ty với chuyện gia đình.

Trong hai phương án xấu nhất, tôi đã chọn phương án ít xấu hơn. Bởi viết đơn từ chức dễ hơn là phải viết đơn ly hôn trong lúc này...
Chưa bao giờ tôi thấy mất tự tin như thế. Chẳng biết rồi đây, tôi có giữ được cuộc hôn nhân của mình hay không.


Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Phỏng vấn chàng “phi công trẻ”

http://dantri.com.vn/c130/s130-525474/phong-van-chang-phi-cong-tre.htm

Anh là chàng trai trẻ, lấy được vợ già. Khác với mọi người thường xịu mặt khi nghe danh “phi công”, anh lại vui vẻ và có ý tự hào.


Chào anh! Biệt danh phi công của anh đã được “gắn” lâu chưa? Anh có thể cho biết lý do vì sao không?

Tôi bắt đầu được gọi là phi công từ lúc tôi lấy vợ. Vợ tôi hơn tuổi tôi nên mọi người gọi tôi là phi công còn cô ấy là máy bay.

Kể ra đây cũng là một câu chuyện hơi khó chia sẻ theo kiểu phi công trẻ lái máy bay… Anh có cảm thấy có điều gì đó không bình thường?

Cái gì trong tự nhiên mà không bình thường, vô lý đã bị đào thải rồi. Bản thân tôi, tôi rất tự hào với việc “lái được máy bay”.

Lịch sử loài người, những người lái máy bay thường rất ít, phải là những người đặc biệt và thực sự may mắn. Ở xã hội phát triển như các nước phương Tây, Mỹ, Nhật, Hàn… những người giàu cùng lắm được lái xe ô tô chứ làm gì có mấy người có máy bay? Giả sử mấy ông tỷ phú có máy bay riêng thì cũng toàn… thuê người lái chứ có lái được đâu.
Việc có một chiếc máy bay, dù già thì vẫn sang hơn ô tô. Mà nhất là trong tình trạng giao thông hỗn loạn như Việt Nam, đi máy bay là sướng nhất rồi.

Thời nào cũng hiếm “máy bay” thật. Tuy nhiên, việc lấy một cô vợ vẫn khác lấy một bà vợ chứ?

Ô hay, lấy người này rõ là khác với người kia. Tôi nói thật, bà đâu chẳng biết, nhưng tất cả những ông lấy vợ rồi được dăm bữa nửa tháng đều gọi vợ là… bà hết. Nên các bà đừng tự hào “tôi lấy chồng với tư cách là cô!”.

Thôi được rồi! Lại nói về vợ anh, anh nói lái máy bay là sang trọng, là may mắn, là hạnh phúc… Vậy anh có thể chứng minh được điều đó cho những cặp vợ chồng khác “sáng mắt, sáng lòng” được không?

Vợ tôi tuy lớn tuổi hơn tôi nhưng cô ấy có một vẻ đẹp, sức hấp dẫn cực kỳ đằm thắm chứ không sồn sồn như các bà cùng lứa tuổi. Mấy cậu trẻ lấy được vợ hơn tuổi là may vì cô ấy vừa quán xuyến được mọi công việc một cách nhẹ nhàng, lại tâm lý và chiều chồng.
Mấy anh bạn thân của tôi, lấy vợ trẻ thật khủng khiếp. Vì trẻ hơn nên các cô vợ ra sức làm nũng. Cái trò làm nũng, giận dỗi, coi chồng “dưới cơ” và là của riêng chỉ lúc yêu đàn ông mới chấp nhận mắt nhắm, mắt mở thôi. Còn lấy về rồi tình thế nó khác. Nhõng nhẽo nhiều làm đàn ông ớn hết cả người.

Hơn nữa các cô vợ trẻ thường chưa từng trải, kém bản lĩnh, cái gì cũng đổ lỗi cho chồng, cái gì cũng vác chồng ra than vãn, khóc lóc và rất ít khi biết nhận lỗi. Nói chung là không bao giờ có thể đối thoại với các cô vợ này một cách hòa bình quá lâu. Nếu cứ thế nó thành nhạt dần tình cảm vợ chồng. Chính vì thế hôn nhân mới trở nên nhàm chán và như địa ngục trần gian.

