Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Bi hài những mối tình mai mối

http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/53084/bi-hai-nhung-moi-tinh-mai-moi.html


Chuyện tình yêu vốn đã khó nói với trăm bề lắt léo, những tưởng nhờ ông mai bà mối sẽ giúp mọi chuyện suôn sẻ hơn nhưng ai dè sự se duyên này khiến không ít cặp đã nên vợ nên chồng ở trong tình huống dở cười dở khóc. 

Nam (SN 1972, Hà Tây cũ) sau khi học xong lớp 12 ở trường làng, thi đại học trượt anh khăn đùm khắn gói vào Sài Gòn học nghề với mong muốn về làng mở một hiệu sửa chữa xe máy. Khi học xong, ông chủ nơi anh học lại nhận anh vào làm với mức lương mơ ước. Nam đành tạm quên mơ ước ngày nào và hăng say với công việc đã chọn. Cứ thế, thời gian trôi đi, hăng say công việc quá, anh cũng quên luôn cả việc lấy vợ. 

Vì là con trưởng trong nhà, “đàn anh” mà chưa yên bề gia thất thì “đàn em” chớ có qua mặt. Bởi thế, bố mẹ họ hàng mới nhờ người mai mối tìm cho anh một cô vợ ưng ý. Một lần, trong khi từ Sài Gòn về quê ăn Tết, bà mối tên Mai ở cùng làng đã ngỏ ý mai mối cho Nam một cô kém anh đúng một giáp. Theo bà mối, Huyền là một cô gái tốt, ở làng bên, vốn là con nhà nông thuần túy, rất chịu thương chịu khó và cũng đang rất muốn lấy chồng. Vốn tính nhút nhát, không giao tiếp rộng cũng chẳng chơi với cô bạn gái nào, nghe lời bà mối cùng sự vun vào của gia đình, 20 ngày sau Nam làm đám cưới với Huyền.

Sau đám cưới, hai vợ chồng Nam vào Sài Gòn lập nghiệp, Nam vẫn làm chỗ cũ còn Huyền ở nhà chờ cơ hội xin việc làm thêm. Thời gian đó, cứ đi làm thì thôi, chiều về, Nam thường tranh thủ đi tìm việc cho vợ. Và lúc này, Nam phát hiện ra, vợ mình cũng chẳng “hay lam hay làm” chịu thương chịu khó như bà mối nói. Bảo làm gì vợ Nam cũng từ chối khéo không hợp, không quen đường đi lối lại trong Sài Gòn… và chỉ thích ở nhà. 

Dần dần, đứa con đầu lòng ra đời, khi con được 1 tuổi, kinh tế hai vợ chồng càng khó khăn nhưng nhất định Huyền cũng không chịu đi làm. Chỉ biết ở nhà bế con và ngồi lê chuyện hàng xóm, việc nhà cũng không mó tay, mặc cho Nam đi làm về lại lao vào bếp. Nhiều lúc, Nam muốn bỏ vợ cho xong vì anh không thể chiều nổi cái thói lười biếng của vợ nhưng nghĩ thương con, anh đành nín nhịn. Rồi đứa con trai thứ hai ra đời vẫn chỉ có mình anh đi làm. Tết năm ngoái, vợ chồng Nam ra Bắc thăm bố mẹ và gặp lại bà mối ngày xưa. Nhìn thấy vợ chồng Nam vui vẻ, có “đủ nếp đủ tẻ” liền cười hớn hở vỗ vai Nam và nói: “Đấy thấy bác mát tay chưa cháu!”. Nam lúc đó chỉ nở nụ cười gượng gạo, chưa bao giờ Nam thấy bà mối vô duyên đến thế.

Ảnh minh hoạ (Nguồn: getty)

Trường hợp của Thắm (Quảng Bị, Chương Mỹ, Hà Tây cũ) cũng bi hài không kém. Thắm bán hàng lặt vặt trong căngtin của một trường cấp 2 ở Hà Nội. Trường này đa phần là con nhà khá giả nên việc bán hàng của Thắm khá đắt hàng. Mỗi tháng, Thăm thu nhập ngót chục triệu đồng. Với người mới học hết lớp 12 như Thắm thu nhập như vậy quả là niềm mơ ước của nhiều người. Cứ thế, mải mê công việc Thắm quên luôn việc “con gái có thì” và giật mình khi mình đã 30 tuổi. 
Nhờ mai mối, Thắm kết bạn với Trung (công nhân công ty cơ khí tại Hà Nội, trú ở Từ Liêm). Ông "mai" không tiếc lời khen Trung, gia đình khá giả, đất đai thẳng cánh cò bay, Thắm mà lấy được Trung quả là thật may lắm, “trâu chậm uống nước trong”... 
Bùi tại lại ưng con mắt, nghĩ tới thời điểm này cũng chả có cơ hội “kén cá chọn canh” đám cưới của Thắm với Trung cũng nhanh chóng được diễn ra. Chỉ tiếc là, sau nửa năm chung sống, Thắm đã phát hiện ra nhiều điểm không thể dung hoà được với chồng. Thêm vào đó, bố mẹ Trung mặc dù sống chung nhà nhưng họ đã ly thân, suốt ngày cãi vã và lôi Thắm vào cuộc để phân xử ai đúng ai sai. Hai ông anh chồng và một cậu em chồng chả hiểu vì lý do gì mà toàn hơn 30 đều chưa vợ con gì. Đi làm vất vả, về nhà phục vụ bằng ấy người khiến nhiều lúc Thắm muốn buông xuôi, thà ở vậy cho đỡ mệt thân nhưng vì sinh linh bé bỏng trong bụng, Thắm đành cắn răng chịu đựng hy vọng tương lai tốt đẹp hơn.

Tình cờ có lần về quê, Thắm gặp lại ông mai ngày nào. Kìm nén bao nhiêu lâu, giờ Thắm mới có dịp xả, và nói với ông mai “mát tay” từ giờ đừng đi “gieo hoạ” cho người khác nữa. Ông mai ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì nhưng thấy thái độ của Thắm như vậy, ông đành bước đi nhanh chóng.

Hạnh phúc là cả một quá trình tích luỹ chứ không thể ngày một ngày hai. Việc nhận lời kết hôn chóng vánh, chưa có sự tìm hiểu kỹ càng thì dù là mai mối hay duyên “trời định” thì cũng có một kết cục đáng buồn.

Chi Chi

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Những sai lầm của phụ nữ đẩy đàn ông ra xa

http://dantri.com.vn/c130/s130-527074/nhung-sai-lam-cua-phu-nu-day-dan-ong-ra-xa.htm



Bạn hay thắc mắc không hiểu sao chẳng chàng nào ở lại lâu bên mình dù mình cũng xinh đẹp, giỏi giang đấy chứ? Có thể nguyên nhân là do bạn mắc những lỗi sau:
 
Khi chàng cần là có mặt

Đây là một sai lầm rất lớn. Tất nhiên việc bạn ở bên cạnh khi chàng cần như lúc chàng buồn, chàng gặp chuyện không hay... là cần thiết nhưng nếu lúc nào chàng gọi bạn đi chơi bạn cũng đều gật đầu thì đó không bao giờ là điều tốt. Bởi như thế bạn sẽ khiến chàng không cảm thấy quý trọng khi có bạn. Chàng sẽ nghĩ dù mình có đối xử tệ thế nào, bạn sẽ vẫn luôn bám theo chàng. Và tệ nhất là điều này có thể dẫn đến việc chàng sẽ từ chỗ yêu bạn chuyển sang lợi dụng bạn.

Do đó, ngay cả khi bạn không có ai theo đuổi (trong giai đoạn cưa cẩm) hay không bận việc gì (trong thời gian đang yêu), cũng đừng bao giờ xuất hiện ngay khi chàng cần. Hãy tìm lý do chính đáng để thỉnh thoảng từ chối khi chàng đòi gặp nhé.

Mơ mộng, thiếu thực tế

Một chút lãng mạn là tốt nhưng quá mơ mộng, thiếu thực tế thì đàn ông không thích bởi họ cho đó là dấu hiệu của sự thiếu chín chắn. Nhìn mọi việc với con mắt thực tế như bản chất vốn có của nó và không mơ mộng đến những thứ viển vông, bạn sẽ được đàn ông đánh giá cao.

Thật thà "khai báo" mọi thứ liên quan đến bạn khi mới quen

Thật thà là đức tính tốt nhưng nếu không đúng lúc, đúng chỗ lại có thể gây ra hậu quả khó lường. Việc nói thật, nói hết về mình trong buổi hẹn đầu tiên, kể cả những điều không tốt không phải là ý hay đâu bạn nhé. Hãy chọn lọc những gì vô hại để nói trước, còn những gì có mức độ nghiêm trọng cao hơn, bạn nên chọn thời điểm thích hợp để tiết lộ từ từ. Trên thực tế, chính những phụ nữ không quá cởi mở về bản thân lại khiến đàn ông thấy hấp dẫn đấy. Sự bí ẩn là yếu tố tạo ra sự quyến rũ mà.

Dễ tin người

Có thể bạn cho rằng dễ tin người là một đức tính thể hiện bạn ngây thơ, trong sáng. Nhưng đàn ông không nghĩ vậy. Theo họ, những cô gái như vậy là mối lo khi cưới về, bởi các chàng luôn phải lo lắng để các nàng không bị sa ngã, không bị lừa gạt. Do đó, hãy cho chàng thấy mình là cô gái không phải là sành sỏi nhưng cũng đủ khôn ngoan để không dễ tin những lời nói bóng bẩy.

Chờ chàng chủ động

Suy nghĩ cho rằng đàn ông phải chủ động đã không còn đúng trong thời đại ngày nay. Nghiên cứu gần đây cho thấy đàn ông cảm thấy bị hấp dẫn trước những phụ nữ biết chủ động trong mối quan hệ. Sự chủ động ở đây không đồng nghĩa với vồ vập mà là bạn khéo léo đưa ra những tín hiệu "đèn xanh" để các chàng "xông tới".

Quá nữ tính

Đàn ông không thích phụ nữ lúc nào cũng bị ám ảnh về vẻ ngoài hay cân nặng. Đàn ông thích những phụ nữ tạo ra cảm giác thoải mái khi họ ở bên. Phản ứng thái quá với hầu hết mọi việc, kêu ca không ngừng sẽ khiến chàng cảm thấy bạn là cơn ác mộng.

Quá ăn diện

Đàn ông đánh giá cao phụ nữ biết làm đẹp nhưng phụ nữ quá ăn diện thì ngược lại. Đừng ăn mặc quá điệu đà khi hẹn hò với chàng bởi như thế bạn có thể khiến chàng thấy xấu hổ khi đi bên cạnh. Trang điểm vừa phải, ăn mặc trang nhã là điều bạn nên làm.

Có những cử chỉ thân mật quá sớm

Sự thân mật là cần thiết nhưng nên từ từ thôi. Nếu vội vã, bạn có thể khiến chàng hiểu nhầm, hiểu sai về bạn. Đàn ông thích phụ nữ biết cư xử đúng mực và hơi khó tán một chút. Do đó, bạn nhớ phải dành thời gian để tìm hiểu chàng ở mức vừa đủ trước khi quyết định có cử chỉ thân mật nhé!


Thật ra em cũng muốn lấy chồng!

http://dantri.com.vn/c130/s130-531806/that-ra-em-cung-muon-lay-chong.htm



"... Cần một bờ vai để dựa vào lúc ấy lắm nhưng không có mà nếu có đi nữa thì biết tìm đâu bây giờ. Tuổi em giờ cũng đã ngoài 30. Cái gì cũng đủ đầy cả rồi, chỉ một bờ vai thôi, là còn thiếu...".
Vì tự do muôn năm, độc thân muôn năm, mấy đứa em rạng rỡ cụng ly trong tiếng nhạc ồn ào và cùng nhìn nhau cười mãn nguyện sau câu chuyện kể của một cô bạn trong nhóm. Chẳng là nàng mới bỏ bom một anh chàng khiến cho chàng phải ngẩn ngơ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Chàng thì tốt thôi, thậm chí còn đẹp trai, nhưng phải mỗi cái rụt rè quá. Mà đàn ông rụt rè thì còn nên cơm cháo gì, làm sao mà vợ con được nhờ. Và rồi cô nàng quay về với nhóm những người bạn độc thân, để nhấm nháp hương vị của người phụ nữ độc lập, nhưng chưa hẳn đã là hạnh phúc.

Nhóm em chỉ có vài người: Một cô người mẫu kiêm diễn viên điện ảnh đang nổi như cồn; một cô giám đốc tài chính của một tập đoàn lớn; một nhà thiết kế thời trang mà sở thích chính là rong ruổi đó đây; một cô quản lý truyền thông của một nhãn hàng và em, một giám đốc ngành hàng của tập đoàn nước ngoài.

Thu nhập cả nhóm có người thế này, có người thế kia nhưng tối thiểu bọn em cũng bỏ túi dăm ngàn đô mỗi tháng. Và tự chúng em ý thức được một điều, thu nhập ấy, là mơ ước của khối người, nhất là trong thời buổi mà ai cũng mở miệng ra là nhắc đến hai từ khủng hoảng.

Mỗi tuần nhóm cứ tụ tập đều đều như vậy. Ăn tối với nhau, chỗ nào cũng được, miễn là ngon không phân biệt sang hèn, trò chuyện về những gì mới xảy ra, những “quả giai” mới bắt gặp và cùng cười òa với nhau nếu như “tay đấy có vẻ ngộ nghĩnh nhỉ”. Rồi cuối tuần bọn em nếu không ù đi đâu đó xa Sài Gòn thì cũng đàn đúm với nhau ở bar này một chút, phòng trà kia một tẹo. Gặp nhau là vui rồi, “vừa xả xì trét” vừa đỡ cô đơn.

Ai cũng nói sống như bọn em sướng, nhất là mấy đứa bạn học cũ nay đã bế bồng con cái. Chẳng phải bận tâm gì, không phải giận hờn, dỗi dằn chồng, chẳng phải nheo nhóc đèo bòng… cứ thế mà vui thôi, se sua quần là áo lượt, túi này giỏ kia, lũ chúng em lúc nào cũng lung linh trong mắt đám bạn bè hâm mộ.

Nhưng thật ra là em cô đơn lắm. Bước chân cuối cùng của ngày về với căn nhà nhỏ cũng chỉ mình em mà thôi. Rồi tắm, rồi tẩy trang, rồi ngủ vùi cho qua hết ngày để ngày mai lại sống trong một nhịp sống như cũ. Cần một bờ vai để dựa vào lúc ấy lắm nhưng không có mà nếu có đi nữa thì biết tìm đâu bây giờ. Tuổi em giờ cũng đã ngoài 30. Cái gì cũng đủ đầy cả rồi, chỉ một bờ vai thôi, là còn thiếu.

Thật ra là em muốn lấy chồng lắm, muốn giã từ cái nhóm bạn “độc thân muôn năm” kia lắm rồi nhưng biết lấy ai bây giờ. Em không cần chồng giàu, cũng không cần chồng phải đẹp trai quá. Giàu thì để làm gì khi em cũng có tiền và em kiếm ra rất nhiều tiền? Đẹp trai ư, nhiều khi chỉ là cái mã bên ngoài mà thôi. Mà nó đẹp giai thì nó đi “vớt” khối con khác hoặc bị khối con khác “vớt”. Chẳng lẽ lấy nó về rồi em cứ nằm nhà mà đợi cái đẹp giai ấy đi chơi với gái khác. Còn khuya nhé…

Em chỉ cần một người hiểu em, tâm hồn một chút, sâu sắc một chút để sau này có con, con em còn được nhờ phúc cha nó mà lớn lên cho ra dáng con người. Bây giờ mà em rước một thằng nói một câu nửa năm sau mới hiểu về nhà, chắc nhà em gặp thảm họa quá. Biết ăn nói sao với gia đình, với họ mạc khi cả họ nhìn vào em như người con gái thành đạt nhất, như tấm gương cho một lũ các em con cô, con cậu, con chú, con dì, phải noi theo. Mà quả chồng sâu sắc thế, sao dạo này hiếm quá.