Người được coi là máy bay thường đã đạt được đẳng cấp rồi. Tất nhiên, tôi không nói đến những bà cô không thể lấy chồng được. Những người như vợ tôi thường là đã có thành quả công việc nhất định, có quan hệ xã hội tốt nên tự chủ, biết nhường nhịn và biết cách đối nhân xử thế. Đối với cô ấy, tôi vừa có cảm giác yêu, kính nể, và gần gũi. Chúng tôi rất khó cãi nhau. Việc tôi trở thành một người đàn ông có trách nhiệm hơn, sống tình cảm hơn, ít vô tâm hơn cũng nhờ “máy bay” nhà tôi.

Nghe chuyện anh kể cũng thú vị. Nhưng đàn ông thì khó chấp nhận kém người phụ nữ là bạn đời của mình lắm. Anh chấp nhận việc đó như thế nào?

Tôi chẳng việc gì phải chấp nhận hết. Cái gì đến tự nhiên nó sẽ đến. Cuộc sống vợ chồng cũng thế. Người ta có thể mạnh điểm này và yếu điểm kia, dù sống hết đời vẫn thế. Nên mỗi người phải trợ giúp nhau trong cuộc sống.

Còn việc không chịu thua kém vợ, đó cũng là sự thể hiện lòng tự trọng của một người đàn ông. Tuy nhiên đa số các ông quá đáng và cổ hủ. Người ta hơn mình là do người ta nỗ lực cố gắng chứ có phải người ta dùng thủ đoạn mà dìm mình xuống đâu.

Chúng ta phải có cái nhìn thật công bằng. Đàn ông cố gắng khẳng định trong sự nghiệp và bản lĩnh trong cuộc sống thường dễ dàng hơn phụ nữ. Để đạt được thành quả như một người đàn ông, người phụ nữ nào đó sẽ phải nỗ lực ghê gớm và vô cùng dũng cảm. Tôi thấy những người đàn ông phủ nhận sự cố gắng, nỗ lực của vợ, không biết chia sẻ và động viên vợ là những người ích kỷ, không đáng mặt là đàn ông.

Tôi tự hào vì vợ tôi thành công. Đó cũng là động lực để tôi vươn tới. Nếu tôi muốn hơn cô ấy, không còn cách nào khác là phải cố gắng thôi.

Đó có phải là một cuộc đua trong gia đình để giúp gia đình hạnh phúc hơn?

Không có cuộc đua nào trong gia đình hết. Đó là cuộc đua hoàn thiện bản thân mình. Tôi nói từ đầu rằng tôi may mắn vì được lái máy bay. Nếu không phải vợ tôi là một máy bay hạng sang (nhiều người nói là máy bay bà già) thì tôi sẽ không bao giờ có được những nhận thức về gia đình như thế này. Tôi cũng không bao giờ có được ý thức tôn trọng phụ nữ. Họ thật vĩ đại.

Chỉ tính riêng việc phụ nữ sắp xếp nhà cửa gọn gàng, chăm sóc chồng, con, đối nội thật tốt là đã hoàn thành sứ mệnh của họ. Nhưng họ lại thêm cái “tròng” công việc thắt lên cổ nữa. Vậy mà họ vẫn việc nào ra việc ấy. Đối với tôi, phụ nữ có sức mạnh bằng hai lần đàn ông…

Anh khéo nắn bắt tâm lý các bà vợ quá! Nhưng một người phụ nữ có quá trình phát triển, rồi các cô trẻ cũng thành “máy bay”. Sao anh không lấy một cô trẻ để đến lúc cô ấy “chín” là vừa?

Cũng có thể. Nhưng tôi sợ chẳng may, đến cái tuổi cần phải chín, cô ấy lại… nẫu thì cũng khốn khổ cho cả hai. Cuộc sống gia đình với những va vấp, trải nghiệm mới không ai dám chắc là mình sẽ đi về hướng nào. Biết đâu tôi lấy một cô vợ trẻ, tôi sẽ hại cô ấy không thể “chín” được mà trở thành “nẫu”.

Tôi không dám chắc đứng trước hoàn cảnh, lúc nào tôi cũng là người tốt, bản lĩnh và bao dung. Nếu không có người như vợ tôi bây giờ đi cùng trên con đường đời, có lẽ bây giờ tôi chị lại nhắm tôi vào người đàn ông gia trưởng chứ chẳng phải một phi công trẻ đầy tương lai nữa!

Vâng! Tôi thấy thực sự anh đang có một gia đình hạnh phúc và có một tương lai thật tốt đẹp. Chúc gia đình anh mãi hạnh phúc như thế! Cảm ơn anh!