Em cũng cởi mở lắm với những hẹn hò. Đấy là em tự cho em cơ hội đó thôi chứ đâu phải em cho ai cơ hội đâu nào. Nhưng cuối cùng em gặp toàn tào lao xí muội. Có người gặp em ngay lần đầu đã ngỏ ý ong bướm như kiểu họ hình dung rằng “cô độc thân, cô thành đạt, cô không cần chồng, cô chỉ cần chơi thôi”. Tất nhiên là giải tán, tất nhiên là không có lần “hạnh ngộ” thứ hai nào cả cho những thể loại ấy. Rồi có những người gặp em, họ viển vông như thể mình rất “nghệ sỹ”.

Ừ, nghệ sỹ tính thì cũng hay đấy nhưng mà nó chừng mực thôi, chứ cứ bay mãi trên cao thế em ngửa cổ lên sái hết cả xương sống. Mà cuộc sống vợ chồng nó thực tế lắm, nó còn lo toan chứ cứ “sỹ” mãi như chàng thì chắc em ôm thuyền lao ra biển lớn mất. Tất nhiên lại là giải tán, nhưng đôi khi gặp lại cho vui, như một người bạn, như một người để em giải khuây.

Cũng có những người gặp em chưa tìm hiểu gì đã đề nghị ngay chuyện cưới hỏi. Ừ thì biết còn cả cuộc sống phía trước để tìm hiểu nhưng cái gì mà cũng “bụp ký cái rụp” như thế thì mong manh lắm. Em đối diện với những con tính trong công việc nhiều rồi, chuyện chồng con em không muốn lên bàn tính theo kiểu “cưới nhau xong, anh sẽ làm cái này cái kia, xây nhà ở chỗ này chỗ nọ. Em hạn chế bớt công việc lại một chút cho nhàn”. Ơ kìa, em đã kịp rung động đâu mà anh lại cảm nhanh thế. Lại giải tán.

Những người em cần chỉ là bình thường thôi, công chức cũng được, kiếm ít tiền cũng được miễn sao ra dáng đàn ông. Như thằng bạn học cũ của em, nó hiền nhưng không lành, nó im ỉm nhưng khôn ngoan ra phết, nó điềm đạm nhưng cũng sẵn sàng xốc nổi một cách lãng mạn vì vợ nó. Đấy, những người đơn giản như thế ở đâu? Ở đâu?

Có đôi người mách em là chàng này chàng kia thích em nhưng ngại không dám đến vì “cô ấy xinh thế, giỏi giang nữa, lại giàu hơn mình nên mình ngại”. Sao lại thiếu hiểu biết và dũng cảm đến vậy? Cứ đến đi xem chết ai nào? Em là phận gái, không lẽ em nhảy xổ đến bên chàng mà thổ lộ “cứ thích em đi, cứ tấn công em đi”. Tại sao phải mặc cảm đến mức thiếu dũng khí thế cơ chứ?

Thật ra, em rất muốn lấy chồng nhưng em cứ phải gắn với cái hội độc thân là bởi vậy. Đôi khi, đêm nằm không ngủ được em lại ao ước. Ước gì em chẳng xinh quá, ước gì em không giỏi quá, ước gì em kiếm ít tiền thôi…

Theo Mỹ thuật và đời sống

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Một âm mưu cướp chồng

http://dantri.com.vn/c130/s130-542903/mot-am-muu-cuop-chong.htm



Những tin nhắn lạ liên tục xuất hiện trong điện thoại của Quỳnh. Không cố định giờ giấc, có thể là sáng sớm tinh mơ khi Quỳnh còn đang ngái ngủ, hay đang giờ làm việc, nghỉ trưa, hoặc lúc nửa đêm.
Số thuê bao là sim khuyến mại, đồng nghĩa với việc tìm kiếm chủ nhân của sim rác kiểu này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Những tin nhắn với lời lẽ tức tối, móc máy khiến chị thực sự bực bội. Quỳnh gọi lại thì đầu dây bên kia có tín hiệu đổ chuông, nhưng không nằm ngoài dự đoán của Quỳnh, người bí ẩn đó không nghe máy.

Ban đầu chỉ là những tin nhắn nhẹ nhàng có ý thăm dò: “Chị không cảm thấy cuộc sống gia đình đang bất ổn à?”, “Chị đang làm khổ người khác, chị có biết không?”. Quỳnh đôi lần đáp lại, nhưng đầu dây bên kia lại chơi trò im lặng và để câu hỏi của chị rơi vào khoảng không tối sẫm.

Ngày thứ tư Quỳnh tiếp tục nhận được những tin nhắn từ số thuê bao lạ. Chị than phiền với chồng. Đạo khuyên vợ bỏ ngoài tai những lời dèm pha vớ vẩn của thiên hạ. Vừa ôm ấp, dỗ dành chị, Đạo vừa thì thầm: “Chắc họ ghen tỵ với hạnh phúc của vợ chồng mình”, rồi cuốn chị vào những nụ hôn nồng nàn.

Có lẽ anh nói đúng. Cuộc sống của chị quá đẹp nếu không muốn nói là hoản hảo. Chẳng có bất cứ than phiền lo lắng nào kể từ khi về làm vợ anh. Bản thân Quỳnh cũng là một người dễ hài lòng và có suy nghĩ đơn giản. Mọi thứ đều được Quỳnh nhìn bằng con mắt vui vẻ, yêu đời, tràn ngập tình yêu bên người chồng hiền lành, tốt bụng và tuyệt đối chu đáo với vợ con.

Cuộc sống vợ chồng Quỳnh không có những phút cuồng nhiệt tạo nên sóng lớn trong cảm xúc cũng như trong nếp sống hàng ngày, nhưng mọi thứ êm đẹp, trơn tru, bình lặng kết thành chuỗi ngày dịu dàng, hạnh phúc.

Quan trọng, chị hài lòng với cuộc sống hiện tại. Đạo khuyên vợ thay đổi số điện thoại, tránh việc mua bực dọc vào người sau những tin nhắn khiếm nhã gửi tới. Thậm chí, Đạo mua tặng vợ chiếc điện thoại đời mới kèm một sim số đẹp.

Mọi sự vồn vã, lo lắng của anh được Quỳnh giải thích vì anh quá yêu và thương vợ, không muốn vợ mệt mỏi bởi những kẻ rỗi hơi, làm điều nhảm nhí. Nhưng số thuê bao cũ chị đã dùng được hơn chục năm, bạn bè, đồng nghiệp, đối tác đều quen với số điện thoại ấy, giờ bỏ đi phiền phức, quá rắc rối và khó khăn trong giao dịch, việc làm, chị tặc lưỡi: “Họ nhắn mãi sẽ chán. Kệ”. Chị thoáng cảm thấy chút lấn cấn ẩn sâu trong đôi mắt thăm thẳm của Đạo.

Quỳnh cứng đầu bao nhiêu, phía đầu máy bên kia cũng kiên quyết phá bĩnh, cứng cổ bấy nhiêu. Cho tới ngày thứ 8, một tin nhắn ngỡ ngàng được gửi vào số điện thoại của chị: “Cô hãy tránh xa anh Đạo. Anh ấy xứng đáng được sống hạnh phúc bên tôi”. Quỳnh lặng người đọc đi đọc lại tin nhắn, chị sợ mình nhìn nhầm. Những con chữ nhảy múa trước mắt, nhoè đi sau hàng nước mắt.

Quỳnh rời công sở sớm hơn thường lệ. Chị chẳng còn hồn vía nào cho đống công việc chất ngất trên bàn. Trở về nhà, Quỳnh thẫn thờ chờ đợi Đạo xuất hiện, chị muốn nghe một lời giải thích từ người chồng chị rất mực thương yêu.

Vẫn như thường lệ, tiếng cổng sắt cọt kẹt kêu lên, anh dắt xe máy vào nhà và không quên chạy tới bên vợ, đặt một nụ hôn ấm nóng lên má. Thái độ lạnh lùng của Quỳnh làm anh chột dạ, và khi chị đưa điện thoại cho chồng đọc tin nhắn trong hộp thư đến, mặt Đạo dần biến sắc, tái nhợt.

Miệng anh khô nứt nẻ như ruộng vào tháng hạn, lắp bắp không nói nên lời, luống cuống câu xin lỗi vợ. Quỳnh chờ đợi sự nổi giận, tức tối và phủ nhận của anh về tin nhắn kia nhưng anh đã xin lỗi, tức là đã thừa nhận tất cả.

Nước mắt chị cứ thế chảy tràn. Với một phụ nữ quá tự tin vào hạnh phúc gia đình như Quỳnh, chị không thể hình dung có một ngày người đàn ông chị yêu thương và yêu thương chị có thể phản bội trắng trợn.

Những nếp nhăn đau khổ, hối hận xô lại với nhau, trong tiếng nấc nghẹn. Đạo quỳ xuống dưới chân Quỳnh cầu xin sự tha thứ ở vợ. Anh kể, người phụ nữ ấy là đối tác của công ty anh.

Anh quen chị ta trong lần vào TPHCM công tác. Đau khổ góa chồng khi chưa kịp có mụn con, lòng người đàn bà tên Cẩm ấy tưởng như đã khép lại vĩnh viễn, nhưng kể từ khi gặp Đạo, chị ta nói chị ta như được hồi sinh và bừng lên những khát khao hạnh phúc gia đình.

Một phụ nữ thông minh, tài năng và đặc biệt quyến rũ bền bỉ chinh phục người đàn ông nổi tiếng chuẩn mực, khuôn phép như Đạo, đến chính anh rơi vào vòng tay tình ái của Cẩm vẫn không thể tin mình là một gã đàn ông phản bội vợ.

Những chuyến đi công tác TPHCM nhiều hơn chỉ khiến Quỳnh thêm thương Đạo. Thương anh vất vả vào Nam, ra Bắc liên miên, nào ngờ, những chuyến đi ấy giải quyết việc công ty thì ít mà để gặp gỡ, chăm sóc, bù đắp cho người tình bí ẩn trong kia thì nhiều.

Cho đến hôm nay, chị bàng hoàng nhận được lời đề nghị từ bỏ người đàn ông chị gọi là chồng, con chị gọi là ba để cho họ đến với nhau. Đạo kể, gần đây, anh và Cẩm có nảy sinh một trận cãi vã kịch liệt.

Ngay từ đầu, trước khi đến với nhau, Đạo đã thẳng thắn nói cho Cẩm hiểu giữa anh và cô ta không có tương lai. Anh không bao giờ bỏ vợ con để tới với một người đàn bà khác, dù Cẩm là một triệu phú giữa thành phố không ngủ nơi miền Nam nắng gió.

Cẩm đã chấp nhận tất cả những điều ấy. Nhưng một ngày, Cẩm cắn nát lời hứa, chị ta đòi một danh phận rõ ràng, đòi anh bỏ việc ở Hà Nội, chuyển vào Nam sinh sống và làm việc. Dĩ nhiên, Đạo không đồng thuận.

Trận cãi vã kết thúc bằng chuyến bay ra Bắc của anh và sự hậm hực, hằn học vằn lên trong đôi mắt rực lửa của người đàn bà đó. Người đàn bà quyết tâm giành Đạo khỏi tay Quỳnh và con gái chị, bắt đầu bằng những tin nhắn vô lối đó.

Không chấp nhận cú sốc đau đớn do Đạo gây nên, Quỳnh một mực đòi ly hôn. Mọi thứ chị đều có thể bỏ qua, có thể tha thứ nhưng riêng lòng tự trọng, chị không cho phép bất cứ ai giẫm đạp lên nó.

Hai bên nội ngoại một mực khuyên lơn nhưng Quỳnh không muốn nghe thêm bất cứ điều gì. Thứ chị muốn duy nhất lúc này là sự yên tĩnh và một bầu không khí yên ả.

Gửi con gái nhờ ông bà ngoại trông nom, một mình Quỳnh thuê một ngôi nhà nhỏ ở ven ngoại thành Hà Nội, ngày ngày gặm nhấm nỗi cô đơn và khước từ tất cả sự chăm sóc, chu cấp của Đạo.

Khó khăn bắt đầu xuất hiện khi nửa đêm, Quỳnh phải vào viện sau khi nghe cuộc điện thoại của mẹ thông báo bố chị phải nhập viện vì bị tai biến. Khoản lương ít ỏi cùng với hàng loạt vấn đề nảy sinh buộc phải chi tiêu một khoản lớn.

Quỳnh nhận thêm vị trí kế toán, sổ sách cho một vài công ty tư nhân, nhưng thu nhập chẳng thấm vào đâu so với khoản tiền viện phí ngày một lớn và còn có khả năng tăng thêm gấp nhiều lần trong đợt điều trị dài ngày ở đây.

Cậu em trai năm cuối đại học, Quỳnh không cho nó đi làm thêm phụ giúp gia đình, đúng đợt làm đồ án nhiều thứ cần dùng tới tiền. Rồi cô con gái ngấp nghé bước vào lớp 1.

Đủ thứ lo toan dồn cả lên đôi vai bé nhỏ của Quỳnh. Đạo đến thăm bố ốm, và lần nào Quỳnh cũng bỏ ra ngoài trong ánh nhìn ái ngại của mẹ và nỗi đau khổ trên gương mặt xanh xám của anh.

Ngày ngày, anh vẫn đều đặn đến thăm bố vợ nằm viện. Đạo giúp ông làm vệ sinh cá nhân, dọn dẹp đổ bô sau mỗi lần bố đại tiểu tiện. Biết mẹ vợ bị chứng đau lưng hành hạ, anh luôn giục Quỳnh đưa mẹ về nhà nghỉ ngơi, ở đây đã có anh lo liệu.

Không muốn dính dáng tới người chồng bội bạc, Quỳnh gắt gỏng đuổi anh ra khỏi phòng. Chị không muốn bất cứ hành động tử tế nào của Đạo có thể làm xao những ý chí của mình.

Trước phản ứng dữ dội của vợ, Đạo tới thăm nom hai cụ dè dặt hơn, hoặc cố tình tới khi Quỳnh không có mặt ở đó. Mấy cô bác ở bệnh viện khen ông bà tốt phước có được cậu con trai ngoan ngoãn, nhanh nhẹn, hoạt bát. Sau biết đó là con rể của hai cụ, họ nức nở khen tấm tắc nhiều ngày.

Sức khỏe của bố dần ổn định. Ông được bác sĩ cho phép về điều trị tại nhà. Tiền thuốc thang, viện phí Quỳnh đã vay mượn bạn bè đủ, song tới quầy thanh toán, họ thông báo đã có người thanh toán tất cả.

Đoán biết chỉ có chồng là người có khả năng thanh toán, Quỳnh tức tối tới tìm Đạo, mắng anh xa xả, chị không muốn nhận bất cứ sự thương hại nào từ người đàn ông phản bội. Đạo ngơ ngác không hiểu sự giận dữ của vợ bắt nguồn từ đâu, bởi chính anh cũng không biết ai là người thanh toán viện phí cho bố.

Người đàn bà tên Cẩm hẹn Quỳnh ở một quán cà phê khá yên tĩnh. Cẩm đã ra Hà Nội được hơn 1 tháng và âm thầm theo dõi nhịp sống của vợ chồng Quỳnh. Trước kia, Cẩm luôn tin chỉ cần Đạo từ bỏ Quỳnh để đến với cô, anh sẽ có được cuộc sống hạnh phúc, đầy đủ, nhưng những ngày ly thân vợ, Cẩm không thể tin người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, giàu ý chí lại trở nên mệt mỏi, chán chường và kiệt quệ đến thế.

Hóa ra, Quỳnh có ý nghĩa, vị trí đặc biệt, không thể thay thế trong cuộc sống của Đạo - điều Cẩm không bao giờ muốn chấp nhận là một giá trị thiêng liêng, không thể thay đổi hay xâm phạm.

Nhìn vào đôi mắt của Quỳnh, Cẩm tin cô vẫn còn tình yêu với chồng, chỉ thiếu một chút vị tha, bao dung để đón anh trở lại mái ấm ngày xưa mà thôi. Chị bảo, sau chuyện này, chị đã thức tỉnh. Bắt đầu tình yêu đã khó, bắt đầu tình yêu sau đổ vỡ, mất mát lại càng khó khăn, nhưng không phải vì thế mà cướp giật hạnh phúc của người khác. Cẩm đón chuyến bay vào TPHCM và hẹn không bao giờ tìm gặp lại phần ký ức đau thương của chính mình nữa.

Quỳnh trở về thăm bố mẹ đẻ, cô con gái nhỏ đang ôm ấp búp bê hồng dỗ dành, âu yếm. Chị vội vã đi chợ, nấu bữa cơm tối, không quên nhấc điện thoại gọi tới số thuê bao chị thuộc lòng hơn cả cơm ăn, thức uống.

Ở đầu dây bên kia, có một người đàn ông tên Đạo ngập tràn trong hạnh phúc, không quên vội vã dọn dẹp nhà cửa, đón vợ và con gái trở về sau những ngày mưa mù nặng nề.


Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Phương pháp Bảo dưỡng "con giống"...

Các bác sĩ cảnh báo chế độ ăn uống ảnh hưởng trực tiếp đến xác suất của những tinh binh khoẻ. Vì vậy, các quý ông đang muốn có em bé nên cân nhắc mỗi khi ăn, uống và hút thuốc lá.

Ngay từ thời điểm bắt đầu mong muốn được làm cha (lần một hoặc lần hai), bạn đã cần phải biết cách từ chối các món nhiều mỡ và gây nặng bụng. Trong cơ thể, lượng mỡ thừa càng cao khả năng tình dục càng giảm. Ngoài ra, tỷ lệ tinh trùng "đứt đuôi" ở họ cao hơn so với người gọn gàng rắn rỏi.

Có những người đàn ông dáng đẹp, to cao nhưng vẫn mặc cảm về số lượng tinh trùng bị đứt đuôi. Theo các bác sĩ, chỉ nhìn hình thức khoẻ đẹp bên ngoài không đủ, cần phải dùng máy để đo lượng mỡ thừa mới suy luận được về tỉ lệ "hạt lép hạt mẩy" của các ông.

- Một thông tin thú vị khác: Trong cơ thể người đàn ông, lượng mỡ thừa tỷ lệ thuận với hoóc môn nữ, các nét trên mặt những chàng béo bị mềm mại dần, giọng bị thanh hơn. Không phải vô tình mà chị em hay bị hấp dẫn bởi các chàng có khuôn mặt thô góc cạnh và giọng trầm ấm, thậm chí hơi khàn càng tốt. Còn các chàng có giọng the thé hãy cẩn thận vì có nguy cơ bị ế.

- Pho mát không tách béo, các loại bánh kẹo ngọt sắc là nguyên nhân gây giảm testosterone (hoóc môn nam), đồng nghĩa với giảm chất lượng tinh trùng.

Bên cạnh các chất béo, các nhà khoa học cho rằng, thức ăn công nghiệp, không khí ô nhiễm, phong cách sinh hoạt thất thường ảnh hưởng đến đường hô hấp và thành mạch của cơ thể đàn ông, dẫn đến giảm khả năng gây giống.

Ở một người thanh niên 20 tuổi khoẻ mạnh, tỷ lệ tinh trùng chất lượng là 100%, ở tuổi 40 còn 70%, sang tuổi 50 thì 3/4 số tinh trùng bị hỏng. Theo chu kỳ sinh học, đến 60 tuổi, tinh trùng của người đàn ông vẫn có tỉ lệ sống rất cao nhưng vì lối sinh hoạt thiếu hợp lý mà chúng ta tự co giảm khả năng truyền giống của mình.

- Vitmian C không trực tiếp sản xuất ra tinh trùng nhưng có tác dụng giúp chúng hoạt động tích cực hơn. Ở Mỹ, các nhà nghiên cứu đã thử nghiệm trên 2 nhóm đàn ông. Nhóm thứ nhất trong 2 tháng, mỗi người được uống 1.000 mg vitamin C một ngày; nhóm thứ 2 không uống viên nào.
Kết quả cho thấy, nhóm uống vitamin C có số lượng tinh trùng tăng 60%, khả năng "chạy khoẻ" của các tinh binh cũng cao hơn 30%, số lượng "chết yểu" giảm đáng kể, các bà vợ trong nhóm này thụ thai nhiều hơn hẳn so với nhóm không uống C.

Tất nhiên 1.000 mg vitamin C mỗi ngày là quá nhiều và không tốt đối với những người có tiền sử đau dạ dày hành tá tràng. Trên thực tế chỉ cần 200 mg mỗi ngày đã có hiệu quả với người sử dụng đều trong 3-4 tháng. Những người mong muốn làm bố cấp tốc có thể dùng liều 1.000 mg/ngày trong khoảng thời gian 2 tháng.

Các chuyên gia dinh dưỡng khuyên các ông bố tương lai nên ăn mỗi ngày 3 quả cam (mỗi quả có khoảng 70 mg axit ascobic). Với người nghiện thuốc lá, số quả cam cần phải tăng gấp đôi bởi khói thuốc tiêu huỷ mất 1/3 lượng vitamin C trong cơ thể họ.

Người mắc các bệnh tiền liệt tuyến nên điều trị bệnh song song với việc uống vitamin. Những người mong được làm bố cần lưu ý rượu mạnh, bia và rượu vang quá tải đều cản trở hoạt động tích cực của những "con giống".


Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

5 kiểu người không nên trút bầu tâm sự

http://vn.news.yahoo.com/5-ki%E1%BB%83u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-kh%C3%B4ng-n%C3%AAn-tr%C3%BAt-b%E1%BA%A7u-t%C3%A2m-202200671.html



Đôi khi giải thoát nỗi ấm ức trong bạn bằng cách nói chuyện với ai đó là một điều tuyệt vời. Tuy nhiên, đừng lựa chọn những người dưới đây để trải lòng nếu bạn không làm tổn thương người ấy và chính mình.

1. Người độc thân
Khi bạn chú ý lắng nghe lời khuyên của một người nào đó chứng tỏ họ có tầm quan trọng nhất định đối với bạn. Tuy nhiên, những người độc thân lại không phải là một nhà tư vấn tốt cho chuyện tình yêu của bạn. Họ thường dùng cái nhìn chủ quan của mình để phán xét câu chuyện theo chiều hướng bất cần và bản năng. Ngoài ra, một cô gái độc thân có tính cách yếu đuối dễ cảm thấy mủi lòng, tủi thân khi nghe ai đó kể về tình yêu.

2. Những người đã có gia đình
Thừa nhận rằng những người này có nhiều kinh nghiệm thực tế về kỹ năng giải quyết xung đột nhưng nếu bạn đang yêu thì đừng đem chuyện của mình kể cho họ. Có thể xảy ra hai chiều hướng:
1. Người ấy sẽ cho cái nhìn tiêu cực, thiếu niềm tin nếu cuộc hôn nhân hiện tại không tốt.
2. Người ấy sẽ nói về cuộc hôn nhân hạnh phúc bằng một thái độ tự cao như thể chỉ có tình yêu của họ là đẹp nhất. Điều này ít nhiều sẽ khiến bạn tự ti.


3. Kiểu người chỉ nói những điều bạn muốn nghe
Họ luôn muốn làm bạn hài lòng nên chỉ nói ra những điều bạn thích nghe và phần nhiều trong số đó có thể không phản ánh đúng sự thật. Nó cũng chẳng thể hiện được chính xác quan điểm của họ và vì thế, thậm chí còn khiến bạn lo lắng hơn.

4. Những người đào mỏ
Những người quan tâm đến tình hình tài chính của bạn hơn là những gì đang xảy ra với bạn là một đối tác tệ nhất để tâm sự. Vì thế, lời khuyên của các chuyên gia dành cho bạn là tuyệt đối không đem chuyện tình yêu ra   
nói với những người này. Họ sẽ chẳng mảy may quan tâm đâu.

5. Những người ưa chỉ trích
Tránh tiết lộ bất cứ chi tiết nào về đời sống tình cảm của bạn với những người bạn có tính thích chỉ trích. Câu cửa miệng của họ luôn là "Đấy, tớ đã bảo mà" và sau đó liên tiếp phán xét một cách không thiện chí về mối quan hệ của bạn. Cuối cùng, bạn rơi vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan", không biết phải làm gì tiếp theo.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Phỏng vấn người “chuyên” làm kẻ thứ ba

http://www.tin247.com/phong_van_nguoi_%E2%80%9Cchuyen%E2%80%9D_lam_ke_thu_ba-7-21863619.html



Đó là một phụ nữ không giống một người phụ nữ có kinh nghiệm tình trường và rất thích quyến rũ đàn ông. Chị ta có những quan điểm sống hơi khác với những phụ nữ bình thường khác.

 
Phỏng vấn người chuyên làm kẻ thứ ba

Chào chị! Rất nhiều người nói chị với thái độ không thiện cảm: Loại phụ nữ chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cảm giác của chị thế nào?

Đấy là mọi người nói tôi thế, tôi chưa bao giờ nghĩ thế. Dư luận mà.

Nhưng dư luận rất quan trọng. Có câu: trăm năm bia đá cũng mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ ...

Có ai sống được hết cả nghìn năm đâu. Tôi hỏi cô: có ai biết được khi mình chết sẽ như thế nào không? Và ngày mai các giá trị cuộc sống chắc gì đã như hôm nay. Mới hôm qua bao nhiêu người còn ầm ầm lên án việc chung sống trước hôn nhân, coi đó là việc đồi bại, giờ nhà nghỉ mọc lên như nấm, giới trẻ bây giờ sống thử như cơm bữa. Dư luận có dẹp được việc này không? Quan trọng là nhận thức của con người thôi.

Tôi không nhớ lắm một cuốn tiểu thuyết rất nổi tiếng của phương Tây rằng: Cả một xã hội lên án một cô gái điếm (họ gọi là ả) nhưng đa số đàn ông trong xã hội đó lại chết vì cô gái ấy. Tôi không lấy việc đó là niềm tự hào. Nhưng tôi khó có khả năng chung thủy với một người đàn ông và bị áp đặt những quy tắc của anh ta cả đời. Tôi muốn được yêu, được chiều.

Nhưng những người đàn ông đến với chị, có cả những người đàn ông đã có vợ và vợ họ rất đau khổ. Chị có quyền yêu nhưng có nhất thiết phải động đến hạnh phúc gia đình người khác không?

Ôi trời! Nếu tôi là một người phụ nữ chính chuyên, chắc tôi sẽ phải khóc hết nước mắt vì chồng mình nếu anh ta ngoại tình. Nhưng nếu có chuyện ngoại tình có nghĩa là hôn nhân của họ cần phải nhìn nhận lại. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

Tôi chưa bao giờ xúi giục đàn ông bỏ vợ nên mọi người không thể nói tôi là phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Mọi thứ có căn nguyên từ trước. Giống như cơm không ngon mà cứ bắt ăn ngày này qua ngày khác thì họ tìm thứ dễ ăn hơn.

Tôi biết, khi mình phát ngôn ra, vì tôi không chính chuyên, nên sẽ rất nhiều chị em chính chuyên muốn chửi rủa tôi. Nhưng tôi xác định điều đó từ trước và tôi cũng xác định việc đàn ông đến với mình, dù có nặng tình đến mấy họ cũng không thể bỏ gia đình họ được. Đó là cái giá cho cuộc sống của tôi. Ai đó muốn giữ gia đình của mình, hãy đừng làm mình nhàm chán. Đừng khai thác hết giá trị của mình để đàn ông lấy đi như vét cạn một kho tàng rồi bỏ đi.

Tôi quan niệm: giữ người giữ cái hồn của họ, không nên giữ thân xác và trách nhiệm của họ. Thân xác và trách nhiệm của họ ở bên mình là thứ họ tự nguyện chứ không phải thứ mà ta ép buộc bằng những sợi dây vô hình. Trong sân chơi của cuộc đời, sao chúng ta không sòng phẳng: Ai hay hơn sẽ giành được phần thưởng cao hơn? 

Nhưng dù sao, một người phụ nữ bình thường cũng không cần có nhiều người tình như thế. Bỏ qua những ý kiến về hư hay không hư, nếu xét về yếu tố truyền thống, chị có công nhận chị là mẫu phụ nữ lẳng lơ?

Lẳng lơ chết cũng ra ma, chính chuyên chết cũng khiêng ra ngoài đồng. Nếu nói tôi có nhiều người tình, bạn có số liệu bao nhiêu không? Hay hơn một là nhiều?

Tôi đã nói quan điểm từ đầu: Tôi không phải mẫu người phụ nữ cam chịu những vô lý của đàn ông. Tôi say mê họ trong một thời điểm, họ cũng vậy. Nhưng tôi không thích đến một lúc nào đó, người ta có óc sở hữu. Họ có thể mong muốn tôi như thế này hoặc như thế kia, theo ý họ. Tôi chỉ có thể là tôi.

Tôi hay cười với những người đàn ông, làm nũng một chút và đôi khi yếu đuối một chút. Chuyện có người tình người ta sẽ gán ghép vào chuyện giường chiếu, ai cũng nghĩ thế nên mọi người thường phát cuồng lên. Tôi không bình luận hay đi sâu vào việc này, đây là việc riêng.

Dù sao, nếu một người đàn ông khen tôi là xinh đẹp, hấp dẫn, tôi sẽ cảm ơn anh ta. Phụ nữ truyền thống sợ đàn ông khen, hoặc họ cũng có những nhu cầu muốn được khen, nhưng họ lại không dám công khai thể hiện như thế. Một người khác giới khen mình, tôi nghĩ, điều đầu tiên họ khen sẽ đánh giá vào yếu tố hấp dẫn giới. Sau đó mới đến yếu tố trí tuệ.

Như thế liệu có bền vững không khi chị đánh giá cao yếu tố hấp dẫn giới?

Ồ, thế bạn nghĩ hai giới gắn bó với nhau, yêu quý nhau vì cái gì thế? Nếu trí tuệ chỉ giải quyết đơn thuần những mảng kiến thức đúng sai thì không bao giờ ta có những cảm tình riêng. Một bài hát, không phải người nào nghe cũng thấy hay. 100 người thẩm định, đều là những người có trí tuệ, nhưng cách khen hay hoặc cách chê cũng khác nhau, tùy thuộc vào cảm tình của những người đó. Yếu tố hấp dẫn giới theo tôi là gia vị trong mối quan hệ nam, nữ. Người ta có thể nghĩ thoáng qua những ham muốn tình dục, nhưng đó chỉ là phần nhỏ.

Yếu tố hấp dẫn giới là thứ người ta nhìn thấy, cảm nhận đầu tiên. Lấy lí trí để chi phối cảm tính là những điều đến sau. Tôi không hiểu sao mọi người lại cố tình không công nhận điều này.

Nhưng trong cuộc sống, ngoài những quan điểm riêng, ngoài những mong muốn sống cho bản thân, người ta cũng phải tôn trọng những quan điểm, giá trị chung được nhiều người chấp nhận. Chị có thực sự thỏa mái khi một mình chị một quan điểm?

Tôi vẫn tôn trọng những giá trị chung. Những phạm trù đạo đức tôi cũng chưa phạm phải. Tất cả mọi người đều có những quan điểm riêng. Ở góc độ của tôi, tôi chịu trách nhiệm về cuộc sống của tôi và rất thoải mái với cuộc sống đó. Những người gặp tôi, làm việc với tôi, sống với tôi, những người đó chắc chắn sẽ yêu quý tôi. Cuộc đời chúng ta đôi khi để ý dư luận quá mà chắc gì những người xung quanh đã cảm thấy thoải mái về chúng ta. Nếu không sao các bà vợ mỗi ngày sống với chồng lại bị chồng lừa dối?

Cũng có những người không hài lòng với cách nhìn của tôi, nhưng đó không thể nâng thành phạm trù đạo đức để quy kết danh dự và phẩm giá của một con người.

Không phải ai cũng có điều kiện tiếp xúc với chị để có một cái nhìn đúng. Chị có cho rằng mình bị cô lập trong cuộc sống và chị đang chống trả cuộc sống bằng một thái độ thách thức?

Nếu tôi bị cô lập, tôi sẽ không có khái niệm bạn bè. Nếu tôi chống trả cuộc sống hay thách thức cuộc sống, tôi sẽ không có cuộc trò chuyện với bạn như thế này. Mấy tỷ con người trên toàn thế giới, bạn nghĩ xem, tôi phù hợp với bao nhiêu trong số đó? Bao nhiêu phần trăm trong số đó chấp nhận bạn? Bao nhiêu phần trăm trong số đó phản đối bạn? Bao nhiêu phần trăm trong số đó không quan tâm đến bạn? Đôi lúc, hình như chính bạn mới làm phức tạp hóa vấn đề của mình lên. Tôi nghĩ nó đơn giản: đa số mọi người không quan tâm đến mình, đến những nhu cầu tình cảm, riêng tư của mình mà thích soi mói vào những chuyện của người khác.

Thế còn những người đàn ông đi qua trong đời chị?

Họ đều là những người bạn rất tuyệt, cả những người làm tôi buồn nữa. Ở mỗi thời điểm khác nhau, cả họ, cả tôi đều có những ứng xử phù hợp trong cuộc sống. Tôi nghĩ rằng, dù thế nào chúng tôi cũng đã dành cho nhau những cảm giác tốt đẹp và luôn tôn trọng nhau.

Tôi không nói tôi ủng hộ cách sống của chị vì hiểu biết của tôi về con người của chị đến bây giờ vẫn còn quá ít. Một câu hỏi cuối cùng: điều gì chị trân trọng nhất?

Tình cảm con người!

Cảm ơn chị!

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Độc chiêu "hạ gục" bà sếp mê trai trẻ

http://tintuc.xalo.vn//00-1062905005/Doc_chieu_ha_guc_ba_sep_me_trai_tre.html


Anh Lâm về nhà với vẻ mặt rất phấn khởi. Anh liến thoắng kể cho chị Hà - vợ anh nghe về một sự lạ ở công ty anh, ấy là việc bà sếp chuyển công tác.
Nhìn bà sếp sắp đổ ra đi, nhân viên ai cũng mở cờ trong bụng, đặc biệt là cánh đàn ông, con trai. Anh cũng mừng lắm, vậy là từ giờ, anh không còn bị bà sếp hành hạ nữa. Chị Hà ra vẻ ngạc nhiên, nhưng thật ra, trong việc bà sếp chuyển công tác, có sự đóng góp phần lớn của chị.

Bà sếp “hám” trai trẻ
Anh Lâm là nhân viên kinh doanh của một công ty nước ngoài. Anh thường rất tự hào về công việc của mình, bởi theo lời anh, ở chỗ anh làm, ai ai cũng tài giỏi, cũng “đẳng cấp” cả. Anh rất hài hòng với công việc của mình, vừa đúng chuyên môn, vừa lương cao, lại chẳng đến nỗi vất vả lắm. Anh cũng là người rất tâm huyết với nghề. Không như những công chức khác thường trốn việc, cắt xén giờ làm, anh Lâm tỏ ra rất mẫn cán. Anh đi làm từ sáng sớm và chỉ trở về nhà sau 6h tối. Vậy mà từ ngày thay trưởng phòng mới, anh cũng thay hẳn thái độ làm việc. Mỗi khi đến giờ đi làm, anh lại thở dài thườn thượt, vẻ mặt chán nản, uể oải. Tất cả là tại sự thay đổi nhân sự trớ trêu ấy. 
Trưởng phòng mới của anh là một người phụ nữ đã cứng tuổi mà vẫn chưa chồng, rất đồng bóng, khó tính với cấp dưới là nữ, nhưng lại dễ dãi với nhân viên nam. Mới đầu, khi bà ta mới về nhậm chức, nhân viên công ty đều hồ hởi vui mừng, anh cũng không nằm ngoài số ấy. Họ cứ tưởng rằng sếp mới sẽ mang lại luồng gió mới, khích lệ tinh thần làm việc của mọi người, nhưng chẳng ai ngờ được rằng, đó lại là... “gió độc” làm mọi người phải “méo mặt”, theo cái cách mà họ hay thầm thì với nhau. 

Bà sếp tính tình rất lạ đời. Bà ta ra mặt phân biệt đối xử với nam nhân viên và nữ nhân viên. Với nữ nhân viên, chỉ cần làm có một sơ suất nhỏ, không vừa ý là ngay lập tức bị khiển trách, kỷ luật. Mỗi kì họp, bà ta đều ra sức “bới lông tìm vết”, soi mói để bắt lỗi nhân viên, từ công việc, cuộc sống tư hay cách các cô đi đứng, ăn mặc cũng bị bà sếp lôi ra để chì chiết. Nhưng với nam nhân viên thì lại hoàn toàn khác. Bà ta rất mềm mỏng, sẵn sàng bỏ qua lỗi lầm cho nhân viên nếu như anh ta khéo léo, biết làm vừa lòng bà. Sau lưng bà sếp, đám nhân viên đặt cho bà ta cái biệt danh đầy châm biếm: “bà cô hám giai”. Nhưng dù có ghét sếp, hay thấy rằng bà ta đối xử không công bằng, lấy việc công trả thù tư... thì cũng chẳng ai dám lên tiếng, bởi bà sếp nổi tiếng là người thù dai, chấp vặt. Bà ta đã thẳng tay trù dập một cô nhân viên vì cái tội “mách lẻo” với cấp trên khiến cho những người khác đều phải kiêng sợ.

Ngặt nghèo một nỗi, bà sếp hám trai trẻ, mà anh Lâm lại vừa trẻ vừa đẹp trai. Bởi vậy, ngay lập tức, anh lọt vào “tầm ngắm” của bà ta. Là cấp trên trực tiếp của anh nên bà ta càng có cớ và càng được thể để hành hạ anh bằng đủ mọi cách. Đầu tiên, bà sếp tìm cách tiếp cận anh, bà ta liên tục gọi anh vào phòng, lấy cớ là để bàn bạc công việc, thảo luận dự án, song thực ra là để được gần gũi, có cơ hội để “đong đưa” anh. Anh càng cố tránh xa thì bà ta càng “sấn sổ” lại gần. Mỗi lần đi họp hành, hoặc lấy cớ là đi họp hành, bà ta đều bắt anh phải tháp tùng. Người ngoài nhìn vào lại tưởng rằng anh Lâm được sếp ưu ái, thiên vị, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu nỗi thống khổ không nói thành lời của anh. 

Bà sếp vừa già, vừa vô duyên, vậy mà cứ nhằm những chỗ đông người, bà ta lại liếc mắt đưa tình với anh, rồi cố làm ra vẻ mình là một người hài hước bằng cách kể những câu chuyện “nhạt hơn cả nước ốc”, vậy mà anh Lâm vẫn phải cố gắng gượng cười để hưởng ứng. Thấy thế, bà sếp lại càng được thể, bà ta ngang nhiên sàm sỡ anh, lúc thì nắm tay, khi lại vờ phủi bụi trên áo anh để hờ hững ve vuốt. Cứ mỗi lần bị bà ta động vào người, anh lại rùng mình, sởn gai ốc. Anh sợ bà sếp lắm nhưng vẫn phải cắn răng “ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Song càng ngày, bà sếp của anh lại càng quá quắt hơn. Hành hạ anh suốt sáu ngày đi làm, đến ngày chủ nhật được nghỉ, bà ta cũng chẳng tha cho anh. Bà ta yêu cầu anh phải mở điện thoại 24/24 để bà ta còn kịp thời bàn bạc, phân công công việc. Nhưng cũng từng ấy thời gian, điện thoại của anh rung liên hồi, toàn những cuộc gọi ỡm ờ của bà sếp. Mỗi lần nghe thấy tiếng chuông điện thoại, và trên màn hình hiện lên chữ “sếp”, anh lại thấy bủn rủn cả người. Anh thấy bà sếp thật là phiền phức. Bà ta còn gây phiền hà hơn khi ngang nhiên cho mình cái quyền được xen vào đời tư của anh, cướp nốt của anh những giây phút hiếm hoi dành cho gia đình. Việc làm ấy của bà sếp đã “chọc giận” chị Hà, vợ anh.

Cuộc chiến hoa hồng
Từ hồi còn đi học, chị Hà đã được bạn bè đặt cho cái danh là “tổ kiến lửa”. Chẳng kẻ ngốc nào dám làm chị bực mình, bởi hậu quả là khôn lường. Chị thông minh, sắc sảo nhưng cũng chẳng kém phần đanh đá, chanh chua. Từ ngày lấy chồng, tính tình chị có “lành” đi vài phần. Song, khi chứng kiến việc chồng mình bị bà sếp già hám giai hành hạ, chị lại nổi cơn tam bành. Như bao người phụ nữ khác, máu “Hoạn Thư” của chị cũng rất khủng khiếp, nhưng chị lại chẳng phải là một kẻ dại dột. Chị đã suy nghĩ rất kỹ. Chị thừa khả năng để thuê vài người đàn ông bặm trợn đến “dằn mặt” bà sếp ở một góc phố vắng người nào đó, để bà ta phải sợ hãi mà buông tha cho chồng chị. Chị cũng dư sức và thừa can đảm để đến gặp mặt bà ta, sỉ vả cho bà ta một bài để bà ta thấy xấu hổ mà tránh xa chồng chị. Nhưng những cách ấy đều mạo hiểm cả. Hậu quả của nó có thể sẽ là công lao bao năm cống hiến cho công ty của chồng chị đổ sông đổ bể, sẽ là tương lai đang rộng mở của anh bị bà sếp trù dập cho tan tành... Vậy nên, chị chẳng dại gì. Chị đã nghĩ ra một kế, một cuộc chiến thầm lặng, ngọt ngào nhưng cũng chẳng kém phần “cao tay”.

Vậy là từ ấy, mỗi sáng, bà sếp của chồng chị đều nhận được một bó hồng nhung còn đẫm sương từ một dịch vụ điện hoa theo yêu cầu. Bó hoa đẹp đến nỗi thu hút mọi ánh nhìn của mọi nhân viên trong công ty. Đám đàn bà, con gái thì trầm trồ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tỵ, còn đám đàn ông, con trai cũng tự hỏi kẻ nào lại lãng mạn đến vậy trong cái thời buổi “thóc cao gạo kém” này. Đoá hoa được chuyển đến công ty vào đúng lúc đông người nhất, khi mà mọi nhân viên đã có mặt và khách khứa cũng đang tấp nập giao dịch. Bó hồng đẹp mê hồn ấy dành riêng cho bà sếp. Những ngày đầu, bà sếp hí hửng và vênh váo ra mặt vì tưởng rằng có người thầm thương, trộm nhớ mình song lại quá nhút nhát, rụt rè nên mới thể hiện tình cảm bằng cách lãng mạn ấy. Nhưng khi những bó hoa cứ ngày ngày được gửi tới mà người gửi thì vẫn giấu biệt quí tính đại danh, bà sếp bắt đầu bực bội. Đúng lúc ấy, những tấm thiệp viết tay bắt đầu xuất hiện trong mỗi bó hoa. Trên thiệp là những nét chữ rất nắn nót, tròn trịa và đều đặn của một cô gái cùng với lời chúc đầy hàm ẩn đến nỗi vừa đọc xong, bà sếp đỏ mặt phừng phừng như bốc lửa, vò nát tấm thiệp và thẳng tay ném cả hoa lẫn thiệp vào sọt rác một cách không thương tiếc trong ánh mắt tò mò, ngỡ ngàng của đám nhân viên.
Đợi đến lúc bà sếp ra về, đám nhân viên còn cố tình nán lại, rón rén nhặt tấm thiệp lên rồi túm tụm lại xem và mới vỡ lẽ. Hoá ra bó hoa hồng tuyệt đẹp mỗi sáng được gửi tới bà sếp là từ “Hội liên hiệp những người vợ có chồng bị hành hạ”, thảo nào mà bà sếp tức tối đến vậy. Từ đó, bà sếp trở thành chủ đề thú vị cho mọi cuộc đàm tiếu, bêu xấu, buôn chuyện những lúc rảnh rỗi của đám nhân viên.Những đoá hoa vẫn tiếp tục được gửi tới, còn đám cấp dưới thì nhìn sếp với ánh mắt vừa khinh ghét vừa thương hại và cứ ngơi tay ra là họ lại bàn tán về câu chuyện đáng xấu hổ vừa qua, bà sếp như muốn phát điên. Tai tiếng của bà sếp chẳng mấy chốc đã lan ra ngoài phòng kinh doanh, lan sang cả nhiều bộ phận khác, và tràn ra ngoài công ty. Bà sếp chẳng còn khả năng kiểm soát, “một đồn mười, mười đồn trăm”, người ta bắt đầu thêu dệt đủ điều về bà sếp khiến cho bà ta chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại công ty. Vậy là chẳng bao lâu sau đó, bà ta lặng lẽ rút lui, chuyển công tác, buông tha cho tất cả đám trai trẻ dưới quyền.


Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Trước và Sau "NGÀY CƯỚI"

Trước ngày đám cưới … 
 
Chàng:  Ui ! Cuối cùng thì ngày này đã đến! Anh đã chờ mong quá lâu!
Nàng:  Anh có muốn em ra đi không?
Chàng:  Không ! đừng có nghĩ tới chuyện huyễn hoặc!
Nàng:  Anh có yêu em không?
Chàng:  Dĩ nhiên rồi ! Cả ngàn lần cũng không đủ!
Nàng:  Anh có bao giờ lừa dối em không?
Chàng:  Không ! Tại sao em hỏi câu ngớ ngẩn!
Nàng:  Anh có muốn hôn em không?
Chàng:  Mỗi khi anh có cơ hội.
Nàng:  Anh có  đánh em không?
Chàng:  Em điên hả? Anh đâu có phải loại người đó!
Nàng:  Em có thể tin tưởng nơi anh được chớ?
Chàng:  ừ!
Nàng:  Anh yêu!

Vài năm sau !
Xin đọc ngược lại từ dưới lên trên!
--